Từ Cổ Chí Kim Kẻ Tấu Hài Luôn Là Khắc Tinh Của Kẻ Phản Diện - Chương 95

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:01

“Đây là từ đâu tới vận may tốt như vậy, nàng đang sầu mê cung quá phức tạp, cạm bẫy quá ẩn nấp, liền đụng phải một công cụ nhân quen đường quen lối!”

Nghiêm túc cảm nhận yêu khí xung quanh d.a.o động, Kính Đồng đi vô cùng cẩn thận, che giấu một nụ cười mỉm nơi khóe miệng.

Đợi tới nơi vắng vẻ không người, hai người phía sau chính là thức ăn trong đĩa của hắn.

Hắn nhớ cạm bẫy gần nhất là……

Dẫn dắt hai người đi qua con đường mòn hẹp, ánh sáng xung quanh dần dần ảm đạm, hào quang của đèn hoa sen mờ mờ ảo ảo.

Dừng lại trước một ngã rẽ, Kính Đồng ngẩng đầu, nhìn thấy ký hiệu hình tròn trên vách đ-á bên trái.

Mê cung quá phức tạp, cho dù là yêu ma tà túy trú ngụ ở đây cũng không thể nhớ hết được tất cả các lối đi và cạm bẫy.

Để đưa ra chỉ dẫn, trước các cạm bẫy và mê trận đều có khắc những vân văn đặc thù.

Giống như ký hiệu hình tròn này, ý nghĩa đại diện chính là “Sét".

Đúng như tên gọi, chỉ cần bước vào trong đó sẽ dẫn động mấy tấm Lôi Phù.

Sức mạnh của Lôi Phù cực mạnh, c-ơ th-ể phàm nhân khó lòng chịu đựng nổi, hai người này nhất định sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ.

Người trong trạng thái tỉnh táo có thể bỏ trốn, chi bằng để hai người bọn họ bước vào cái cạm bẫy này, dưới sự tấn công của sấm sét mà không còn biết gì nữa, trở thành con chiên đợi thịt của hắn.

“Ta có chút mệt rồi."

Kính Đồng giả bộ mệt mỏi dừng bước, giống như tất cả những đứa trẻ ngây thơ vô tội trên thế gian này, miễn cưỡng mỉm cười:

“Các ngươi đi phía trước đi?

Ta nhớ tiếp theo nên đi về bên trái……"

Hắn không thể nói hết câu được.

Bởi vì ngay sau đó, nữ nhân nhút nhát đơn thuần phía sau thân hình lảo đảo, bước chân không vững ——

Thế mà một cái lảo đảo, đ-âm sầm vào hắn khiến hắn lùi liên tiếp mấy bước.

Đ-âm sầm vào trong phạm vi của Lôi Phù.

Kính Đồng:

?

Kính Đồng:

???

Dòng điện ồ ạt xông lên, từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, cảm giác vào khoảnh khắc đó có thể khiến hắn ghi nhớ suốt đời.

Làm sao một chữ “kinh hãi" có thể diễn tả được.

Kính Đồng thân là yêu, so với người thường có khả năng chịu đựng lôi pháp tốt hơn, nhưng dẫu sao cũng là thân xác thịt, một hồi lâu sau mới hết co giật liên hồi.

Mãi lâu sau, từ trong kẽ tóc bốc lên một luồng khói đen, hắn thẫn thờ quay người, ánh mắt chỉ còn lại sự khó hiểu và u oán.

“Xin... xin lỗi!"

Thi Đới hai tay che miệng, kinh ngạc mở to hai mắt:

“Ta không biết... ngươi đột nhiên dừng lại, ta không kịp phanh lại."

—— Con yêu vật này từ đầu đến cuối luôn đi tiên phong, đột nhiên dừng lại tuyên bố “mệt rồi", nàng một chữ cũng không tin.

Bắt được hành động ngẩng đầu nhìn tường của đối phương, trong sát na, Thi Đới nhớ tới những trận pháp và cạm bẫy kỳ quái trong mê cung.

Nhất định là có mờ ám.

Thực tiễn ra chân lý, dứt khoát để hắn tự mình vào thử xem.

Ừm……

Trên vách đ-á có một cái vòng tròn.

Thì ra ý nghĩa của cái vòng tròn là một loại cạm bẫy, nhìn phản ứng của hắn, là sấm sét sao?

Chọc chọc tay áo Giang Bạch Ngạn, Thi Đới dùng ánh mắt quét qua cái dấu hiệu không mấy nổi bật đó.

Giang Bạch Ngạn gật đầu cười nhẹ, ra hiệu đã hiểu rõ.

“Vân Thanh!"

Thi Đới đầy mặt lo lắng, rảo bước tiến lên:

“Muội không ch-ết chứ?"

Kính Đồng:

……

Hắn nhắm mắt lại:

“Không sao."

Nàng chỉ là một phàm nhân thiên chân đơn thuần lại ngu ngốc, bị hắn dăm ba câu dỗ dành xoay như chong ch.óng, nàng có thể có tâm tư xấu gì chứ?

Thông qua sự thực tiễn của chính mình, kế hoạch đi con đường bên trái bị bãi bỏ.

Kính Đồng run rẩy đứng dậy, dẫn hai người đi về phía bên phải.

Đi tới sâu trong mê cung, vì không thường xuyên có người đặt chân đến, số lượng yêu ma tuần tra dần dần ít đi.

Kính Đồng nghiến răng, sát ý lướt qua đáy mắt.

Thế mà lại để hắn chịu kỳ sỉ đại nhục như thế này, bất luận thế nào, hắn nhất định phải báo thù cái cú đẩy này!

Tiếp theo……

Lại đi qua mấy ngã rẽ, số lượng đèn hoa sen gần như không còn.

Bóng tối như có thực thể, giống như thủy triều leo bám lên, Kính Đồng nhếch mép cười.

Vách đ-á bên phải treo một sợi dây đỏ, đây là một cạm bẫy khác, ý nghĩa là “Sụp đổ".

Chỉ cần giẫm lên đó, mặt sàn sẽ tự động nứt ra, khiến bọn họ rơi vào không gian tầng dưới đã bị bỏ hoang.

Đến lúc đó, hắn có thể tha hồ thưởng thức mỹ vị rồi.

“Tiếp theo, phải đi về bên phải."

Kính Đồng bĩu môi:

“Đi thôi."

Lần này hắn rút kinh nghiệm, luôn đề phòng có người lại gần, dẫu sao không thể bị đẩy một cái nữa.

“Hả?"

Thi Đới co rúm lại một cái:

“Nhưng mà, phía trước tối quá."

Kính Đồng:

?

“Vân Thanh, không phải muội biết rõ, lúc nhỏ ta bị yêu ma bắt cóc, sợ bóng tối nhất sao?"

Thi Đới nhíu mày, ánh mắt nhìn hắn chỉ có sự sợ hãi và ủy khuất:

“Trước đây đi đường đêm, muội luôn đi phía trước ta……"

Kính Đồng:

???

Kính Đồng chỉ tay vào Giang Bạch Ngạn:

“Hắn thì sao?!"

Đèn hoa sen lững lờ đung đưa, chiếu sáng đôi mắt đen kịt của thiếu niên.

Giang Bạch Ngạn nhướng mày, im lặng giây lát, khẽ cười nói:

“Ta và nàng cùng bị bắt đi, cũng sợ."

Giang công t.ử, hiểu chuyện đấy.

“Vân Thanh."

Thi Đới nhìn hắn, tình chân ý thiết, nói xằng nói bậy:

“Muội đã nói, tỷ đệ tình thâm, muội sẽ bảo vệ chúng ta, đúng không?"

Giang Bạch Ngạn khẽ nhếch khóe miệng:

“Huynh hữu đệ cung.

Đa tạ."

Lúc hắn mở miệng, Thi Đới liếc mắt quan sát, lần này trên vách đ-á treo dây đỏ.

Loại đường này cũng không thể đi.

Thì ra những con yêu ma này sẽ làm dấu trước cạm bẫy, thực sự là thành thật và chất phác.

Kính Đồng:

……

Kính Đồng:

“Ta cảm thấy……"

Cút mọe nó tỷ đệ tình thâm huynh hữu đệ cung đi!

Muốn tiếp tục lừa gạt, thiết lập người em trai tốt không thể sụp đổ được.

Hắn bỗng nhiên muốn khóc, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm phải:

“Ta cảm thấy, hay là đi con đường khác đi."

Thật tức giận, thật muốn trở mặt với hai người này, g-iết ch-ết bọn họ ngay tại chỗ.

Nhưng cứ như vậy, những ủy khuất hắn từng chịu, sấm sét từng nếm trải, đều thành công cốc hết.

Khổ sở nhẫn nhịn lâu như vậy, chẳng phải là vì muốn ăn một bữa no nê sao?

Đừng vội, đợi tới nơi sâu nhất, ở góc vắng không người……

Dốc hết sức đè nén cơn đói trong dạ dày, Kính Đồng suốt dọc đường không nói thêm lời nào nữa.

Không biết đi bao lâu, bốn bề im hơi lặng tiếng, yêu khí gần như biến mất không còn tăm hơi.

Đã đợi quá lâu quá lâu, chỉ vì khoảnh khắc này.

Đôi vai run rẩy cúi đầu xuống, Kính Đồng khẽ nghiến răng, trong bóng tối tĩnh lặng lan tỏa âm thanh khiến sống lưng tê dại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.