Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1040

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:39

Ánh mắt bà lóe lên, cười nói: “Thủy Hoa thẩm t.ử, năm mới năm me rồi mà vẫn đi buôn bán à?”

Minh Mỹ đứng sang một bên, hệt như một tên tay sai.

Thủy Hoa thẩm t.ử: “Chứ sao nữa, tôi còn sót lại chút hàng, tính bán cho hết, còn lại không nhiều nên tôi không qua đây, ở phố bên cạnh đã bán sạch rồi. Bà xem dạo này tôi buôn bán may nhờ có mấy khách quen các bà chiếu cố, thấy sắp phải về quê ăn Tết rồi, tôi nghĩ cũng không thể cứ thế mà đi, vẫn phải qua chúc Tết một tiếng. Tôi chúc Tết sớm bà nhé, năm mới tốt lành.”

“Năm mới tốt lành, năm mới tốt lành. Vị này là?”

Triệu Quế Hoa nhìn sang người phụ nữ trung niên đi theo bên cạnh Thủy Hoa thẩm t.ử, Thủy Hoa thẩm t.ử đáp: “Đây là con dâu tôi, ra ngoài buôn bán cùng tôi.”

Thủy Hoa thẩm t.ử khựng lại một chút, nói tiếp: “Con dâu cả của tôi năm nay cũng sắp bốn mươi rồi, kết hôn với con trai tôi gần hai mươi năm mà vẫn chưa có mụn con nào, chẳng phải nghe nói đại viện nhà mình hỉ khí lớn, nhiều trẻ con sao, nên tôi mới nghĩ lúc đi chúc Tết cũng dẫn nó theo, coi như là dính chút hỉ khí.”

Trong lòng Triệu Quế Hoa đã càng thêm cảnh giác với bà Thủy Hoa thẩm t.ử này, mặc dù bà ta nói năng rất phải phép, nhưng mẹ kiếp, càng phải phép thì lại càng đáng ngờ.

Thủy Hoa thẩm t.ử dường như tò mò nói: “Người trong đại viện các bà đúng là rất hòa thuận, nhà này là nhà họ Bạch đúng không? Tôi nghe nói là nằm ngay sát cổng.”

Bạch Phấn Đấu lúc này đi ra đổ nước, trước đây vào đêm giao thừa, gã chẳng bao giờ vội vàng, cả buổi sáng toàn ở trong sân tán dóc, bây giờ lấy vợ rồi, lại tự mình phụ giúp việc nhà. Gã ra đổ nước, nói: “Ây dô, ai đây?”

Triệu Quế Hoa: “Đây là Thủy Hoa thẩm t.ử, từng qua đây buôn bán nhỏ.”

Thủy Hoa thẩm t.ử: “Cậu xem, đúng là tướng mạo đường hoàng, tướng mạo đường hoàng nha. Nhìn một cái là biết đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, là một người đàn ông có thể gánh vác gia đình.”

Vừa dứt lời, mặt Bạch Phấn Đấu đen lại, hừ mạnh một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Thủy Hoa thẩm t.ử một cái, quay đầu bỏ đi. Cái mụ già này, rõ ràng biết gã không "lên" được, còn cố tình nói cái gì mà đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, ăn nói âm dương quái khí như vậy, chắc chắn là cố ý.

Chắc chắn không phải người tốt!

Năm mới năm me còn đến đây âm dương quái khí, có tiện hay không hả!

Bạch Phấn Đấu hầm hầm bỏ đi, nếu không phải đang là Tết, gã đã trực tiếp c.h.ử.i thề rồi, bây giờ cũng chỉ c.h.ử.i thầm trong bụng, đúng là nhổ vào! Đi ăn cứt đi!

Thủy Hoa thẩm t.ử: “???”

Bà ta xưa nay luôn là người rất biết ăn nói, nhưng làm sao cũng không ngờ được, lần này lại gặp phải Waterloo? Đang yên đang lành, sao người này tự dưng lại tức giận? Thế này cũng quá vui buồn thất thường rồi đi? Bà ta hoàn toàn không thể hiểu nổi. Bà ta nhớ, theo như mình dò la được, cái tên Bạch Phấn Đấu này chính là chồng của "Tiểu Lan" hay đi theo Triệu Quế Hoa. Nhà bọn họ neo người, chỉ có gia đình ba người, một mình gã nuôi cả nhà.

Lời nịnh nọt này của bà ta, rõ ràng là vỗ m.ô.n.g ngựa rất chuẩn mà.

Cái loại người gì thế này.

Trong lòng Thủy Hoa thẩm t.ử bực tức, hận không thể bắt cóc luôn con "Tiểu Lan" kia, cho gã mất vợ, xem gã còn đắc ý được nữa không.

Thủy Hoa thẩm t.ử bị ném sắc mặt, tức đến không chịu được. Nhưng ngoài mặt vẫn mang theo nụ cười, nói: “Người anh em này tính tình không được tốt lắm nhỉ.”

Triệu Quế Hoa: “Cũng tàm tạm.”

Tính tình của Bạch Phấn Đấu ở trong đại viện của bọn họ thật sự cũng chẳng thấm vào đâu.

Thủy Hoa thẩm t.ử: “…”

Bà ta nhìn trái nhìn phải, dứt khoát đổi chủ đề, bày ra vẻ mặt muốn nói lại thôi, nói: “Triệu Quế Hoa à, bà xem, bà xem theo lý mà nói tôi không nên nhắc đến chuyện này, nhưng con dâu cả của tôi, bao nhiêu năm nay không có con, tôi cũng sốt ruột, tôi nghe nói nhà bà có bé trai, không biết, không biết có thể cho con dâu cả nhà tôi bế một cái được không. Tôi nghe người ta bảo bế bé trai dính chút hỉ khí, nói không chừng lại đẻ được con trai đấy.”

Bà ta nở nụ cười ngại ngùng lại lúng túng, nói: “Tôi cũng chỉ mong nhà tôi đẻ được đứa cháu trai đích tôn thôi.”

Lúc này sự cảnh giác của Triệu Quế Hoa đã được nâng lên mức cao nhất, bà chẳng tin lời của mụ Thủy Hoa thẩm t.ử này chút nào. Hơn nữa, chuyện này quá hoang đường, đêm giao thừa chạy đến nhà người ta đòi bế trẻ con dính hỉ khí, coi bọn họ là lũ ngốc chắc.

Thực ra đúng là do Triệu Quế Hoa vô cùng cảnh giác, chứ nếu đổi lại là gia đình bình thường, có lẽ thật sự sẽ không đặc biệt đề phòng. Dù sao Thủy Hoa thẩm t.ử cũng đã đến bán đồ rất nhiều lần, coi như là người quen. Hơn nữa lần nào bọn họ mua đồ cũng được hời, như vậy sao có thể không yên tâm cho được.

Thêm một điều nữa, cái chuyện không đẻ được con đi xin dính hỉ khí này, thật sự không phải là hiếm gặp. Một số vùng nông thôn còn xin tã lót bé trai từng dùng về lót dưới gối cơ. Chỉ mong sinh được con trai.

Cho nên thực ra lý do này của Thủy Hoa thẩm t.ử, nghe rất hợp tình hợp lý.

Nhưng rất ngại quá, bà ta lại đụng phải Triệu Quế Hoa, Triệu Quế Hoa là người đã được hun đúc bởi sự bùng nổ thông tin của đời sau, tuy chưa từng trải qua, nhưng mấy chương trình như Thế giới pháp luật, Bản tin 30 phút. Rồi cả mấy chương trình kể chuyện này chuyện nọ, bà xem không hề ít.

Những mưu mô kỳ quái đến mức nào bà cũng từng chứng kiến rồi.

Đang yên đang lành lại đ.á.n.h ngất người ta, chuyện này mang ý đồ xấu xa đến mức nào, không cần nghĩ nhiều cũng biết.

Chính vì vậy, Triệu Quế Hoa cực kỳ cảnh giác, mặc dù trong đầu bà đã xoay chuyển một trăm tám mươi vòng, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, bà liền cười nói: “Trẻ con nhà tôi chắc vẫn đang ngủ, giờ này nhà bà còn chưa về, có kịp ăn bữa trưa không?”

Thủy Hoa thẩm t.ử: “Có sao đâu, nhà tôi chỉ ăn một bữa tối thôi. Đúng rồi, Chu đại mụ là nhà nào vậy?”

Triệu Quế Hoa: “Chu đại mụ~”

Chu đại mụ: “Ai đấy!”

Hôm nay là đêm giao thừa, nhà nhà đều bận rộn, tiếng pháo nổ không ngớt, mọi người thật sự không để ý có người vào. Chu đại mụ đang nấu cơm trong nhà, nghe thấy có người gọi, cũng đi ra: “Hử? Sao lại là bà?”

Thủy Hoa thẩm t.ử cười nói: “Chẳng phải qua đây chúc Tết sớm dính chút hỉ khí sao?”

Bà ta ngó nghiêng: “Cháu trai đích tôn nhà bà đâu? Cứ nghe nói cháu trai nhà bà tốt thế này tốt thế nọ, tôi chẳng phải muốn đến xem thử sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.