Tu La Tràng Làm Hồng Nương, Sao Dàn Nhân Vật Chính Lại Theo Đuổi Tôi? - Chương 40: Suy Đoán
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:17
"Giang Ngộ Phượng."
Tơ Liễu và Chu Vận trăm miệng một lời gọi ra tên chị gái của Giang Tùy Phong.
Hai người nhìn nhau, trong lòng đều có dự cảm không lành.
"Đại tiểu thư có gặp nguy hiểm không?"
"Liêu Lệ Mẫn sẽ không sao chứ?"
Phân biệt ngồi ở hai bên Diệp Nam Nam, ba người Tơ Liễu sôi nổi duỗi tay nắm lấy người ở giữa là cô ấy.
Không biết là do sốt ruột hay sợ hãi, hai người không khống chế tốt lực đạo bóp đến mức Diệp Nam Nam kêu oai oái.
"Đau, đau, đau, Vận Vận, hai cậu buông tay, buông tay ra."
Diệp Nam Nam dùng sức rút mạnh hai tay về, hai người bên cạnh sôi nổi buông tay giơ cao lên, vẻ mặt xấu hổ nhìn cô ấy.
"Không sao chứ? Xin lỗi, tớ... tớ không cố ý."
Chu Vận định đưa tay nắm lấy tay Diệp Nam Nam, bị cô ấy đập một cái bay đi.
"Đúng vậy, đúng vậy, Nam Nam, cậu tha thứ cho tớ và Vận Vận đi. Hay là tớ thổi cho cậu nhé, thổi thổi là hết đau ngay."
Tơ Liễu lấy lòng vươn tay ra, Diệp Nam Nam cũng không lưu tình chút nào đập bay đi.
"Thổi cái khỉ mốc mà hết đau, cậu coi tớ là trẻ lên ba đấy à."
Diệp Nam Nam lầm bầm vừa thổi mu bàn tay, vừa oán trách.
"Hai cậu bị làm sao thế? Tớ đang nói Trương Mộng, các cậu lôi Giang Ngộ Phượng, Đại tiểu thư vào làm gì? Cô ta với các cô ấy có quan hệ gì? Chẳng lẽ Trương Mộng sẽ trả thù các cô ấy? Phù... Đậu má, đau c.h.ế.t bà rồi. Tay hai cậu là kìm sắt à?"
Diệp Nam Nam lẩm bẩm.
"Từ từ, cái tên Giang Ngộ Phượng này sao nghe quen tai thế nhỉ? Tớ nghe ở đâu rồi?"
Diệp Nam Nam hậu tri hậu giác phản ứng lại, lại lần nữa nhìn quanh một hồi lâu đột nhiên há to miệng.
"Không thể nào, Giang... Giang Ngộ Phượng, Giang Tùy Phong... Bọn họ là..."
Diệp Nam Nam hoảng sợ hô lên, Tơ Liễu phản ứng nhanh nhất nửa đứng lên bịt miệng cô ấy lại.
"Suỵt, chính là như cậu suy đoán đấy. Nhưng đừng hét lên, mọi người đang nhìn chúng ta kìa."
Tơ Liễu nhìn dáo dác xung quanh, thấy Diệp Nam Nam gật đầu đồng ý mới buông tay ra ngồi xuống.
"Ý các cậu là, chị gái của Giang học trưởng mới là hung thủ vụ hạ d.ư.ợ.c ở Làng Du Lịch? Chị em Giang gia vì tranh gia sản, có khả năng gây bất lợi cho Đại tiểu thư?"
Diệp Nam Nam rụt cổ lại, bò ra mặt bàn vẫy tay với hai người bên cạnh.
Cô ấy hạ thấp giọng, dùng âm thanh chỉ có ba người nghe được đưa ra phỏng đoán táo bạo.
"Đúng vậy, Đại tiểu thư tuy rằng không được yêu thích lắm, miệng độc còn ngạo kiều (ngoài lạnh trong nóng), nhưng cũng không làm chuyện ác gì thiên nộ nhân oán. Vậy... vậy chúng ta có phải nên gọi điện thoại nhắc nhở Đại tiểu thư một tiếng không?"
Chu Vận nói rồi đã lấy điện thoại ra mở màn hình chờ, ấn vào biểu tượng điện thoại ở góc dưới bên trái.
"Từ từ đã, chưa nói những cái này đều chỉ là suy đoán của chúng ta. Chỉ riêng thái độ của hai nhà Giang Liêu đối với sự kiện Làng Du Lịch, cuộc điện thoại này tạm thời không gọi được."
Tơ Liễu đứng lên lướt qua cánh tay đang duỗi dài của Diệp Nam Nam, đè tay Chu Vận lại kiên quyết lắc đầu từ chối.
Là người trải qua sự kiện Làng Du Lịch, cô thực sự không có ấn tượng tốt gì với các vị phụ huynh của hai nhà Giang Liêu.
Cô cho rằng, trưởng bối hai nhà đó cũng chẳng phải người giảng đạo lý gì.
Bất kể hành vi ngày hôm đó của cô có bao nhiêu điểm kỳ lạ, việc cô cứu người thừa kế của hai nhà là sự thật.
Nhưng người hai nhà đó trừ Liêu Lệ Mẫn đã nói cảm ơn với cô ra, không còn ai đoái hoài tới cô nữa.
Ngược lại Trang Duật Nghiên vì bọn họ, đối với cô sự thăm dò lại lần sau cao hơn lần trước.
"Đúng vậy, đúng vậy, Vận Vận, cuộc điện thoại này tạm thời đừng gọi."
Diệp Nam Nam nhìn Tơ Liễu, cũng nhớ tới tao ngộ của cô.
"Vậy chúng ta cứ mặc kệ Đại tiểu thư?"
Chu Vận luôn tốt bụng, đối với Liêu Lệ Mẫn là vậy, đối với Tơ Liễu càng là vậy.
Cô ấy nhìn về phía Tơ Liễu, vẻ mặt chờ mong.
"Đương nhiên không phải, nhắc nhở khẳng định là phải nhắc nhở, nhưng không thể là chúng ta. Đừng quên, hai nhà Giang Liêu đã cảnh cáo tớ... chúng ta."
Tơ Liễu nghĩ nghĩ, lấy điện thoại ra nhắn tin trực tiếp cho lớp trưởng.
Cô giống như lơ đãng nói cho lớp trưởng Vương Lấy Xuyên biết tin tức Trang Duật Nghiên xuất ngoại, đồng thời gửi cho hắn danh thiếp WeChat của Trang Duật Nghiên.
"Xong rồi, yên tâm đi. Với tính cách ch.ó săn của Vương Lấy Xuyên, cùng với tâm tư linh hoạt của Trang học trưởng, tin tức nhất định sẽ truyền tới tai Đại tiểu thư. Không cần nửa giờ đâu."
Gửi xong mấy tin nhắn này, Tơ Liễu cầm điện thoại quơ quơ trước mặt hai người Chu Diệp.
Diệp Nam Nam nắm lấy tay phải cầm điện thoại của Tơ Liễu, nhìn giao diện tin nhắn là Vương Lấy Xuyên, cô ấy cũng không yên tâm lắm.
"Vương Lấy Xuyên có liên quan gì đến Đại tiểu thư không? Ngày thường tớ thấy Đại tiểu thư căn bản không thèm để ý đến hắn mà?"
Chu Vận từng kiến thức qua sự nịnh nọt của Vương Lấy Xuyên, lại lập tức hiểu ra thâm ý của Tơ Liễu khi làm như vậy.
"Ừ, yên tâm đi. Nhưng mà Liễu Liễu, Trang học trưởng anh ấy... Hai người thật sự không có hy vọng sao?"
Chu Vận hết lo lắng, tâm tư lập tức chuyển hướng về phía bát quái.
Liên quan Diệp Nam Nam cũng bị cô ấy dẫn dắt, hai người cùng chung ý tưởng ánh mắt sáng quắc nhìn Tơ Liễu.
"Có hy vọng hay không, hai cậu tự cho tớ một đáp án đi. Được rồi, đi bưng thức ăn thôi, dì đang gọi tên kìa."
Tơ Liễu cười cười, quay đầu nhìn về phía cửa sổ kéo hai người đứng lên.
Bữa cơm trưa này, ba người đều ăn rất vui vẻ.
Tuy rằng chỉ là cơm bình dân, nhưng mỗi món đều là món các cô yêu thích.
Quan trọng nhất là, ở bên cạnh bạn tốt thì uống nước lã cũng thấy ngọt.
Ăn xong cơm trưa, ba người lại chậm rãi đi về.
Buổi chiều không có tiết cũng không có thi, các cô quyết định về ký túc xá ngủ một giấc thật ngon.
Chỉ là tưởng tượng rất tốt đẹp, hiện thực lại không cho phép.
Ba người đùa giỡn lên lầu, vừa ra khỏi chỗ rẽ thang máy liền thấy Nghê Sương Tuyết đang đợi ở cửa ký túc xá các cô.
Hai người Chu Diệp theo bản năng nhìn về phía Tơ Liễu, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Từ sau Làng Du Lịch, người phòng 605 đối với Nghê Sương Tuyết đều không có thiện cảm.
"Cô ta sao lại tới đây? Không phải nói không nhắc tới chuyện Làng Du Lịch sao? Những người này sao cứ dai dẳng thế nhỉ?"
Bởi vì cảnh cáo của hai nhà Giang Liêu, phòng 605 không có việc gì đều không nhắc tới cái cuối tuần đó.
Nhưng các cô không nhắc tới, lại luôn có người tham dự sự kiện ngày đó tới trước mặt các cô tìm cảm giác tồn tại.
Trước đó là Chung Linh, Chu Trí Đồng, hiện tại Nghê Sương Tuyết cũng vậy.
Diệp Nam Nam không vui đi đến cửa ký túc xá, trợn trắng mắt với Nghê Sương Tuyết rồi móc chìa khóa mở cửa vào phòng.
Chu Vận thoáng rộng lượng hơn một chút, gật đầu với Nghê Sương Tuyết một cái rồi cũng vòng qua cô ta đi vào.
Chỉ có Tơ Liễu, cô muốn chạy cũng không được.
Nghê Sương Tuyết trực tiếp chặn trước mặt cô, vẻ mặt khẩn cầu nhìn cô.
"Nói chuyện một chút được không?"
Nghê Sương Tuyết có chút khẩn trương nắm lấy góc váy, giọng nói không lớn không nhỏ giới hạn chỉ Tơ Liễu có thể nghe thấy.
"Chờ một chút, tôi nói với các cô ấy một tiếng."
Tơ Liễu nhìn cô ta một hồi lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Cô vòng qua Nghê Sương Tuyết đẩy cửa ký túc xá, vào nhà còn chưa kịp mở miệng Chu Vận liền vẫy tay với cô.
"Liễu Liễu, cậu cũng không thể mềm lòng đáp ứng cái gì không nên đáp ứng đâu đấy. Có thể làm Nghê nữ thần cúi đầu tới tìm cậu, nhất định không phải việc nhỏ. Chúng ta chỉ là người thường, không thể để người ta làm s.ú.n.g sai đâu."
Chu Vận nói chuyện giọng không nhỏ, không chỉ ba người trong phòng nghe thấy, mà ngay cả Nghê Sương Tuyết bên ngoài cũng nghe thấy.
Tơ Liễu biết cô ấy cố ý, duỗi tay ấn ấn trán cô ấy.
Xoay người nhìn Diệp Nam Nam đang nằm bò trên giường cười ra dấu "OK" với mình, Tơ Liễu rời khỏi ký túc xá.
