Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 11: Cùng Nhau Tách Khỏi Vương Gia
Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:04
Tốc độ Ngũ Cửu quay về nhanh hơn lúc đi rất nhiều, cái bọc hành lý nặng trịch chẳng hề làm chậm bước chân của ta.
Mãi đến khi nhìn thấy thôn xóm, ta mới giảm tốc độ. Lúc đi ngang qua cổng thôn, mấy thẩm thẩm đại nương đang ngồi làm việc dưới gốc cây đại thụ gọi ta lại.
Nương t.ử Đại Ngưu sao về sớm thế, đi đâu đấy?
Trên lưng đeo cái gì mà căng phồng thế kia?
Ta gượng cười đáp: Ta tìm được việc giặt giũ trên trấn, kiếm vài đồng tiền lẻ để may cho mấy đứa nhỏ bộ áo mới, ta về trước đây.
Nương t.ử Đại Ngưu này cũng thật là thiện lương.
Chớ có nói bừa, Vương Tam thẩm đúng là biết tính toán, cưới vợ kế này cho Đại Ngưu vừa biết lo việc nhà lại vừa nghe lời.
...
Ta không thèm để ý đến mấy người đó nữa, vội vàng trở về Vương gia.
Còn chưa tới cổng viện đã nghe thấy giọng nói oang oang của Vương Đóa Nhi.
Vương Đóa Nhi: Nhìn đi, ta đã bảo mụ ta bỏ trốn rồi mà, còn trông mong mụ ta về chống lưng cho bọn mày sao? Không chừng đã bị bán vào lầu xanh nào rồi cũng nên.
Bạch thị: Tiểu muội, chuyện này không được nói cho lũ trẻ biết.
Vương Đóa Nhi: Sao chứ? Muội nói sai à? Tam tẩu, tẩu nhìn xem mụ ta cả đêm không về, chắc chắn là bị bán đi rồi, một đêm nay không chừng đã bị người ta làm nhục...
Vương Đóa Nhi: Muốn c.h.ế.t hả? Đứa nào?
Ta nhặt một cục đất ném thẳng vào lưng Vương Đóa Nhi.
Ta: Ngươi là một cô nương chưa gả đi mà suốt ngày ở sau lưng khua môi múa mép, coi chừng gả không được đâu.
Vương Đóa Nhi: Hà Đại Nha, bản thân ngươi cả đêm không về còn sợ người ta nói sao?
Vương Đóa Nhi bị ném đau đến phát khóc, Bạch thị thấy vậy vội vàng tiến lên an ủi.
Bạch thị: Đại tẩu, sao tẩu lại đ.á.n.h tiểu muội? Muội ấy chỉ nói vài câu thật lòng, tẩu cũng đừng có thẹn quá hóa giận.
Ta: Ồ, một kẻ mù chữ như ngươi mà cũng biết dùng từ thẹn quá hóa giận sao? Học từ tiểu thư sinh nào thế?
Bạch thị: Đại tẩu, tẩu đừng có nói bừa...
Ta sầm mặt lại nói: Ta đây gọi là nói bừa sao? Vừa rồi sao ngươi không bảo nó nói bừa đi?
Ta cả đêm không về là để đi giặt giũ kiếm tiền mua quần áo cho mấy đứa nhỏ trong phòng ta. Ta vừa nhìn thấy Vân Thư nhỏ bé đang đứng sau lưng Vương Đóa Nhi với đôi má đỏ ửng sưng vù thì lập tức dừng lời.
Ai đ.á.n.h?
Vương Đóa Nhi bị giọng điệu lạnh lẽo của ta làm cho hoảng sợ, lùi lại vài bước.
Vương Đóa Nhi: Ta... ta là cô cô của nó, nó không nghe lời nên ta thay Đại ca dạy bảo một chút.
Ta nghe vậy liền đặt cái bọc hành lý trên người xuống, xắn tay áo túm c.h.ặ.t lấy Vương Đóa Nhi.
Dạy bảo? Lại đây, để Đại tẩu này dạy bảo ngươi một chút. Ai cho phép ngươi thừa lúc ta không có nhà mà ức h.i.ế.p con của ta? Ai cho phép ngươi đ.á.n.h đứa nhỏ xinh xắn của ta thành ra thế này? Hả?
Dứt lời, ta giáng một cái tát trời giáng, chuyên chọn chỗ da mặt mềm mỏng nhất mà đ.á.n.h. Ta dùng khoảng hai ba phần lực, sau hai cái tát đôi má nó đã sưng đỏ lên, thêm vài cái nữa là bắt đầu rỉ m.á.u.
Bạch thị thấy mặt Vương Đóa Nhi chảy m.á.u mới bắt đầu la hét. Lúc đầu thị chưa kịp phản ứng, sau đó lại nghĩ đến sự thiên vị của Vương Lưu thị nên muốn để con ả chịu khổ một chút, thành ra cứ đứng trơ mắt nhìn.
Liễu thị đã ra bờ sông giặt đồ, Vương Lưu thị thì đi sang nhà hàng xóm chơi, ngoại trừ Vương lão tam đang nằm ở đông sương phòng thì trong nhà không còn ai khác.
Bạch thị không biết nghĩ tới điều gì, trực tiếp chạy ra khỏi viện lớn tiếng kêu cứu.
Đến khi thị gọi được người tới thì ta đã buông Vương Đóa Nhi ra, đang ôm Vân Thư nhỏ để kiểm tra vết thương trên mặt con bé.
Vương Đóa Nhi ngã ngồi dưới đất, dường như bị dọa sợ đến mức không dám lên tiếng.
Chuyện gì thế này? Người một nhà sao lại thật sự động thủ rồi?
Lúc này đa số nam t.ử trong thôn đều đã đi làm thuê, số ít người lớn tuổi thì đang chăm sóc đồng áng. Những người bị gọi tới chỉ là mấy kẻ lười biếng và đám đàn bà hay chuyện.
Bạch thị: Đại tẩu nhà tôi cả đêm qua không về, Đóa Nhi lo lắng tẩu ấy làm chuyện gì có lỗi với Đại bá huynh nên mới hỏi vài câu, thế là Đại tẩu nổi giận liền... liền...
Ối chà, nương t.ử Đại Ngưu cả đêm không về sao?
Đúng thế, rốt cuộc là đi đâu?
Chẳng lẽ vì Đại Ngưu không có nhà nên mới...
Bạch thị nghe mọi người bàn tán về Hà Đại Nha thì trong lòng không khỏi đắc ý. Cho chừa cái tội quyến rũ tiểu thúc t.ử, phải để cho mọi người biết ả là hạng đàn bà hư hỏng!
Nói đủ chưa? Ta túm lấy một người đàn bà đang hăng hái nhất, xắn tay áo đưa cánh tay lên trước mắt mụ ta: Mở to mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn xem đây là cái gì? Nếu ta còn nghe thấy lời ra tiếng vào nào trong thôn, ta sẽ cắt lưỡi ngươi.
Người đàn bà đó bị giật mạnh, chưa kịp ngừng lời đã bị răng c.ắ.n trúng lưỡi. Lại thêm lực tay của ta quá lớn, động tác quá nhanh khiến mụ ta c.ắ.n rách cả lưỡi, mấy giọt m.á.u tươi lẫn với nước bọt rơi xuống.
Ta ghét bỏ buông tay, liếc nhìn Vương Đóa Nhi đang ngồi dưới đất, vừa vặn lúc này nó cũng đang trừng mắt nhìn ta.
Ta nhìn nó rồi nói: Ta vốn không muốn làm lớn chuyện, nhưng Tam tẩu của ngươi đã dày công dựng sẵn sân khấu cho ta thế này, nếu ta không diễn thì thật có lỗi với công sức của tẩu ấy.
Hôm qua ta nhận việc giặt giũ trên trấn, vừa về đến nhà đã nghe thấy tiểu cô t.ử và Tam đệ muội bôi nhọ ta. Tiểu cô t.ử còn đ.á.n.h đứa nhỏ nhà ta thành ra thế này, bảo sao ta không giận cho được? Một cô nương chưa gả chồng mà lại độc ác như vậy thì sao ổn, ta đành phải thay Đại ca nó dạy bảo nó một chút.
Ta bế tiểu nha đầu đưa cho mọi người xem, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn gầy gò giờ sưng vù lên, khiến đôi mắt tròn linh động ngày thường bị ép thành một đường chỉ dài.
Bạch thị thấy sự việc không diễn ra như ý muốn, hoảng loạn chạy trốn vào trong phòng. Ta cũng bế Vân Thư trở về phòng mình.
Đám người xem náo nhiệt trong sân tản dần, trong phút chốc chỉ còn lại một mình Vương Đóa Nhi ngồi thẫn thờ dưới đất.
Tại sao lại thành ra thế này? Vương Đóa Nhi lẩm bẩm. Nó không ngốc, đám đàn bà hay chuyện vừa rồi là những kẻ thích đưa chuyện nhất, chẳng mấy chốc danh tiếng độc ác của nó sẽ đồn xa khắp thôn, rồi lan sang cả các thôn lân cận và lên tới tận trấn trên.
Vương Đóa Nhi nhất thời không chịu nổi cú sốc này, gào khóc t.h.ả.m thiết.
Đợi đến khi Vương Lưu thị đi chơi về thì cả thôn đều đã biết chuyện xảy ra ở Vương gia. T.ử Xuyên và Giang Nguyên từ trên núi xuống, nghe thấy phong phanh liền không quản được gì nữa mà chạy như bay về nhà. Vừa đẩy cửa tây sương phòng ra, bọn trẻ đã thấy ta đang dùng một quả trứng gà lăn lên mặt cho Vân Thư.
Sao rồi? Có còn đau không? T.ử Xuyên muốn chạm vào mặt muội muội nhưng đã bị ta ngăn lại.
Ta: Các con đi rửa tay rồi ăn chút gì đi, ta đưa Vân Thư đến nhà Vương đại phu bốc ít t.h.u.ố.c mỡ.
Con cũng đi. T.ử Xuyên tiến lên định bế muội muội từ tay ta nhưng ta đã né tránh.
Ta nhân lúc mấy đứa nhỏ không chú ý đã thu dọn đồ đạc cất hết vào không gian.
Ta bế Vân Thư đi xuyên qua nửa cái thôn tới nhà Vương đại phu. Sau khi bốc t.h.u.ố.c mỡ và dặn dò kỹ không được để vết thương dính nước, ông mới để chúng ta rời đi.
Các con còn biết hái t.h.u.ố.c cho Vương đại phu sao, thật giỏi quá. Trên đường về, ta vừa đi vừa trò chuyện với ba đứa trẻ.
Một đứa trẻ hơn bảy tuổi dắt theo hai đứa nhỏ chưa đầy bốn tuổi, cuộc sống gian nan đến mức nào ta thật sự không dám tưởng tượng.
Mẫu thân của ta vốn là một nữ chia bài trong sòng bạc, phụ thân không rõ danh tính. Từ nhỏ ta đã không có ai quản giáo, lảo đảo trưởng thành, chưa kịp hưởng thụ điều gì tốt đẹp thì mạt thế đã ập đến. Khó khăn lắm mới ổn định được cuộc sống bên cạnh những tỷ muội quan tâm mình, thì ta lại xuyên không tới cổ đại.
Nương... người có thể đừng gây rắc rối cho Vương đại phu được không? Sau vài lần ngập ngừng, T.ử Xuyên cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói ra, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ừ, sẽ không đâu, sau này đều sẽ không. Ta không cúi xuống nhìn vẻ mặt của T.ử Xuyên mà chỉ bình thản trả lời.
Ta muốn tách khỏi Vương gia, các con có nguyện ý đi cùng ta không? Ta vừa nói vừa nhìn về phía Giang Nguyên, bởi vì nó mới chính là người quyết định của nhóm nhỏ này.
