Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 2: Muốn Nuôi Con
Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:01
Ngũ Cửu vào phòng liền chốt cửa lại, cũng không phải do nàng vô tâm không lo lắng cho ba đứa nhỏ bên ngoài, từ trong ký ức có thể thấy Vương Lưu thị sẽ không làm hại tính mạng của ba đứa trẻ, dù sao chúng cũng là cháu nội ruột của bà ta, hơn nữa chỉ khi chúng còn sống thì lúc cần thiết mới có thể bán được giá tốt.
Ngũ Cửu chán ghét nhìn đống chăn đệm trên giường, bẩn thỉu đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, chăn thì ẩm ướt, cứng ngắc lại thành từng cục.
Tìm quanh bốn phía cũng không thấy cái ghế nào, ở chân tường phía nam trái lại có rải một đống cỏ khô nhỏ.
Tìm kiếm trong ký ức của nguyên chủ Hà Đại Nha một chút, Ngũ Cửu chỉ muốn mắng người!
Đây thế mà lại là nơi ngủ của ba đứa trẻ, bất kể xuân hạ thu đông, mấy đứa nhỏ đều ngủ ở đây.
Ngũ Cửu tiến lại gần, nhìn đám rơm rạ xem như còn khô ráo, mũi nàng không kìm được mà cay xè. Ở nơi mà nàng không biết, mấy đứa nhỏ này đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, thật may là nàng đã tới.
Thời mạt thế, điều nàng mong muốn nhất chính là bỏ qua đàn ông mà có được một sinh linh nhỏ bé. Dù sao thì ở mạt thế mấy năm liền cũng chẳng hề xuất hiện lấy một đứa trẻ nào.
Nay tâm nguyện đã thành, không chỉ có con, mà còn hẳn ba đứa!
Ngũ Cửu ngồi xuống chiếc giường trải đầy rơm rạ, điều hòa hơi thở, tập trung tinh thần lực một lần nữa dò xét vào không gian không tên kia.
Ngay khi Ngũ Cửu bắt đầu mệt mỏi, trán lấm tấm mồ hôi hột, cuối cùng nàng cũng tìm thấy khoảng hư không đó.
Tốn không ít công sức mới có thể khống chế được nó theo ý mình. Cô độc ở dị thế, không gian này chính là chỗ dựa để nàng bảo toàn mạng sống.
Dừng lại, Ngũ Cửu thở dốc, tiện tay sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ Hà Đại Nha.
Ký ức trước ngày hôm nay đều không có vấn đề gì, mọi chuyện phải bắt đầu từ lúc Hà Đại Nha rơi xuống nước.
Lúc Hà Đại Nha được mấy vị thẩm thẩm cứu lên thì hơi thở đã yếu ớt lắm rồi, nhưng trong lúc hôn mê, nàng ta thế mà lại có được ký ức của tiền kiếp.
Hà Đại Nha đã nhìn thấy cả cuộc đời mình, một cuộc đời đầy bi t.h.ả.m.
Ngũ Cửu thông qua Hà Đại Nha mà nhìn cuộc đời nàng ta giống như một thế giới được diễn sinh từ một cuốn sách. Dưới góc nhìn của Hà Đại Nha, nam chính của thế giới này chính là người phu quân chưa từng gặp mặt – Vương Đại Ngưu.
Vương Đại Ngưu ra chiến trường, lập được hai lần chiến công nên được thăng làm Bách phu trưởng. Sau đó hắn được phái đi tập kích quân địch, nhưng hắn lại lâm trận chùn bước, trốn vào một góc. Những người đi cùng đều dốc sức chiến đấu, liều c.h.ế.t giành lấy thắng lợi nhưng không một ai sống sót. Khi người cuối cùng ngã xuống, đám người đi cùng chỉ còn lại kẻ trốn tránh là Vương Đại Ngưu.
Hắn mang theo thắng lợi được đổi bằng mạng sống của đồng đội, vừa thấp thỏm vừa hưng phấn trở về doanh trại.
Bước ngoặt chính là trên đường đi hắn gặp phải truy kích, bị thương rồi rơi xuống vách núi, gặp được một tiểu y nữ mười lăm tuổi. Hai người nảy sinh tình cảm, khi trở về quân doanh, tiểu y nữ biến thân thành thiếu niên lang làm đại phu trong quân đội, sau đó là hành trình đ.á.n.h quái thăng cấp, vinh quy bái tổ.
Ngũ Cửu cảm thấy xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ mà chui xuống, mãi mới xem xong câu chuyện mà Hà Đại Nha biết được.
Phải nói Hà Đại Nha cũng thật đáng thương, chỉ là một người vợ tào khang làm nền cho kẻ khác. Tiểu y nữ kia hận nàng chiếm mất vị trí chính thê, lại sợ Vương Đại Ngưu ở trong quân quá mức ưu tú khiến kẻ khác dòm ngó.
Vì sợ người trong lòng bị cướp mất, ả chỉ đành để Hà Đại Nha tạm thời sống ở vị trí này.
Kết cục của ba đứa nhỏ trong ký ức của Hà Đại Nha cũng chẳng ra sao. Hà Đại Nha hễ chịu uất ức là lại trút giận lên ba đứa trẻ, về sau dưới sự ngầm đồng ý của Vương Lưu thị, nàng ta còn đem bán cả ba đứa đi. Tiền bạc đều bị Vương Lưu thị lấy sạch, bản thân nàng ta thì mang danh mẫu thân kế độc ác.
Sau này Vương Đại Ngưu trở về cũng chẳng cho người tìm kiếm, chỉ lập một mộ gió, còn nguyên chủ Hà Đại Nha thì bị tộc nhân đem đi dìm l.ồ.ng heo.
Hà Đại Nha như một hồn ma vất vưởng đi theo gia đình Vương Đại Ngưu vào kinh, nhìn hắn vì ủng hộ Tam hoàng t.ử đăng cơ mà được đề bạt làm đại tướng trấn thủ biên cương, cùng y nữ sống hạnh phúc trọn đời. Sau khi thành thân, y nữ liên tiếp sinh cho Vương gia năm nam một nữ, được người nhà họ Vương nâng niu như ngọc trong tay. Vương Đại Ngưu thậm chí cả đời không nạp thiếp.
Ngũ Cửu nằm ngửa trên đống rơm, bất lực lắc đầu. Sở dĩ nàng xuyên tới đây là vì Hà Đại Nha sau khi có được ký ức kiếp trước thì vừa kinh vừa sợ, chuyện đầu tiên nghĩ đến chính là chạy trốn.
Hà Đại Nha lục lọi trong phòng Vương Lưu thị được hai lượng một tiền bạc, nàng ta chê bạc không đủ nên nghĩ ra cách giống như Hà Thiết Trụ là đi đ.á.n.h bạc.
Một kẻ chưa từng đến sòng bạc như Hà Đại Nha đương nhiên không biết mánh khóe bên trong, sau khi thắng được một chút thì lòng tham nổi lên, dồn thêm tiền cược, kết quả là nợ ngược lại sòng bạc ba mươi lượng.
Ngũ Cửu nghĩ Vương Lưu thị không nắm thóp chuyện này là vì bà ta không ngờ Hà Đại Nha lại có gan trộm bạc đi đ.á.n.h bạc, hoặc có lẽ bà ta vẫn tưởng Hà Đại Nha đã đem tiền đưa cho Hà Thiết Trụ rồi.
Suy nghĩ của Ngũ Cửu và Hà Đại Nha rất thống nhất, hiện tại Vương Đại Ngưu và tiểu y nữ đã quấn quýt bên nhau rồi, nhưng trong thời gian ngắn cũng chưa trở về được. Nàng phải thừa lúc Vương Đại Ngưu chưa đắc thế mà nhanh ch.óng thoát ly khỏi Vương gia.
Nhưng Ngũ Cửu không dự định sẽ lủi thủi trốn đi. Quốc gia này quản lý hộ tịch rất nghiêm ngặt, trốn đi mà không có hộ tịch thì chỉ bị xem là lưu dân, hạng người thấp kém.
Còn ba đứa nhỏ nàng phải nuôi nấng nữa. Mấy đứa nhỏ này đối với Vương gia chẳng có chút cảm giác thuộc về nào, nàng đối xử tốt một chút thì sẽ nuôi dạy chúng nên người thôi.
Ục ục... Cái bụng bắt đầu biểu tình trước.
Ngũ Cửu đẩy cửa ra, trong sân yên tĩnh lạ thường. Hai huynh đệ nhà họ Vương đều đang làm việc trên trấn, mười mấy ngày mới về một lần để đưa tiền công cho Vương Lưu thị.
Lão nhị nhà họ Vương tính tình thật thà, cưới nữ nhi của thợ săn họ Liễu ở trên núi. Liễu thị tính tình cay nghiệt, trước đây còn có chút tiếng nói trong nhà, sau này sinh một nữ nhi nên bắt đầu không được Vương Lưu thị coi trọng. Những năm này lại không có mang, địa vị đã chẳng khác Hà Đại Nha là bao.
Vương lão tam là con út, chỉ lớn hơn Hà Đại Nha ba tuổi, cưới Bạch thị lớn hơn hắn ba tuổi. Bạch thị cũng ở thôn bên cạnh, tính tình gian trá, hẹp hòi. Việc Hà Đại Nha tình nguyện và chủ động gả vào Vương gia không thiếu phần xúi giục của ả ta.
[Phải lấp đầy bụng cái đã.]
Ngũ Cửu đi về phía nhà bếp, chẳng thèm quan tâm xem người khác có làm phần cơm cho nàng và ba đứa nhỏ hay không. Nấu cơm bằng nồi lớn lại dùng đá đ.á.n.h lửa không được thuận tay cho lắm, nhưng dù sao cũng nấu chín được cơm. Nàng cán mì sợi từ bột thô, thêm một nắm rau dại và năm quả trứng gà xào một đĩa thức ăn.
Nấu xong cơm thì bưng thẳng về phòng, sau đó mới ra sân sau tìm ba đứa nhỏ.
Đại Oa, Nhị Oa, Tam Nha, mau vào phòng.
[Cái tên quái quỷ gì thế này! Đổi, phải đổi ngay lập tức!]
Ba đứa trẻ nhìn cái cối xay trong phòng mà có chút ngơ ngác, sao cái này lại được bê vào phòng thế kia?
Ngồi đi, mau ăn đi, muộn là không còn đâu!
Ngũ Cửu không phải hù dọa chúng, lúc nấu cơm không thấy Vương Lưu thị ra phá đám, ai biết bà ta đang tính toán gì trong phòng. Mau ch.óng ăn xong, tiếp theo còn bao nhiêu việc phải làm đây.
Ba đứa trẻ ngơ ngác ngồi trên mấy khúc gỗ, nhìn Ngũ Cửu ăn mì ngon lành thì chúng cũng thấy đói bụng, nhìn nhau một cái rồi cũng bưng bát lên ăn ngấu nghiến.
*
Nương, sao mà thơm thế nhỉ? Cái đồ đê tiện kia làm món gì ngon vậy?
Trong gian nhà chính, Vương Đóa Nhi – nữ nhi út của Vương Lưu thị – nhăn mũi hít hà thật mạnh.
Cái đồ hèn hạ đó là đang sợ lão nương thu xếp nó đây mà.
Vương Lưu thị nhớ lại biểu hiện của Hà Đại Nha sau khi trở về thì vẫn còn chút tức giận. Cái đồ hèn này đừng hòng thoát khỏi bàn tay lão nương. Nếu không phải còn chưa biết ả có tác dụng gì với vị quý nhân kia thì bà ta đã sớm xử lý rồi.
Nói về vị quý nhân này là ai bà ta cũng chẳng rõ, Hà Đại Nha gả vào cửa được hơn một năm, bà ta đột nhiên nhận được mười lượng bạc từ người của quý nhân phái tới. Quý nhân bảo bà ta trông chừng Hà Đại Nha cho kỹ, ý tứ trong lời nói là để ả sống nhưng có thể tùy ý sai bảo, hành hạ ả.
Nương, đã lâu vậy rồi, sao con khốn đó vẫn chưa sang gọi chúng ta ăn cơm?
Vương Đóa Nhi không chịu nổi mùi mỡ thơm, đứng ngồi không yên muốn ra ngoài xem sao.
Lúc này Vương Lưu thị mới rời giường, đưa tay sửa sang lại vạt áo và mái tóc rồi mới bước ra khỏi cửa. Vương Đóa Nhi vội vàng bám theo.
Đến nhà bếp thì không thấy bóng dáng Hà Đại Nha đâu, trong phòng vẫn còn vương lại mùi mỡ chưa tan hết.
Con khốn này hầm cái gì thế? Sao lại thơm thế này?
Vương Lưu thị biết trong nhà không có thịt, ít nhất là trên bề nổi không có. Mùi thơm này không giống như đang nấu canh rau dại.
Nương, người nhìn này, có vỏ trứng gà, tận năm quả!
Trứng gà trong nhà đều để dành cho bà ta và nữ nhi ăn. Dù vậy thì hai người cũng phải hai ba ngày mới được ăn một quả. Đám nhóc con trong nhà chưa bao giờ được nếm thử, năm quả trứng gà này đã làm món gì rồi không biết!
