Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 34: Trâm Bạc, Tẩu Thuốc / Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:12
Ban đầu Ngũ Cửu thực sự không phát hiện ra có người đứng ngoài cửa, sau đó vào một khoảnh khắc nào đó, hơi thở của người bên ngoài đột nhiên dồn dập hơn vài phần, nàng liền nhận ra, đồng thời cũng biết người đó là ai.
Có lẽ là muốn nhìn mấy đứa nhỏ một chút, Ngũ Cửu không ngăn cản, chỉ cần không mang bọn trẻ đi thì nàng có thể bao dung chuyện này.
May mà hắn đứng một lát rồi đi, không có bước vào trong.
Ngũ Cửu thấy T.ử Xuyên ăn được nửa bát trứng hấp và bốn năm cái trứng bọc thịt thì không cho đệ ấy ăn thêm nữa.
Nàng rửa tay vào chậu nước bên cạnh, nhìn thấy đôi mắt to tròn chớp chớp của tiểu Vân Thư liền nhớ tới mấy con thỏ nhỏ nàng mang về.
Ngũ Cửu nói: Tiểu Nguyên, dẫn muội muội đi xem thỏ con đi.
Vân Thư hỏi: Nương, thỏ con gì ạ?
Giang Nguyên cũng hỏi: Nương, hôm nay người bắt được thỏ sao?
Ngũ Cửu đáp: Bắt được trên núi đấy, mau đi đi.
Nàng đưa hai đứa nhỏ đi, một mặt là muốn để T.ử Xuyên mau ch.óng nghỉ ngơi một chút, mặt khác là sợ T.ử Xuyên lây bệnh cho hai đứa nhỏ.
Đợi T.ử Xuyên ngủ thiếp đi Ngũ Cửu mới rời phòng.
Ngũ Cửu nhìn thấy hai bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm trong viện trêu chọc thỏ con thì cảm thấy buồn cười. Nhìn dáng vẻ kia của Giang Nguyên, Ngũ Cửu bỗng nhiên thầm nghĩ: Đứa trẻ dù có cố gắng tỏ ra trưởng thành như người lớn đến đâu, thì sâu trong góc nhỏ tâm hồn vẫn sẽ giữ lại một chút ngây thơ con trẻ thôi.
Nàng bước tới thấy bốn con thỏ nhỏ đã được cởi dây thừng bằng cỏ ra, hiện giờ có ba con đang rúc vào nhau, con còn lại đang cố gắng vươn tới nắm cỏ khô trong tay Vân Thư.
Nương, thỏ thích ăn gì ạ? Vân Thư vừa thấy Ngũ Cửu liền lập tức vứt cành cỏ trong tay xuống.
Ngũ Cửu: ... Nàng cũng đâu có biết, nàng đã bao giờ nuôi thỏ đâu.
Nương cũng không biết, chuyện này phải đi hỏi Hồ bà bà và Hạ bà bà mới được. Ngũ Cửu nói xong liền dắt Vân Thư đi vào bếp hỏi xem thỏ thích ăn gì.
Giang Nguyên sợ thỏ nhảy ra ngoài chạy mất nên không đi theo mà đứng lại tại chỗ trông chừng.
Hạ thẩm và Hồ thẩm cũng nói không rõ thỏ thích ăn gì, chỉ bảo Vân Thư cứ lấy cỏ khô thử trước, nếu không ăn thì các bà sẽ vào thôn nghe ngóng sau.
Thời buổi này vẫn chưa có nhà ai chuyên nuôi thỏ, thường thì muốn ăn thịt thỏ đều lên núi đặt bẫy.
Vì vậy, nhà ai bắt được thỏ cũng không giữ lại nuôi, tránh cho càng nuôi càng gầy, đến lúc đó ngay cả hai miếng thịt cho người nhà ăn cũng chẳng còn.
Giang Nguyên nhìn dáng vẻ của tiểu Vân Thư là biết ngay Hồ bà bà và Hạ bà bà cũng không biết cách nuôi.
Muội muội đừng vội, chúng ta cứ từ từ nuôi, Nói đoạn, y lại nhìn Ngũ Cửu bảo: Nương cũng đừng lo lắng, con có thể trông chừng được.
Những lời mấy người nói ở ngoài sân đều lọt hết vào tai Trình Hành đang ở trong phòng. Nhìn dáng vẻ ủ rũ của cô bé kia, hắn cảm thấy có chút xót xa, ghi nhớ chuyện này vào lòng rồi lại nằm xuống giường nghỉ ngơi.
~
Đến buổi chiều, Ngũ Cửu giao ba đứa nhỏ cho Hạ thẩm và Hồ thẩm trông nom, còn mình thì mang theo đồ đạc đã mua cho Cao thị trước đó đến nhà Thôn trưởng.
Tại nhà Thôn trưởng, Cao thị đang ngồi trên ghế đẩu trước cửa phòng làm giày. Vừa ngẩng đầu lên, bà đã thấy Ngũ Cửu xách một chiếc giỏ nhỏ bước vào sân.
Cao thị: Sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé qua chỗ ta thế này? Không bận việc nữa sao?
Ngũ Cửu nghe ra sự trêu chọc lẫn chút tủi thân trong lời nói của Cao thị.
Chẳng phải là vì con nhớ Càn nương rồi sao. Ngũ Cửu cười hì hì đặt giỏ xuống cạnh chân, hai tay đã ôm lấy cánh tay của Cao thị.
Cao thị bị điệu bộ nũng nịu như tiểu nữ nhi của nàng làm cho bật cười, bà đặt đồ đạc trong tay xuống để trò chuyện cùng nàng.
Cửa đông sương phòng từ bên trong mở ra, Chu Bách Lâm - con trai út của Thôn trưởng bước ra chào hỏi Ngũ Cửu. Sau khi nói vài câu đơn giản, y lại quay vào phòng đọc sách.
Tiểu đệ đọc sách thật chăm chỉ, người lại khiêm tốn lễ phép như vậy, sau này nhất định có thể mang cáo mệnh về cho Càn nương. Ngũ Cửu nhìn bóng dáng thiếu niên quay về phòng rồi nói khẽ với Cao thị.
Cao thị cười nói theo vài câu. Lại tán gẫu về những việc bận rộn hai ngày qua, Ngũ Cửu nhấc chiếc giỏ nhỏ lên, vén lớp vải phủ phía trên ra, lấy từ bên trong ra hai chiếc hộp gỗ.
Cao thị nhìn hai chiếc hộp trên tay Ngũ Cửu, hơi thắc mắc hỏi: Đây là cái gì?
Ngũ Cửu mở chiếc hộp vuông nhỏ ra trước, bên trong là một đôi hoa tai bằng bạc. Sau đó lại mở chiếc hộp gỗ dài còn lại, để lộ ra một cây trâm bạc đang nằm im lìm bên trong.
Cao thị: Đây là...
Ngũ Cửu: Sắp đến Tết rồi còn gì? Đây là chút lòng thành của phận làm nữ nhi hiếu kính với Người.
Cao thị như bị chấn động, nửa ngày không thốt nên lời.
Ngũ Cửu thấy hôm nay trên tai bà vừa hay không đeo gì, liền cầm đôi hoa tai lên đeo cho bà.
Đeo xong, Ngũ Cửu ngả người ra sau ngắm nghía gương mặt Cao thị. Đúng lúc này có làn gió nhẹ thổi qua, hạt châu xanh trên đôi hoa tai khẽ đung đưa theo gió.
Ngũ Cửu: Đẹp lắm, Càn nương cứ đeo đi ạ.
Cao thị đưa tay sờ vào hoa tai, lúc nãy bà cũng nhìn thấy rồi, trên hoa tai có đính hạt ngọc xanh, chắc chắn là rất đắt.
Cao thị: Con đã tốn bao nhiêu bạc để mua thế? Ta cần gì phải đeo đồ tốt như vậy, ta cũng có một đôi hoa tai bạc rồi...
Ngũ Cửu: Người cứ vui vẻ mà nhận lấy, còn có cái này nữa.
Nói đoạn, nàng lại lấy cây trâm bạc ra.
Ngũ Cửu không biết bới tóc, cái này phải để Cao thị tự làm.
Ngũ Cửu: Càn nương, cái này con thật sự không biết làm, Người tự mình thử xem.
Cao thị vẫn còn hơi ngẩn người, chủ yếu là vì hết bất ngờ này đến bất ngờ khác làm bà phản ứng không kịp.
Dưới sự dỗ dành và thuyết phục của Ngũ Cửu, Cao thị mới bước vào trong nhà, dùng trâm bạc b.úi lại mái tóc.
Vì ánh sáng mùa đông không tốt, Ngũ Cửu kéo bà trở lại ngồi xuống ghế đẩu trước cửa phòng.
Đẹp lắm, rất hợp với Người. Ngũ Cửu chân thành khen ngợi.
Kiểu b.úi tóc này nàng đã thử rất nhiều lần mà vẫn không làm được.
Cao thị hơi ngượng ngùng đưa tay vuốt lại mái tóc.
Khụ khụ... Thôn trưởng không biết đã về từ lúc nào, thật sự không nhịn được mà hắng giọng hai tiếng để nhắc nhở hai người là mình đã về.
Về thì về đi, còn phải mời người ra đón ông chắc? Cao thị lườm Thôn trưởng một cái.
Cha. Từ sau tiệc mừng tân gia, Ngũ Cửu đã đổi cách xưng hô với Thôn trưởng.
Ừ ừ, ta còn tưởng hai người mải mê nói chuyện mà không thấy ta cơ đấy. Thôn trưởng đáp lời Ngũ Cửu trước, sau đó mới quay sang than thở với Cao thị.
Chỉ có ông là lắm chuyện. Cao thị mắng yêu một câu.
Ông xem này, con bé mua cho tôi đôi hoa tai và trâm bạc này. Cao thị không nhịn được khoe khoang với Thôn trưởng một chút.
Ừ ừ, đẹp lắm. Haizz, đi theo ta cả đời cũng chẳng mua nổi cho bà một món trang sức ra hồn, già rồi già rồi vẫn là được hưởng phúc của con gái. Thôn trưởng nói đoạn lại cảm thấy có chút hổ thẹn với Cao thị.
Cao thị: Cái lão già này...
Ngũ Cửu thấy tình hình không ổn, nàng sắp biến thành cái bóng đèn sáng trưng rồi, nên vội vàng cắt ngang lời hai người.
Cha, cái này là cho Người. Ngũ Cửu nói rồi lấy từ trong giỏ ra một bọc vải nhỏ.
Mở từng lớp ra, bên trong là một tẩu t.h.u.ố.c cán dài và một chiếc túi đựng t.h.u.ố.c lá thêu hình cây tùng xanh.
Cửu nha đầu mua cái này làm gì, đây toàn là vật dụng của mấy vị lão gia phú quý trên trấn dùng thôi. Cao thị trước đây đi lên huyện thăm con trai đã từng thấy mấy vị lão gia mặc gấm vóc dắt theo tẩu t.h.u.ố.c như thế này.
Ngũ Cửu: Đây là quà Tết, những thứ khác con cũng không biết nên mua gì cho hai vị lão gia nữa...
Cao thị: Còn mua nữa sao? Không được đâu, nhận lấy mấy thứ này bà già này đều thấy thót tim đấy.
Ngũ Cửu lại trò chuyện với Cao thị một lát mới đứng dậy ra về, lúc đi Cao thị còn đưa cho nàng không ít trứng gà và một gói bánh xốp.
Cao thị: Đây là Yên nhi nhờ Bách Lâm mang về đấy, con mang về cho mấy đứa nhỏ ăn đi.
Ngũ Cửu không từ chối, tuy rằng ba đứa trẻ ở nhà không thiếu miếng ăn này. Nhưng dù là giỏ trứng gà hay gói bánh xốp này thì đó đều là tấm lòng yêu thương của Cao thị dành cho bọn trẻ.
Thời gian trôi mau, hôm nay đã là ngày hai mươi chín tháng Chạp, Ngũ Cửu lấy giấy đỏ ra bảo T.ử Xuyên và Giang Nguyên viết câu đối.
T.ử Xuyên đỏ bừng mặt sống c.h.ế.t không chịu viết câu đối dán ở đại môn, cuối cùng vẫn là Giang Nguyên đỏ tai viết xong một bộ.
Đám người Hổ T.ử náo nhiệt dán câu đối ngoài đại môn, Ngũ Cửu bế Vân Thư cùng Hồ thẩm, Hạ thẩm đều đứng bên cạnh xem, T.ử Xuyên và Giang Nguyên vì xấu hổ nên trốn ở trong không ra ngoài.
Phía bên này người đông, mỗi người một câu vô cùng ồn ào náo nhiệt, bên kia sông Vương Lưu thị dùng đôi mắt tam giác hung ác khóa c.h.ặ.t lấy những người đối diện.
Vương Lưu thị lầm bầm: Con tiện tì này, dám cấu kết với nhiều người như vậy. Đúng ra phải đem nó đi dìm l.ồ.ng heo mới đúng...
Vương Lưu thị lầm bầm không ngừng c.h.ử.i rủa Ngũ Cửu, đúng lúc này có người từ phía sau gọi bà ta.
Bạch thị thấy Vương Lưu thị ra cửa, không giống như mọi khi đi ra mấy nhà phía sau thôn tán gẫu mà lại đi về hướng bờ sông. Bạch thị lập tức đoán được bà ta đi tìm nhà Ngũ Cửu, không biết là có ý đồ gì mà Bạch thị cũng lén lút đi theo.
Đến bờ sông thấy Vương Lưu thị tìm một chỗ ẩn nấp chăm chú nhìn chằm chằm vào đám người Ngũ Cửu ở đối diện, Bạch thị đợi thêm một lát thấy bà ta không có động tĩnh gì mới chậm rãi lên tiếng gọi.
Vương Lưu thị thấy là nàng ta thì cau mày, có chút mất kiên nhẫn hỏi: Ngươi đến đây làm gì?
Từ khi gia đình Ngũ Cửu chuyển ra ngoài, quan hệ trong nhà họ Vương cũng không còn êm ấm như trước.
Bạch thị vốn dĩ rất ít khi làm việc, bên ngoài có Hà Đại Nha gánh vác, nàng ta chỉ cần khua môi múa mép dỗ dành Vương Lưu thị là được.
Mà hiện tại nàng ta lại không thể không làm, Liễu thị tuy rằng vì không sinh được con trai nên không dám cãi vại với Vương Lưu thị, nhưng lần nào cũng kéo nàng ta xuống nước.
Mới có mấy tháng mà đôi bàn tay của Bạch thị đã mọc thêm không ít vết chai, vết nứt nẻ, còn có cả vết thương do nước ăn chân tay vì giặt quần áo vào mùa đông.
Nếu nói Bạch thị hận ai nhất thì chắc chắn là Ngũ Cửu, trong lòng nàng ta, hoàn cảnh hiện tại đều là do Hà Đại Nha gây ra. Tiếp đó người nàng ta hận chính là Vương Lưu thị.
Lúc này nhìn vẻ mặt có chút dữ tợn của Vương Lưu thị, Bạch thị nảy ra một ý liền hiến kế cho bà ta.
Vương Lưu thị nghe lời Bạch thị nói thì tròng mắt đảo liên tục mấy vòng, sau đó cười lạnh bảo: Cái kế này của ngươi hay đấy, đều là con cháu nhà họ Vương ta thì phải bán mạng cho nhà họ Vương.
Bạch thị cúi đầu, không nhìn rõ thần sắc trên mặt nàng ta.
Bạch thị: Nương, Phúc An và Phúc Thuận năm nay lớn nhanh quá, quần áo đều ngắn hết rồi.
Vương Lưu thị liếc nàng ta một cái rồi mắng: Cháu trai nhà họ Vương ta mà ta còn để chúng chịu thiệt sao? Cần gì ngươi ở đây giả nhân giả nghĩa!
Bạch thị nhìn bóng lưng Vương Lưu thị đang đi về phía nhà họ Vương, hung tợn lườm mấy cái, Lão bất t.ử, đợi bạc đến tay xem!
Phía bên này hai mẹ con đang âm thầm tính kế không ai phát hiện ra, đám người phía Ngũ Cửu đều đã quay về trong phủ, Hổ T.ử và mấy người tụ tập uống rượu trò chuyện, Ngũ Cửu bảo mấy ngày này cứ để họ nghỉ ngơi thư giãn.
Hồ thẩm và Hạ thẩm ở trong phòng Ngũ Cửu trông tiểu Vân Thư chơi đan dây. Giang Nguyên ngồi trên sập xem sách, T.ử Xuyên thì theo Ngũ Cửu luyện đứng mã bộ.
T.ử Xuyên cách đây hai ngày lần đầu tiên đưa ra yêu cầu với Ngũ Cửu, là đệ ấy muốn theo Ngũ Cửu học võ.
Ngũ Cửu chắc chắn là không dạy nổi đệ ấy, bản lĩnh của nàng là kinh nghiệm đúc kết từ việc g.i.ế.c tang thi ở mạt thế, Ngũ Cửu càng hy vọng đệ ấy có thể theo một vị sư phụ biết võ công thực thụ để học từ căn bản.
Ngặt nỗi T.ử Xuyên thật sự không đợi được, ngày nào cũng dùng ánh mắt mong chờ nhìn Ngũ Cửu, nàng nhất thời mủi lòng nên mới thành ra thế này.
Dẫu sao Ngũ Cửu trước đây cũng từng theo đại ca đứng mã bộ một thời gian dài, nên cứ để T.ử Xuyên đứng trước đã, thầm nghĩ qua năm mới nhất định phải tìm cho đệ ấy một vị võ sư. Giang Nguyên tuy đọc sách giỏi nhưng thân thể cũng không được yếu, đến lúc đó cho cả hai cùng luyện.
Giang Nguyên đang đọc sách không hề biết rằng trong lúc y xem náo nhiệt của Đại ca nhà mình thì Nương cũng đã tính kế cả y vào trong đó.
*
Khác với không khí vui vẻ của gia đình Ngũ Cửu, Trình Hành một mình trong phòng T.ử Xuyên cảm thấy cô đơn lạnh lẽo, mấy ngày nay ăn uống đều giống như đám người Ngũ Cửu, thậm chí còn nhiều và tinh tế ngon miệng hơn.
Nhưng mấy đứa nhỏ kể từ sau ngày đầu tiên thì không bao giờ xuất hiện trước mặt hắn nữa.
Mấy ngày qua Trình Hành đại khái đã đoán được mấy đứa nhỏ đều đã biết thân phận của hắn, dù sao hắn và T.ử Xuyên nhìn giống nhau như vậy, có bảo là phụ t.ử cũng có người tin.
Ngày hôm sau, hai mươi chín tháng Chạp, đêm giao thừa.
Ngũ Cửu dậy sớm cùng Hồ thẩm, Hạ thẩm chuẩn bị thức ăn cho buổi tối, sáu người nhóm Hổ T.ử ở ngoài quét dọn lau chùi.
T.ử Xuyên chơi cùng Vân Thư, Giang Nguyên vẫn lệ thường đọc sách luyện chữ. Cả nhà bận rộn trong trật tự, không hề hỗn loạn.
Vì cả nhà muốn cùng nhau ăn bữa cơm tất niên nên buổi trưa chỉ ăn đơn giản, cho đến buổi chiều khi chuẩn bị gần xong, mọi người đều tập trung ở đường cái cùng nhau gói sủi cảo.
Hạ thẩm nhìn Ngũ Cửu mấy lần định nói lại thôi, Hồ thẩm thì lén lút kéo tay áo bà mấy bận.
Động tác của hai người Ngũ Cửu đều nhìn thấy hết, đại khái nàng cũng biết Hạ thẩm muốn nói gì.
Ngũ Cửu thở dài, gọi Giang Nguyên sang một bên bảo: Ta biết các con đều có khúc mắc, ta cũng không muốn các con có quá nhiều liên hệ với hắn, nhưng hiện giờ người ta đang bị thương ở lại nhà mình, hôm nay lại là đêm giao thừa, không nên để khách nhân cô đơn một mình như vậy, huống hồ trước đó hắn cũng đã cứu Vân Thư...
Không đợi Ngũ Cửu nói xong, Giang Nguyên đã cắt ngang: Con hiểu ý của Nương, con sẽ cùng Đại ca đi mời vị khách đó ra đón giao thừa cùng chúng ta.
Ngũ Cửu mỉm cười xoa đầu y, gật đầu tán thành ý kiến của y.
Giang Nguyên kéo T.ử Xuyên sang một bên không biết đã nói gì, T.ử Xuyên lúc đầu đầy vẻ cự tuyệt và có chút tức giận, sau đó thần sắc mới dần dịu lại, rồi bị Giang Nguyên nắm tay dắt ra khỏi phòng.
Một lát sau, T.ử Xuyên đi trước quay lại phòng, theo sau là Giang Nguyên và Trình Hành.
Trình Hành bước vào phòng hành lễ với Ngũ Cửu, sau đó nói: Làm phiền rồi.
Ngũ Cửu lập tức hiểu rằng hắn hành lễ với mình là vì nàng đã bảo T.ử Xuyên và Giang Nguyên đi gọi hắn, tạo cho hắn cơ hội được ở gần bọn trẻ.
Hổ T.ử nhường chỗ cho Trình Hành, để hắn ngồi ngay cạnh Giang Nguyên. T.ử Xuyên từ khi trở về vẫn chưa tiến lại gần bàn, mà tự mình nấp ở một góc luyện trung bình tấn. Vân Thư ngồi đợi Hồ thẩm và Hạ thẩm gói sủi cảo, muội ấy phụ trách xếp những chiếc sủi cảo mập mạp lên mành tre.
Mới đầu Trình Hành vẫn còn chút lúng túng, hắn chưa từng có trải nghiệm như thế này.
Khi còn nhỏ, vào đêm trừ tịch, cả gia đình thường quây quần tại hoa sảnh. Hai gia đình Đại bá và Nhị bá trò chuyện cùng Tổ mẫu, phụ mẫu hắn thì mặn nồng tâm sự riêng, còn hắn và tỷ tỷ bị cô lập ở một góc, chẳng ai đoái hoài.
Sau này tỷ tỷ bị lạc mất, mẫu thân thường khóc vì nhớ tỷ tỷ vào đêm trừ tịch, khiến Tổ mẫu không hài lòng. Những năm sau đó, Tổ mẫu không cho mẫu thân đến hoa sảnh nữa, phụ thân vì thế mà cãi nhau một trận lớn với Tổ mẫu rồi dọn khỏi tổ trạch. Kể từ đó, vào đêm trừ tịch, hắn chỉ thui thủi một mình trong viện nhỏ, bởi phụ thân còn mải dỗ dành mẫu thân đang đau lòng.
Năm nay có thể cùng con của tỷ tỷ đón giao thừa, đối với hắn đã là quá tốt rồi.
Trình Hành nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nghiêm túc của Vân Thư, bất giác mỉm cười, T.ử Xuyên ở bên cạnh thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng không hề nhỏ.
