Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 43: Vương Gia Tranh Cãi
Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:15
Khác với sự bình tĩnh nhà ta, lúc này lão Vương gia cũng đang ăn sáng nhưng không khí lại vô cùng gượng gạo.
Vương Đại Ngưu ngồi bên bàn ăn, nhìn bát cháo ngũ cốc thô trên bàn, một rổ màn thầu bột đen, món ăn duy nhất là một bát dưa muối đen sì không rõ là thứ gì. Càng nhìn mặt hắn càng đen lại, nhìn kỹ còn thấy vành tai hắn đỏ lên vì xấu hổ.
Hắn gắt gỏng: Mẫu thân, sao bữa sáng lại ăn thứ này? Nói xong quay sang phân phó Liễu thị: Đi luộc mấy quả trứng gà đi, Hạ nhi không ăn được đồ thô thế này.
Liễu thị không dám tự quyết định, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Vương Lưu thị.
Mà Vương Đại Ngưu thấy mình nói xong mà Liễu thị vẫn chưa động đậy thì sắc mặt liền sa sầm.
Hắn lén liếc nhìn Bán Hạ một cái, lại ho khan hai tiếng nói: Nhị đệ muội!
Vương Lưu thị càu nhàu: Đại Ngưu à, đây chẳng phải có dưa muối sao? Ăn trứng gà gì chứ, trứng gà trong nhà còn phải để dành bán lấy tiền!
Vương Lưu thị không phải không hiểu lời Vương Đại Ngưu, nhưng mụ không muốn. Cả nhà ăn thứ này bao nhiêu năm nay sao mụ không ăn được? Sao cái đồ tiện tỳ này lại quý giá thế?
Vương Đại Ngưu thấy Bán Hạ vì lời của Vương Lưu thị mà cúi đầu, giọng nói lại lạnh thêm mấy phần: Mẫu thân, Hạ nhi theo con bôn ba suốt dọc đường, thân thể đang suy yếu lắm! Hơn nữa bây giờ con đã đổi tên là Vương Khánh Vĩ rồi. Đừng gọi sai!
Vương Lưu thị thấy hắn kiên quyết, chỉ đành để Liễu thị đi luộc mấy quả trứng. Chờ Liễu thị đi ra ngoài, Vương Lưu thị ngấm ngầm lườm Bán Hạ mấy lần.
Bán Hạ coi như không biết, ban đầu vì mấy người trong doanh trại đột ngột qua đời một cách kỳ lạ, sau đó Vương Khánh Vĩ dùng toàn bộ gia sản nàng tích góp mấy năm nay để cứu nàng ra, sau nữa không biết vì nguyên nhân gì mà Vương Khánh Vĩ bị chèn ép một cách vô lý, khi xông pha trận mạc thì cần hắn, lúc thăng quan tiến chức thì hắn bị gạt sang một bên.
Tháng trước, có ngày ả đang tắm thì không cẩn thận bị phó thủ của tướng quân - người ả từng đắc tội - phát hiện, người đàn ông đó đã làm nhục sự trong trắng của ả. Ả không dám ở lại doanh trại nữa nên đã dụ dỗ Vương Khánh Vĩ trở về.
Trên suốt quãng đường này, ả luôn tìm cơ hội để cùng hắn xảy ra chuyện gì đó, như vậy mới có thể che giấu chuyện kia, nhưng không biết vì sao Vương Khánh Vĩ luôn lảng tránh chuyện này, điều này khiến lòng ả bất an.
Lúc Bán Hạ cúi đầu suy nghĩ, Vương Lưu thị cũng không nhàn rỗi, lại lần nữa đem những việc ta làm mấy năm nay kể cho Vương Khánh Vĩ nghe.
Vương Lưu thị: Đại... Vĩ à, con không biết mấy năm trước mẫu thân cưới cho con cái đứa đó...
Cưới cái gì! Mẫu thân không phải nói mua cho nhà một nha hoàn sao? Vương Khánh Vĩ nói đoạn liếc nhìn Bán Hạ một cái, thấy biểu cảm của ả vẫn dịu dàng dựa dẫm vào mình mới yên tâm, hắn nhìn Vương Lưu thị nhíu mày nói tiếp: Chỉ là một nha hoàn mua về thôi, sao còn để mẫu thân phải chịu khổ theo thế?
Bán Hạ cúi đầu, ả sợ mình nhìn mẹ con hai người này diễn kịch sẽ bật cười thành tiếng mất.
Nha hoàn? Cả làng ai mà chẳng biết đó là người vợ cưới về cho hắn. Nếu không phải lúc đó thấy hắn là một thiếu tướng quân có quân công, thì sau khi vào doanh trại sao ả còn dây dưa với hắn làm gì.
Uổng cho ả còn tốn công sức để lão bà t.ử này chăm sóc bản thân lâu như vậy.
Vương Lưu thị sửng sốt: Hả? Nha hoàn gì, đó không phải là...
Vương Khánh Vĩ ngắt lời: Khụ... Khụ... Mẫu thân, con vẫn chưa giới thiệu với người, đây là Bán Hạ, là người trong lòng của nhi t.ử.
Vương Khánh Vĩ hiện tại không muốn đôi co với Vương Lưu thị việc mụ đã chịu bao nhiêu khổ sở chỗ Hà Đại Nha. Bán Hạ giờ đã cùng hắn về nhà, việc đầu tiên đương nhiên là để ả gả cho hắn.
Vương Khánh Vĩ lần này về nhà tuy không thể dùng từ đào ngũ để hình dung nhưng kết cục cũng không khác biệt lắm, trên người hắn còn mấy chục lượng bạc tích góp mấy năm qua.
Số tiền này đủ để hắn và Bán Hạ sinh sống một thời gian, huống chi y thuật của Bán Hạ tốt như vậy, nếu sau khi thành thân ả đi xem bệnh cho mấy nhà giàu có trên trấn hay trên huyện vài lần thì số bạc đó cũng đủ cho hắn sống sau này rồi. Đợi tích được tiền rồi lại lên trấn mua một căn nhà, mua hai kẻ hạ nhân hầu hạ...
Vương Khánh Vĩ mơ màng nghĩ về cuộc sống sau này, đồng thời Vương Lưu thị cũng đang soi mói Bán Hạ từ trên xuống dưới.
Vương Lưu thị hỏi giọng xách nghé: Ngươi tên Bán Hạ? Họ gì? Người ở đâu? Làm sao quen biết nhi t.ử của ta?
Bán Hạ bị Vương Lưu thị soi xét hồi lâu như đang xem xét món hàng, nụ cười gượng gạo trên mặt cũng đông cứng lại. Nghe thấy Vương Lưu thị dùng giọng điệu khinh bỉ hỏi đông hỏi tây, trong lòng ả có chút bực bội.
Ả nhìn Vương Khánh Vĩ đầy vẻ ủy khuất nói: Vương đại ca chưa nói với bá mẫu sao? Nhìn dáng vẻ của bá mẫu hình như không thích con.
Vương Khánh Vĩ thấy ả như vậy lập tức đau lòng. Ả đã lặn lội đường xá xa xôi theo hắn về quê hương nhưng lại bị mẫu thân mình tra hỏi thân thế như phạm nhân.
Hắn vội vàng nhích lại gần Bán Hạ, lườm Vương Lưu thị với vẻ tức giận: Mẫu thân, sao người lại như vậy? Bán Hạ là một nữ t.ử yếu đuối, sao người có thể hỏi ả những điều này?
Vương Lưu thị thấy Bán Hạ khóc lóc sướt mướt dựa dẫm vào con trai mình, mà con trai lại mang bộ dạng sẵn sàng vì ả mà liều mạng với mình nên mụ cũng nổi trận lôi đình.
Ta hỏi thì có vấn đề gì? Nhà ai cưới hỏi mà chẳng phải hỏi rõ ràng như vậy? Vương Lưu thị tức đến mức đứng bật dậy.
Hành động này của Vương Lưu thị khiến những người đang xem kịch quanh bàn đều giật nảy mình, theo bản năng đều đứng bật dậy.
Bán Hạ đang ở trong lòng Vương Khánh Vĩ như bị dọa sợ, lại càng rúc sâu vào n.g.ự.c hắn.
Động tác của Bán Hạ như đ.â.m vào mắt Vương Lưu thị, bà ta dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt nàng ta mà mắng: Tốt lắm, hóa ra là một con tiện nhân, tự mình không danh không phận đi theo con trai ta về đây mà còn dám làm ra vẻ hạ lưu như thế.
Vương Khánh Vĩ vội vàng ngắt lời Vương Lưu thị: Nương, nương đừng có quá đáng. Bán Hạ không có cha mẹ, được một vị ẩn sĩ thần y nhận nuôi. Còn về việc quen biết thế nào thì nương còn phải cảm ơn nàng ấy, con bị thương suýt c.h.ế.t là nhờ Bán Hạ cứu mạng, mấy năm qua những lúc con bị thương nặng nhẹ đều là một tay nàng ấy không quản ngày đêm chăm sóc!
Bán Hạ nức nở: Vương đại ca, huynh đừng vì muội mà làm bá mẫu không vui. Là lỗi của muội, không nên mặt dày mày dạn theo Vương đại ca về thôn, bá mẫu xin người hãy tha lỗi cho Vương đại ca đi, là... là tự muội...
Vương Khánh Vĩ nhìn thấy dáng vẻ ủy khuất cầu toàn của người con gái mình yêu, tim hắn đau như bị d.a.o cắt.
Vương Khánh Vĩ gằn giọng: Được, nếu đã không dung nổi Hạ nhi, vậy chúng ta đi. Hạ nhi, chúng ta đi!
Vương Lưu thị thấy Vương Khánh Vĩ thật sự dắt tay nữ t.ử kia định rời đi, nhất thời vừa không muốn mất con trai, vừa không muốn hạ mình xuống để giữ người lại.
Đang lúc giằng co, Bạch thị cười híp mắt đứng dậy, trước tiên trao cho Vương Lưu thị một ánh mắt an ủi, sau đó nhanh chân bước đến bên cạnh Bán Hạ, nắm lấy tay nàng ta mà nói: Xem đại ca gấp gáp chưa kìa, xem huynh ấy kìa. Muội vẫn chưa biết sao? Nương chính là người có tính tình nóng nảy một chút, chứ không hề có ác ý gì đâu.
Tiếp đó, Bạch thị lại nói với Bán Hạ: Sau này chúng ta đều là người một nhà, Bán Hạ cô nương chắc cũng không muốn đại ca vì muội mà nảy sinh hiểu lầm với nương ruột của mình chứ.
Bán Hạ không ngờ trong cái nhà nông gia này lại còn có một kẻ cùng loại với mình.
Bán Hạ nhìn Bạch thị một lát rồi mới quay người nói với Vương Khánh Vĩ: Phải đó Vương đại ca, ngàn vạn lần đừng vì muội mà làm bá mẫu tức giận đến hại thân. Muội nghĩ bá mẫu chẳng qua là chưa hiểu rõ nên mới hiểu lầm muội thôi.
Bán Hạ vừa nói vừa lay lay cánh tay đang nắm lấy mình của Vương Khánh Vĩ.
Vương Khánh Vĩ cao hơn Bán Hạ cả một cái đầu, bị nàng lay như vậy thì không tự chủ được mà nhìn xuống, từ phần cổ thanh mảnh của nàng có thể lờ mờ thấy được cảnh xuân ẩn hiện dưới lớp áo.
