Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 62: Chuyện Cũ Năm Xưa
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:13
Ngũ Cửu thầm nghĩ: [Hỏng bét rồi, ta còn chưa kịp nói rõ quan hệ giữa y và mấy đứa nhỏ. Nếu như... không được, không thể nhắc đến mẫu thân ruột của chúng trước mặt ba đứa trẻ này.]
Thôn trưởng vừa mới ngồi xuống trước khi bọn họ vào, lúc này nhìn rõ người tới, ông kinh ngạc đứng bật dậy.
Ngũ Cửu lúng túng sờ mũi nói: Đây là Trình công t.ử, có việc đi ngang qua nên mượn chỗ ở lại vài ngày.
Cao thị đ.á.n.h giá Trình Hành: [Dung mạo không có gì để chê, thuộc hạng nhất đẳng, nhìn rất xứng đôi với A Cửu. Chỉ là không biết gia cảnh thế nào, tuyệt đối không thể để A Cửu phải chịu thiệt thòi thêm lần nữa.]
Cao thị đon đả: Trình công t.ử, mau mau ngồi xuống bên này.
Ngũ Cửu nhìn Cao thị nhiệt tình thái quá mà có chút ngơ ngác, sao nương lại đối tốt với y như vậy?
Thôn trưởng nhìn Trình công t.ử này, không hề nhiệt tình chu đáo như Cao thị, trái lại còn có chút lạnh nhạt.
Bởi vì tướng mạo của y.
Lúc Trình công t.ử và Giang Viễn bước vào, T.ử Xuyên tình cờ đứng ở một bên cửa, gương mặt của hai người nhìn từ hướng của ông hiện ra trước sau vô cùng rõ rệt.
Trong chớp mắt, Thôn trưởng nghĩ rất nhiều. T.ử Xuyên được sinh ra sau khi cô nương kia về nhà họ Vương gần một năm, đứa trẻ chắc chắn là cốt nhục của Vương Đại Ngưu không sai. Vậy vị Trình công t.ử này chỉ có thể là thân nhân của cô nương năm đó. Nếu y biết được những gì cô nương kia đã trải qua, không biết sẽ thế nào? Giờ đây Ngũ Cửu đang nuôi nấng ba đứa trẻ, liệu y có gây lụy đến Ngũ Cửu không? Nếu y yêu cầu mang bọn trẻ đi, Ngũ Cửu biết phải làm sao?
Lão già này! Cao thị gọi Thôn trưởng mấy tiếng ông đều không phản ứng, thấy ông có vẻ đang suy tư điều gì đó, bà đành phải kéo nhẹ vạt áo ông.
Hả? Thôn trưởng bị hành động của Cao thị làm giật mình, trông có vẻ hơi hoảng hốt.
Cao thị trách khéo: Ông làm sao vậy? Các con đều đang nhìn kìa.
Thôn trưởng nhìn quanh một lượt, thấy mọi người quả thực đang nhìn mình, ông đỏ mặt vừa ngồi xuống vừa nói: Không sao, không có gì.
Những người khác không có phản ứng gì quá lớn, duy chỉ có Ngũ Cửu và Trình Hành là nhìn Thôn trưởng đầy ẩn ý, cả hai đều đồng thời nghĩ đến mẫu thân ruột của ba đứa trẻ.
Ngũ Cửu thầm nghĩ: [Xem ra chuyện năm đó quả thực có ẩn tình.]
Trình Hành cũng nghĩ tới A tỷ của mình. Thuộc hạ đã điều tra rất lâu mới xác định được người đó chính là tỷ ấy. Năm đó A tỷ phiêu bạt nhiều nơi, cuối cùng khi xuống phía Nam đã bị bọn buôn người bán ở đây, lúc đó sức khỏe tỷ ấy đã không còn tốt nữa.
Sau bữa cơm tối, T.ử Xuyên và Giang Viễn về phòng đọc sách viết chữ, Hồ thẩm cùng Xảo Vinh đi theo bồi Vân Thư chơi dây hoa.
Cao thị muốn nói chuyện với Ngũ Cửu nên ở lại, lúc Chu Lương Sinh gọi Thôn trưởng cùng về thì bị ông từ chối, ông không rời đi.
Rời đi như vậy ông thực sự không yên tâm.
Cao thị thấy hơi lạ, mấy ngày nay vì Ngũ Cửu nói thu hoạch quả nên ông bận rộn ngược xuôi, lúc nãy tới còn bảo muốn về nhà sớm nghỉ ngơi, sao giờ lại không đi nữa? Nhìn vị Trình công t.ử kia cũng mang vẻ mặt trầm tư, thật là kỳ quái.
Cao thị hỏi: Có chuyện gì vậy? Bà và ông sống với nhau cả đời, chỉ cần bà hỏi, ông sẽ không giấu giếm.
Thôn trưởng không trả lời ngay lời Cao thị, trái lại nhìn Trình Hành hỏi: Trình công t.ử đến thôn Vọng Sơn chúng ta có việc gì?
Cao thị ngạc nhiên: ?
Không phải nói là đi ngang qua sao? Mặc dù bà cũng không tin, nhưng bà tưởng y vì A Cửu mà đến, chẳng lẽ còn có ẩn tình gì khác.
Trình Hành đáp: Ta đã điều tra rất lâu nhưng vẫn không thu hoạch được gì, giờ xem ra Thôn trưởng lại là người biết rõ sự tình. Không biết Thôn trưởng có sẵn lòng giải đáp nghi hoặc cho vãn bối không?
Cao thị bị hai người nói cho mơ hồ, không hiểu gì cả liền kéo kéo Thôn trưởng.
Thôn trưởng thở dài: Haiz, bà không thấy y và đứa nhỏ T.ử Xuyên có chút giống nhau sao?
Cao thị gạt đi: Làm sao có thể? Đứa trẻ đó là do chính tay ta đỡ đẻ, nha đầu kia khi vào nhà họ Vương luôn bổn phận hiền lành, chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn cả!
Thôn trưởng nói: Ai nói chuyện đó? Ý ta là y không thể là cữu cữu của mấy đứa nhỏ sao?
Cao thị ngẩn người: ...... Làm sao có thể, đứa trẻ đó từng nói tỷ ấy từ nhỏ đã bị bán cho bọn buôn người......
Trình Hành lên tiếng: A tỷ của ta lúc nhỏ bị bắt cóc, gia đình vẫn luôn tìm kiếm bấy lâu nay.
Cao thị ngây người một lát, chỉ vì cô nương kia ở nhà họ Vương đã phải chịu quá nhiều đau khổ, đến người ngoài như bà nhìn vào cũng thấy đau lòng khôn xiết. Khi đó vì chuyện ấy mà hai họ Chu, Vương trong thôn xích mích dữ dội, chuyện nhà họ Vương đến ngay cả lão già nhà bà cũng không xen vào được.
Có thể nói đứa trẻ đó đã bị hành hạ đến c.h.ế.t ngay trước mắt bọn họ, giờ đây đệ đệ người ta tìm đến, không biết sẽ ra sao...... Nghĩ đến đây, Cao thị đột ngột ngẩng đầu vội vã nói: Chuyện trước kia không hề liên quan đến A Cửu, nàng ấy cũng là sau này mới tới. Ngươi muốn báo thù hay muốn tính sổ gì thì cứ tìm nhà họ Vương, tìm Vương Lưu thị mà đi.
Cao thị vừa lo lắng vừa đứng bật dậy, đem Ngũ Cửu bảo vệ c.h.ặ.t chẽ trong lòng. Rõ ràng là một lão thái thái thấp bé hơn Ngũ Cửu một chút, nhưng lại giống như một chiến binh bảo vệ nàng.
Nàng vội vàng vỗ nhẹ lên lưng Cao thị để bà bớt căng thẳng.
Ngũ Cửu nói: Trước kia trên núi Trình công t.ử bị thương là do con cứu y, sau đó năm năm này y cũng không làm gì cả, nương đừng sợ.
Giọng nàng không lớn, nhưng vì căn phòng quá tĩnh lặng nên mọi người đều nghe rõ mồn một.
Thôn trưởng cũng thấy an tâm hơn đôi chút, chỉ cần không liên lụy đến Ngũ Cửu và người trong thôn thì ông đã yên lòng rồi. Còn về phần nhà họ Vương thì ông cũng chẳng quản nổi, dù sao năm đó người làm sai là bọn họ kia mà?
Thôn trưởng nói: Mọi người ngồi xuống cả đi, chuyện năm đó để ta từ từ kể cho ngài nghe.
Mấy người ngồi quanh chiếc bàn ăn vừa được Hạ thẩm dọn dẹp sạch sẽ, Ngũ Cửu lại đi pha thêm một ấm trà.
Thôn trưởng bưng chén trà nhấp một ngụm rồi mới nói: Năm đó người làm việc trên thành không biết nghe được tin tức từ đâu bảo là có bọn buôn người đang ở gần đây, muốn gấp rút bán tháo một nhóm cô nương trẻ tuổi. Thôn chúng ta nhiều thanh niên trai tráng, người chưa thành thân cũng không ít, tin này truyền ra khiến mấy hộ gia đình đều nảy sinh ý định. Ta sợ mọi người bị lừa đến lúc tiền mất tật mang, nên đã bảo trong thôn tập trung hết mọi người ở sân phơi thóc.
Nói đến đây, Cao thị khẽ vỗ vỗ cánh tay Thôn trưởng. Những năm qua không ai nhắc lại chuyện này nữa, nhưng bà biết đây chính là cái gai trong lòng ông, vì quyết định này mà ông không biết đã hối hận bao lâu.
Thôn trưởng nắm nhẹ bàn tay Cao thị rồi kể tiếp: Lúc bọn buôn người đến, vẫn còn mấy nhà đang bận rộn ngoài đồng, ta bèn tự mình đi gọi họ. Nhưng khi ta trở về thì thấy Văn Hiếu, con trai lớn của Vương Lão Ngũ đang cãi nhau với bọn buôn người. Ta sợ hắn còn trẻ đắc tội người ta nên vội vàng bảo người kéo hắn lại. Hỏi kỹ mới biết hắn đã nhìn trúng một cô nương, bàn bạc xong xuôi với bọn buôn người và đã đưa tiền đặt cọc, nhưng ngay lúc hắn về nhà lấy bạc thì có người đã bù đủ số tiền còn lại rồi mang người đi mất.
Thôn trưởng nhìn ra ngoài cửa như đang thấy lại cảnh tượng năm ấy: Lúc đó Văn Hiếu là đứa trẻ duy nhất trong thôn đi học trên huyện, ai ngờ được hắn lại đem lòng yêu mến cô nương do bọn buôn người mang tới, có lẽ chính hắn cũng không ngờ tới điều đó!
Trình Hành hỏi: Sau đó thì sao?
Thôn trưởng kể: Ta nhìn vẻ nôn nóng của hắn là biết tiểu t.ử này đã động chân tình rồi. Biết bọn buôn người cũng không quen mặt người trong thôn, ta liền hỏi xung quanh xem có ai thấy người nào mang cô nương đi không. Mãi một lúc sau mới có người nói là Đại Ngưu nhà Vương Lão Tứ đã đưa người đi rồi. Nhưng khi ta cùng Văn Hiếu và mấy người trong thôn chạy tới thì nhà hắn đã đóng cửa c.h.ặ.t mít, Văn Hiếu là người đọc sách mà cuống đến mức phải trèo tường vào mở cổng viện. Nhưng cuối cùng vẫn là muộn một bước, tên tiểu t.ử c.h.ế.t tiệt kia sợ Văn Hiếu tìm tới nên vừa về nhà đã cưỡng đoạt nàng ấy... Hazzz!
