Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 68: Bắt Mạch
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:14
Vương lão nhị ở ngoài cửa vẫn còn do dự một hồi, Vương Lưu thị đi tới cửa thấy gã vẫn đứng một bên liền trợn mắt hét lên: Lão nương gọi mà ngươi không nghe thấy hả? Mau lại đây bế Đại ca ngươi lên giường!
Vương lão nhị lí nhí: Nương, trong phòng còn có...
Có cái gì mà có? Phụ nữ trông thế nào mà ngươi chưa thấy? Vương Lưu thị không để gã nói hết lời, liền thúc giục gã mau vào khiêng người.
Liễu thị thấy Nam nhân nhà mình bị gọi vào phòng Đại ca Đại tẩu, mấu chốt là không biết bên trong thế nào, nghe lời Vương Lưu thị vừa nói thì ước chừng bên trong cảnh tượng cũng không hay ho gì.
Bạch thị trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà Vương lão tam lười ra ngoài, cái đức hạnh của gã thì không biết chừng...
Bạch thị còn chưa kịp vui mừng bao lâu thì lại có thêm một người nữa bước vào phòng Vương Khánh Vĩ, gã nam t.ử đó còn nói: Để con giúp Nhị ca một tay.
Vương lão tam! Bạch thị sốt ruột gọi giật lại, nhưng Vương lão tam không thèm để ý đến thị mà đi thẳng vào trong.
Bán Hạ vừa mới khoác ngoại y lên, cúc áo còn chưa kịp cài mấy cái thì Vương lão nhị và Vương lão tam đã xông vào.
Vương Lưu thị thấy hai Huynh đệ đã khiêng Vương Khánh Vĩ lên giường, liền đi ra ngoài bảo Liễu thị vào thôn tìm Đại phu.
Trong phòng, vừa tiến sát tới cạnh giường, Vương lão tam đã ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, gã đột nhiên quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cổ áo hơi mở của Bán Hạ, lấp ló làn da trắng nõn nà.
Bán Hạ nhận thấy có người nhìn chằm chằm mình, vừa ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt không có ý tốt của Vương lão tam. Nàng vội vàng túm c.h.ặ.t cổ áo, né người sang một bên.
Vương Lưu thị vào phòng thấy Vương Khánh Vĩ vẫn còn trần truồng liền vỗ vào người Bán Hạ một cái, bảo nàng mau tìm quần áo mặc vào cho gã, lát nữa Đại phu tới trông không ra thể thống gì.
Bán Hạ hốt hoảng đi tìm quần áo, đang lúc mặc đồ cho Vương Khánh Vĩ nàng chợt nhớ ra mình cũng là Đại phu, việc gì phải đợi Đại phu khác tới xem.
Nàng sợ Vương Lưu thị lại gây rắc rối nên mượn động tác mặc quần áo để lén lút bắt mạch cho Vương Khánh Vĩ.
Đợi một lát, Bán Hạ không phát hiện ra tình trạng trúng độc gì, ngược lại phát hiện gã giống như bị người ta đ.á.n.h đập tàn nhẫn, thân thể mang nhiều nội thương. Nàng có chút không dám tin, khẽ sờ vào chân tay gã thì phát hiện chân phải của gã quả thực đã bị gãy.
Đột nhiên Bán Hạ nghĩ tới việc tại sao hôm nay mình lại ngủ mê mệt như vậy, Vương Lưu thị vốn là người ồn ào như thế mà nàng lại không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Nàng tự bắt mạch cho mình thì không thấy có gì khác lạ, ngửi kỹ mùi hương trong phòng cũng không phát hiện ra tàn tích của mê d.ư.ợ.c.
Càng không có chứng cứ chứng minh họ bị hạ t.h.u.ố.c, Bán Hạ càng thêm nghi ngờ có người đã ám toán bọn họ.
Chỉ là ở cái sơn thôn nhỏ bé này, thực sự có người lợi hại đến vậy sao?
Bán Hạ còn đang nghiên cứu xem trong phòng có dư lượng mê d.ư.ợ.c hay không thì Vương Đại phu đã được mời tới. Nếu không phải do Liễu thị khổ sở cầu xin, Vương Đại phu lại thấy thương hại thị sống ở nhà họ Vương gian nan thì hôm nay ông đã chẳng thèm tới đây.
Hết lần này tới lần khác, cái nhà này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Vương Đại phu vào phòng, Bạch thị cũng đi theo vào. Vừa thấy Vương lão tam đang nhìn chằm chằm Bán Hạ thị liền bốc hỏa, đi mất một Hà Đại Nha lại tới một Bán Hạ, thị đã nhìn ra Bán Hạ này không phải hạng vừa.
Bạch thị đi tới nhéo Vương lão tam một cái, âm thầm nhỏ giọng cảnh cáo gã.
Vương Đại phu bắt mạch xong, đưa ra kết luận gần giống với Bán Hạ.
Vương Đại phu nói qua loa vài câu, đột nhiên như nghĩ tới điều gì đó mà ngập ngừng không biết có nên nói hay không.
Bạch thị vốn giỏi nhìn sắc mặt liền vội vàng truy hỏi xem còn chuyện gì nữa.
Vương Đại phu thở dài: Còn nữa là... cái này... e là sau này sẽ ảnh hưởng đến đường con cái.
Vương Lưu thị sửng sốt: Cái gì? Sao có thể như vậy được?
Bán Hạ cũng bàng hoàng: ?
Nàng vừa mới thành thân, mà gã đã không xong rồi sao?
Bán Hạ cũng không quản người ngoài nữa, vội vàng lao tới bắt mạch cho Vương Khánh Vĩ, Vương Lưu thị định ngăn cản nhưng bị Bạch thị giữ lại.
Bạch thị nói: Đại ca thường nói Đại tẩu y thuật cao minh, biết đâu lại thực sự có cách gì đó.
