Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 7: Tâm Tự Nan Bình.

Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:03

Vương Lưu thị đã ngẩng đầu lên từ khi Vương Đóa Nhi lên tiếng, đôi mắt hơi đục ngầu nhìn Ngũ Cửu lộ rõ vẻ khắc bạc độc địa.

Ngươi tới đây làm gì?

Vương Lưu thị và Vương Đóa Nhi đều nghĩ giống nhau, trước kia Hà Đại Nha bị hành hạ thê t.h.ả.m hơn cũng vẫn ngoan ngoãn phục dịch trước mặt bà ta. Thế nhưng điệu bộ của nàng hôm nay lại giống như sẵn sàng liều mạng với tất cả.

Ngũ Cửu không vội trả lời câu hỏi của hai người bọn họ mà bắt đầu quan sát căn phòng một lượt. Ký ức của Hà Đại Nha thì nàng đều có đủ, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thực sự bước vào căn phòng này, cái cảm giác khi lần đầu tiến vào một môi trường xa lạ vẫn còn đó, vì vậy nàng theo bản năng liếc nhìn xung quanh.

Chẳng có gì, trong phòng ta thiếu hai cái chăn bông.

Nói xong, Ngũ Cửu liền nhìn chằm chằm vào cái rương tủ phía sau lưng Vương Lưu thị.

Không có! Đó đều là đồ nương chuẩn bị cho ta làm của hồi môn, ngươi mà dám động vào thì ta sẽ...

Đóa Nhi muội muội mới mấy tuổi chứ, của hồi môn cái gì mà của hồi môn.

Ngũ Cửu vừa nói vừa tiến lên, tay đã chạm vào rương tủ.

Nương, bà mau cản ả lại đi... ta... ta đi tìm tam ca.

Dáng vẻ ban ngày của Ngũ Cửu rốt cuộc đã để lại ám ảnh trong lòng Vương Đóa Nhi, thấy nàng động thủ, cô ta không tự giác lùi lại phía sau.

Hà Đại Nha, ngươi cũng đừng quá đáng quá. Tầm này nhà ai mà chẳng đắp chăn cỏ lau, ngươi biết đây là của hồi môn của Đóa Nhi mà còn dám ra tay cướp đoạt? Đây chính là thể diện để sau này Đóa Nhi gả vào nhà t.ử tế đấy!

Bà xem bà nói gì kìa, ta và cả phòng lũ trẻ đều sắp c.h.ế.t rét rồi, còn hơi đâu mà quan tâm đến thể diện hay không thể diện của tiểu cô t.ử chứ.

Ngũ Cửu linh hoạt né tránh đôi tay của Vương Lưu thị, vươn tới cái khóa trên rương.

Vương Lưu thị thấy vậy định thở phào một cái, có khóa treo đó thì sợ gì chứ.

Thế nhưng hơi thở này còn chưa kịp trút ra hết, bà ta đã thấy Ngũ Cửu dùng một tay giật tung cái khóa.

Con khốn đáng đ.â.m nghìn nhát d.a.o này...

Bà bà, tôi khuyên bà nên nhỏ tiếng chút. Giờ này mọi người đều ngủ cả rồi, nếu bà làm kinh động đến hàng xóm láng giềng thì sẽ chọc vào ổ kiến lửa đấy. Ngũ Cửu đặt một ngón tay lên môi, ra hiệu cho Vương Lưu thị im lặng.

Nói xong Ngũ Cửu cũng không chần chừ, ôm hai cái chăn bông bước ra khỏi phòng bọn họ. Vương Đóa Nhi thích học theo điệu bộ của các tiểu thư trên trấn, suốt ngày đeo cái túi thơm rẻ tiền khiến cả căn phòng nặc mùi hương hăng nồng nhức mũi.

Ra đến giữa sân, ngửi thấy không khí trong lành, tâm trạng nàng cũng tốt lên vài phần.

Còn chưa về tới phòng, nàng đã thấy Vương Đóa Nhi hậm hực từ gian sương phòng phía đông đi ra. Xem ra là chẳng có ai muốn đứng ra giúp cô ta cả. Cũng phải, hạng người như Bạch thị vốn không có lợi thì sẽ không làm, đống chăn này là của hồi môn tích cóp cho Vương Đóa Nhi, Bạch thị không xơ múi được gì nên mới chẳng thèm giúp. Nếu là trước kia, để gây hấn với Hà Đại Nha, có lẽ Bạch thị sẽ đứng ra làm chim đầu đàn, nhưng sau trải nghiệm ban ngày hôm nay, ước chừng bà ta sẽ phải an phận một thời gian.

Vương Đóa Nhi nhìn thấy Ngũ Cửu thật sự ôm chăn của mình đi thì vừa cuống vừa giận, định xông lên đòi lại.

Ngũ Cửu thong thả nhặt một khúc gậy lên, xoay xoay cổ tay rồi cứ thế nhìn cô ta.

Ngươi! Thôn trưởng đã nói không cho phép ngươi vung gậy đ.á.n.h người rồi!

Thì sao nào?

Ngũ Cửu tiếp tục vận động bả vai.

Vương Đóa Nhi sợ hãi vội vàng chui tọt vào trong phòng.

[Xem đi, cứ dùng nắm đ.ấ.m vẫn là đơn giản nhất.]

Vương Đóa Nhi vào phòng liền oán trách Vương Lưu thị không giữ được của hồi môn cho mình, cuối cùng Vương Lưu thị bị làm phiền đến phát bực, đành hứa sau này có tiền sẽ sắm cho cô ta bộ mới.

*

Ngũ Cửu về tới trước cửa phòng, đẩy cửa ra thì thấy bên trong có vật gì đó chặn lại không mở được. Nàng đang định dùng sức thì chợt nhớ tới lời dặn của mình lúc trước.

T.ử Xuyên, là ta.

Mấy đứa nhỏ trong phòng vẫn đang ngồi tựa lưng vào sát cửa, thật sự là gian phòng này chẳng có món đồ nào dùng được cả. Nghe thấy tiếng nàng, chúng mới lần lượt đứng dậy để cửa có thể mở ra.

Ta thấy cái giường gỗ này cũng đủ cho ba đứa các con nằm, hôm nay các con cứ ngủ trên giường đi, ngày mai ta sẽ tìm người đóng thêm một cái nữa.

T.ử Xuyên nghe Ngũ Cửu nói vậy liền định từ chối. Người này hôm nay thật bất thường, không biết lại đang tính toán mưu đồ gì, đệ đang định mở miệng thì Giang Nguyên kéo kéo áo, hướng đệ gật đầu, ý bảo hãy cứ đồng ý đi.

Đa tạ hậu nương.

Ngũ Cửu đơn giản trải giường rồi bế tiểu Vân Thư lên giường, đắp chăn cẩn thận cho muội ấy.

Nàng ôm chiếc chăn còn lại trải lên đống cỏ khô.

T.ử Xuyên và Giang Nguyên thấy Ngũ Cửu cũng nằm xuống, bèn nhanh ch.óng trèo lên giường chui vào trong chăn.

Ngũ Cửu hồi tưởng lại ngày đầu tiên nàng đặt chân đến dị giới này, xem ra cũng khá dễ chịu. Không có thây ma, không cần bôn ba tìm kiếm vật tư, cũng không phải lo lắng về sự tấn công của các loài động thực vật biến dị.

Điều duy nhất khiến nàng cảm thấy có chút hụt hẫng và buồn bã là không còn sự đồng hành của đồng đội nữa. Từ nay về sau, nàng sẽ phải một thân một mình xông pha rồi.

Trong lúc Ngũ Cửu còn đang cảm thán và hụt hẫng, ba đứa trẻ nằm trong chăn bông ấm áp, ngoại trừ tiểu Vân Thư đã ngủ say, cả T.ử Xuyên và Giang Nguyên đều đang trằn trọc không yên.

T.ử Xuyên cảm thấy hôm nay giống như đang sống trong một giấc mơ, ngay cả mơ đệ cũng không dám mơ thấy một giấc mộng đẹp như vậy.

Giang Nguyên lại thầm cười lạnh trong lòng, không biết Hà Đại Nha này lại đang có mưu đồ gì, những việc hôm nay chắc chắn chỉ là thủ đoạn để ả đạt được mục tiêu mà thôi. Đệ nắm c.h.ặ.t lấy mép chăn trên người, tự nhủ nhất định phải cẩn thận, không được để ý đồ xấu xa của Hà Đại Nha thành công, phải bảo vệ thật tốt cho ca ca và muội muội.

*

Ngũ Cửu thức dậy rất sớm, có lẽ do chưa thích ứng được với việc đêm khuya không có tiếng thây ma gầm rú, cũng có thể là tiếng ch.ó sủa thi thoảng trong thôn khiến nàng theo bản năng căng cứng người, hoặc giả là không có đại ca thủ bên cạnh làm nàng thiếu đi cảm giác an toàn. Tóm lại, khi người đầu tiên ở nhà bên cạnh ra ngoài gánh nước, nàng đã hoàn toàn tỉnh táo.

Dần dần, cả thôn làng dường như bừng tỉnh, có người ra ngoài gánh nước, có người cọ nồi nấu cơm, có người trộn thức ăn cho lợn đi về phía hậu viện, có người nhặt trứng gà tạo ra những tiếng cục ta cục tác.

Thật tốt.

Ngũ Cửu thấp giọng lẩm bẩm. Nếu bọn họ đều còn sống và ở đây thì tốt biết mấy.

Cái đồ trời đ.á.n.h kia, giờ giấc nào rồi mà còn để lão thái bà này phải ba mời bốn thỉnh hả?

Bên ngoài, Vương Lưu thị sau khi nghỉ ngơi một đêm đã lấy lại sức chiến đấu, đang gào thét khản cả giọng.

Ư!

Ngũ Cửu mở mắt ra thì thấy nửa thân người của T.ử Xuyên đang rơi khỏi giường. Nàng không nhịn được mà phì cười thành tiếng, khiến mặt T.ử Xuyên đỏ bừng vì xấu hổ.

Hậu nương... chào buổi sáng.

Phải nói rằng T.ử Xuyên thật sự là một đứa trẻ rất đáng yêu.

Nương... bế...

Tiểu Vân Thư vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, một tay dụi mắt, một tay giơ ra đòi bế.

Ngũ Cửu nhanh nhẹn bật dậy, vài bước đã đi tới cạnh giường, một tay bế bổng tiểu Vân Thư lên. Vân Thư nghiêng đầu tựa vào lòng Ngũ Cửu, lại lim dim nhắm mắt.

Giang Nguyên lặng lẽ thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, đệ cúi đầu để che giấu vẻ bất mãn và sắc bén trong đôi mắt mình.

Ả không nên tạo ra cho muội muội nhiều ảo giác như vậy, nếu cứ thế muội muội sẽ thực sự chìm sâu vào lời nói dối của ả, đến một ngày ả đạt được mục đích và lộ ra bộ mặt thật, muội muội sẽ đau lòng lắm.

Ngũ Cửu chỉ cảm thấy Giang Nguyên là đứa nhỏ lắm tâm tư, trông thì mềm mỏng nhưng thực chất lại là kẻ có tâm địa sắt đá, nhưng nàng vẫn đ.á.n.h giá thấp tâm tính chín chắn của một đứa trẻ cổ đại.

*

Vương Lưu thị một mình đứng giữa sân gào thét hồi lâu mà chẳng thấy Ngũ Cửu ra, nếu còn hét nữa thì lại bị người ta cười chê, cứ như thể bà ta ngay cả một đứa con gái thấp kém không có nhà mẹ đẻ nương tựa cũng không hàng phục nổi.

Bà ta đi đập cửa phòng lão nhị gọi Liễu thị dậy nấu cơm, còn mình thì bước chân liêu xiêu đi cất hết số lương thực còn lại. Ngày hôm qua khi Liễu thị nấu cơm đã nói là thiếu mất sáu bảy cái bánh bao lớn, bà ta biết chắc chắn là do Hà Đại Nha lấy đi rồi.

Bây giờ bà ta chỉ chờ xem mẹ con bọn họ không có ăn không có uống thì sẽ làm thế nào. Sớm muộn gì cũng phải ngoan ngoãn bò tới trước mặt bà ta mà quỳ xuống nhận lỗi.

Vương Đóa Nhi vẫn còn đang xót xa hai cái chăn bông kia, xót đến mức cô ta ngủ không ngon giấc.

Lúc này thấy Vương Lưu thị vào phòng, cô ta liền tiến lên nhõng nhẽo đòi ăn trứng gà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.