Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 75: Liễu Thị Bị Đẩy Ngã
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:16
Hừ, chỉ là một chiếc giày rách bị hưu bỏ, còn thật sự...
Vương Đóa Nhi nghe thấy có người bàn tán, tâm trạng khó tả dâng lên trong lòng, không tự chủ được mà thốt ra lời giễu cợt.
Chỉ là nàng ta chưa kịp nói hết câu thì Vương Lưu thị đã bịt c.h.ặ.t miệng nàng ta lại.
Có người nghe thấy lời Vương Đóa Nhi thì quay đầu lại nhìn, Vương Đóa Nhi thấy có người nhìn mình, thẹn quá hóa giận gạt phắt tay Vương Lưu thị ra nói: Con có nói sai đâu, nàng ta chính là chiếc giày rách bị nhà chúng ta hưu bỏ, ca ca con đều không cần nàng ta, còn trông mong vị công t.ử kia nhìn trúng nàng ta sao? Nàng ta đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Nói xong, Vương Đóa Nhi hậm hực giậm chân chạy đi.
Vương Lưu thị nghe lời Vương Đóa Nhi nói xong thì ngẩn người tại chỗ.
Ồ, Đóa Nhi nha đầu là nhìn trúng vị công t.ử kia rồi sao? Một phụ nhân đang c.ắ.n hạt đậu nành rang cười nói trêu chọc Vương Lưu thị.
Những người xung quanh cũng cười rộ lên phụ họa. Nha đầu nhà họ Vương kia mặt đỏ bừng bừng, không chịu nổi khi thấy người khác nói vị công t.ử kia nhìn trúng Ngũ Cửu, tâm tư nhỏ mọn rõ rành rành thế này, ai mà chẳng nhìn ra?
Vương Lưu thị bịt miệng Vương Đóa Nhi cũng chỉ là theo bản năng vì sợ người trong thôn cười nhạo một cô nương chưa thành thân như nàng ta lại đi bàn luận chuyện này, giờ đây được người phụ nhân kia nhắc nhở, bà ta trái lại còn nảy sinh ý đồ khác.
Vương Lưu thị không thèm để ý đến những lời giễu cợt của những phụ nhân phía sau, bước nhanh về nhà.
Bạch thị và mấy người khác đi theo sau bà ta, mấy người đều cúi đầu, trong lòng tự tính toán chuyện riêng. Khi Vương Lưu thị về tới nhà, bà ta vội vàng vào phòng tìm Vương Đóa Nhi. Bạch thị vừa bước vào cổng viện thấy bộ dạng vội vã của Vương Lưu thị, liền biết bà ta lại đang có mưu đồ gì rồi.
Dẫu sao cũng là mẹ chồng nàng dâu sống chung nhiều năm, Bạch thị còn hiểu rõ con người của Vương Lưu thị hơn cả mấy đứa con của bà ta.
Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến thị, nếu có thì cũng chỉ là sau khi sự việc thành công thị có thể được hưởng chút lợi lộc, dù sao thị cũng đã sinh cho nhà họ Vương hai đứa con trai.
Nghĩ đến đây, thị lại liếc nhìn căn phòng Vương Khánh Vĩ và Bán Hạ đang ở, hai người kia sau này không có con cái, chẳng phải vẫn phải dựa vào nhi t.ử của thị sao!
Bạch thị đang định về phòng mình thì Hà Thiết Trụ dắt theo nương của Hà Đại Nha đứng bên ngoài c.h.ử.i mắng. Bạch thị chán ghét cau mày, tên lưu manh này muốn tống tiền thị sao?
Dù trong lòng không thèm chấp nhưng Bạch thị cũng không dám tự mình ra đối mặt với bọn họ. Thị về phòng thúc mạnh vào người Vương Lão Tam đang nằm trên giường nói: Chàng xem, đều là do con nhỏ đó bày ra chủ ý, giờ tên vô lại kia tới nhà mình quấy rối, đang đứng ngoài cổng c.h.ử.i bới tôi kìa, sau này làm sao tôi còn mặt mũi nào mà đi ra ngoài nữa?!
Lúc Vương Lão Tam trở về, khi đi ngang qua trước phòng Vương Khánh Vĩ, ma xui quỷ khiến thế nào y lại nhớ đến dáng vẻ của Bán Hạ ngày hôm đó. Đang lúc hồi tưởng thì bị Bạch thị làm gián đoạn, lại nghe thị nói lời chỉ trích Bán Hạ, trong lòng y liền nảy sinh chán ghét.
Làm cái gì vậy? Đẩy tới đẩy lui còn ra thể thống gì nữa? Tự nàng không làm tốt việc còn trách người ta! Vương Lão Tam mất kiên nhẫn gạt tay Bạch thị ra.
Bạch thị chung sống với y bao nhiêu năm nay, chỉ trong chớp mắt thị đã tìm ra trọng điểm trong lời nói của y. Nghe y nói toàn lời bênh vực Bán Hạ, thị lập tức nổi giận, hai tay nắm thành quyền đ.ấ.m liên tiếp vào người Vương Lão Tam.
Tiếng động ngoài cổng viện và tiếng hét của Bạch thị làm gián đoạn cuộc trò chuyện của Vương Lưu thị với con gái. Bà ta vừa c.h.ử.i bới vừa ra khỏi phòng, liếc nhìn ra ngoài cửa một cái rồi đi tới phòng của Vương Lão Tam và Bạch thị trước.
Vừa bước vào thấy Bạch thị đang đ.ấ.m đá Vương Lão Tam, bà ta liền nổi trận lôi đình, tiến lên hai bước túm lấy tóc Bạch thị, đồng thời mắng: Cái đồ tiện nhân nhà ngươi sao dám ra tay với nhi t.ử của ta! Ta phải đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ không có giáo dưỡng như ngươi!
Bạch thị bị túm tóc, đau đến thấu xương.
Thị vòng tay ra sau túm lấy tay Vương Lưu thị, đồng thời kêu gào: Vương Lão Tam, chàng mau bảo mẫu thân chàng buông tay ra, nếu không tôi sẽ khiến cho cả thôn đều biết tâm tư của chàng.
Vương Lão Tam vốn dĩ đang rất giận dữ nhưng lập tức như bị dội một gáo nước lạnh, tỉnh táo hẳn ra.
Mẫu thân, thị chỉ là đùa giỡn với con thôi, người mau buông tay đi!
Đùa giỡn? Ngươi coi nương ngươi là kẻ ngốc sao? Vương Lưu thị không chịu buông tay, bàn tay còn lại tranh thủ sơ hở mà cấu véo lên người Bạch thị.
Những ngày này trong lòng bà ta cũng bực bội vô cùng, cấu xé mấy cái này cũng khiến nỗi uất nghẹn trong lòng tiêu tan đi không ít.
Vương Lão Tam thấy Vương Lưu thị mãi không buông tay, vội vàng tiến lên giúp Bạch thị thoát ra.
Vương Lưu thị thấy nhi t.ử ra tay giúp đỡ, bản thân cũng đã phát tiết xong nên thuận thế buông tay.
Lần này cho ngươi một bài học, nam nhân trong nhà mà ngươi cũng dám ra tay đ.á.n.h sao? Mau đi xem hai tên lưu manh vô lại kia muốn làm gì? Vương Lưu thị vừa chỉnh đốn lại mái tóc hơi rối của mình vừa quát mắng Bạch thị.
Bạch thị bị Vương Lưu thị cấu véo đến mức trên người đau nhức từng hồi, thị ngước mắt nhìn Vương Lão Tam đang có chút lúng túng, lần đầu tiên thị cảm thấy có phải mình đã đi sai đường, chọn sai người rồi không.
Vương Lão Tam bị Bạch thị nhìn đến mức không tự nhiên, ho khan vài tiếng rồi nói: Mau lên đi, giờ này ngoài cổng không biết có bao nhiêu người đang xem náo nhiệt đâu!
Vương Lão Tam nói xong liền ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy gia đình Vương Lão Nhị đang đứng trước phòng bọn họ.
Vương Lão Nhị thấy y ra tới liền vội vàng tiến lên hỏi: Ta thấy ngoài cổng là phụ mẫu của... Ngũ Cửu, sao lại tới nhà mình rồi? Có phải là biết chuyện gì rồi không? Lúc đó chúng ta không nên làm như vậy...
Câm miệng! Chưa đợi Vương Lão Tam mất kiên nhẫn kịp nói gì, Vương Lưu thị theo sau đi ra đã lớn tiếng quát mắng trước.
Ngươi nhìn xem cái bộ dạng khúm núm của ngươi kìa, ngươi có phải là nam nhân không hả, đúng là một lũ phế vật! Một lát nữa đi theo phía sau, đừng có mà lên tiếng!
Liễu thị ở bên cạnh Vương Lão Nhị khẽ kéo vạt áo của y, Vương Lão Nhị nhận được ám hiệu của thê t.ử bèn vội vàng ngậm miệng, thân hình thuận theo lực kéo của Liễu thị mà lùi lại một bước.
Vương Lão Tam liếc nhìn Vương Lão Nhị một cái rồi bước qua trước mặt y.
Bạch thị nhìn thấy hành động nhỏ của Liễu thị, nhìn cách thị và Vương Lão Nhị đối xử với nhau, rồi lại nghĩ đến những trắc trở vừa rồi giữa mình và Vương Lão Tam, trong lòng không dưng nảy sinh một bụng ghen ghét. Khi đi ngang qua trước mặt Liễu thị, chân thị bỗng trẹo một cái rồi đ.â.m sầm vào Liễu thị.
Liễu thị đang nhìn mấy người đi qua trước mặt, đang định đi theo thì bị Bạch thị tông trúng, ngã thẳng xuống đất.
Nhị tẩu không sao chứ? Nhìn tẩu đột nhiên tiến lên làm tôi giật cả mình, không tránh kịp nên mới va phải tẩu, thật xin lỗi Nhị tẩu nha. Bạch thị vừa xoa vai vừa nhìn Vương Lão Nhị nói.
Liễu thị: ?
Vương Lão Nhị nhìn Bạch thị nháy mắt với mình cũng thấy mù mịt khó hiểu, khi phản ứng lại y bèn vội vàng kiểm tra xem Liễu thị có bị thương hay không.
Vương Quả Nhi đứng bên cạnh Liễu thị bị biến cố này làm cho giật mình, đến khi hoàn hồn thấy nương ngồi bệt dưới đất, hai bàn tay đều bị trầy xước, m.á.u lẫn với bùn đất trông rất nghiêm trọng.
Nhìn thấy nụ cười hả hê trên mặt Bạch thị, Vương Quả Nhi lập tức lao tới trước mặt Bạch thị và đẩy thị một cái thật mạnh.
Thấy Bạch thị cũng ngã nhào xuống đất, Vương Quả Nhi mới trừng mắt nhìn thị một cái thật dữ tợn rồi quay lại bên cạnh Liễu thị.
Liễu thị ngã xuống đất lúc đầu chưa kịp phản ứng, đến khi Vương Lão Nhị kiểm tra vết thương trên tay thì đột nhiên cảm thấy trong bụng đau thắt lại.
Vương Quả Nhi thấy nương mình đau đến mức mồ hôi trán vã ra, vội vàng kéo tay Vương Lão Nhị bảo y đi tìm đại phu.
Vương Lão Nhị có chút khó xử nhìn về phía Vương Lưu thị đang dừng lại quan sát bên này.
Bao nhiêu năm nay tất cả tiền bạc y kiếm được đều nộp hết cho bà ta, trong tay chẳng có gì cả, muốn mời đại phu thì phải xem Vương Lưu thị có đồng ý hay không.
Vương Lưu thị nhìn gương mặt ngăm đen của Vương Lão Nhị đang tràn đầy vẻ lo lắng và khẩn cầu. Còn Vương Quả Nhi đứng sau lưng y thì đang oán hận trừng mắt nhìn Vương Lão Nhị.
Nhìn cái gì mà nhìn, chỉ có mấy vết rách nhỏ thì đau đến mức nào chứ? Chẳng qua là do nó quý tộc...
Nương!
Vương Lưu thị còn chưa nói xong thì đã nghe thấy tiếng thét của Vương Quả Nhi.
Quay đầu nhìn lại, dưới thân Liễu thị đã là một vũng m.á.u, người cũng đã ngất lịm đi từ lúc nào.
