Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 93: Xem Nhà
Cập nhật lúc: 24/03/2026 20:09
Rời khỏi phủ thành đi về phía nam suốt một buổi sáng, Ngũ Cửu ngồi trong xe ngựa đến mỏi nhừ cả lưng, đành bảo Lý Quý đ.á.n.h xe tấp vào lề đường dừng lại.
Hồ thẩm đỡ nàng xuống đi dạo một lát rồi mới buông tay ra để nàng tự hoạt động gân cốt. Hồ thẩm hỏi: Đông gia, chúng ta có cần đi thêm một đoạn nữa không? Đi tiếp lên phía trước biết đâu sẽ có thôn xóm.
Ngũ Cửu quan sát xung quanh, đúng là nơi này hoang vắng, phía trước hay phía sau đều không thấy nhà dân, nhưng bên đường lại có mấy tán cây lớn tạo thành một bóng râm khá mát mẻ.
Ngũ Cửu nói: Chúng ta cũng không vội, cứ nghỉ ở đó đi. Mọi người đều xuống đi lại một chút cho giãn gân cốt, ăn uống xong rồi hãy tiếp tục lên đường.
Thấy Hồ thẩm đi bận rộn, Vân Thư vội vàng chạy đến bên cạnh Ngũ Cửu, dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nàng, thậm chí một tay còn làm ra vẻ che chở cho mẹ.
Ngũ Cửu cười: Nương không sao, Vân Thư nhỏ bé cứ đi chơi đi.
Vân Thư lắc đầu: Con muốn ở bên nương.
Ngũ Cửu dắt Vân Thư ra phía sau xe ngựa lấy đồ ăn lát nữa cần dùng.
T.ử Xuyên lên tiếng: Nương, nương cần gì cứ để con làm cho.
Giang Viễn cũng bước tới sau lưng T.ử Xuyên.
Lấy cho ta túi gia vị nhỏ. Ta nghe thấy bên kia có tiếng động, chắc là có thể bắt được một con gà rừng. Ngũ Cửu nhìn hai đứa nhỏ lục tìm trong rương phía sau, lấy ra những thứ nàng cần.
Phía sau xe ngựa có buộc một chiếc rương dài, bên trong đựng những vật dụng mà Ngũ Cửu đã chuẩn bị sẵn từ khi ở nhà để dùng dọc đường.
Về phần gà rừng, trong không gian của Ngũ Cửu đã có sẵn, lát nữa nhân lúc họ không chú ý lấy ra là được.
Hồ thẩm và Lý Quý mỗi người ôm một bó củi từ phía bìa rừng đi tới. Lại gần, Hồ thẩm mới nói: Đông gia, bên kia có một con sông nhỏ, Lý Quý nói muốn qua đó xem có mò được con cá nào không.
T.ử Xuyên nghe vậy liền đòi đi cùng Lý Quý, Ngũ Cửu dặn dò cậu không được xuống nước sâu rồi mới cho phép đi.
Ngũ Cửu thấy Vân Thư và Xảo Vinh đang vây quanh giúp đỡ Hồ thẩm, bản thân liền lặng lẽ đi vào sâu trong rừng.
Lượn một vòng trong rừng, thấy xung quanh không có ai, nàng liền lấy từ trong không gian ra một con gà rừng.
Đang xách gà rừng quay về thì tình cờ gặp Giang Viễn đi tìm mình.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Viễn đang tỏ vẻ không đồng tình, Ngũ Cửu cười hì hì rồi đưa con gà rừng cho cậu.
Giang Viễn thấy Ngũ Cửu như vậy cũng không nói gì thêm, nhận lấy con gà rừng rồi đi về. Những chỗ đường khó đi, cậu đều dừng lại để đỡ nàng.
Đến khi về tới chỗ nghỉ, Ngũ Cửu lại bị Hồ thẩm trách mắng một trận, ngay cả bé Vân Thư cũng chống nạnh nói: Nương thật là không ngoan chút nào.
Sau khi Ngũ Cửu năm lần bảy lượt hứa sẽ không tự ý đi một mình nữa, chuyện này mới được bỏ qua.
Lát sau Lý Quý và T.ử Xuyên trở về, trên tay Lý Quý còn xách theo một con cá trắm cỏ dài hơn một thước.
Cá đã được xử lý sạch sẽ, Hồ thẩm lấy từ sau xe ngựa ra một tấm lưới sắt, kẹp cá vào rồi bắt đầu nướng.
Cả nhà ăn uống xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ rồi lại tiếp tục lên đường.
Vừa đi vừa hỏi thăm đường đến Thư viện Thạch Lâm, cuối cùng vào sáng ngày thứ năm, họ cũng tới được phủ Đông An, nơi thư viện tọa lạc.
Tìm một quán trọ, mọi người đều tắm rửa sạch sẽ một lượt. Hai ngày cuối do không kịp tới huyện thành nên phải xin ngủ nhờ nhà dân, vì thế ai nấy đều chưa được nghỉ ngơi t.ử tế.
Sau khi ăn chút đồ lót dạ, Ngũ Cửu bảo mọi người đi ngủ trước, đợi tỉnh táo lại rồi mới đi hỏi thăm chuyện tuyển sinh của thư viện.
Ngũ Cửu đang m.a.n.g t.h.a.i nên rất nhanh mệt, mấy ngày nay lại thiếu ngủ nên khi vừa thả lỏng, nàng đã ngủ thiếp đi tới tận chiều.
Nàng sang phòng Hồ thẩm, thấy Xảo Vinh đã dậy và đang cùng Hồ thẩm làm giày, còn Vân Thư vẫn đang ngủ say.
Ngũ Cửu nói nhỏ rằng mình sẽ dẫn Giang Viễn ra ngoài đi dạo, tiện thể nghe ngóng tin tức về thư viện.
Nàng đến gõ cửa phòng Giang Viễn, người ra mở cửa là T.ử Xuyên, còn Giang Viễn đang ngồi bên bàn đọc sách.
Ngũ Cửu nói: Ta muốn ra ngoài đi dạo, hỏi thăm chuyện thư viện tuyển sinh, vả lại chúng ta không thể cứ ở mãi trong quán trọ được, xem xem gần thư viện có nhà nào bán không.
Giang Viễn cất sách đi, cùng T.ử Xuyên mỗi người một bên hộ tống Ngũ Cửu ra khỏi quán trọ.
Họ hỏi thăm đường tới nha hành có uy tín nhất trong phủ thành.
Vừa tới nha hành, một nha nhân thấy họ liền nhanh ch.óng tiến lên hỏi han.
Ngũ Cửu nêu ra các yêu cầu của mình, hẹn với nha nhân sáng mai sẽ đi xem nhà, sau đó lại hỏi thăm về Thư viện Thạch Lâm.
Nói tới chuyện này thì phu nhân hỏi đúng người rồi đó. Tiểu công t.ử nhà đông gia nha hành chúng ta hiện đang theo học tại Thư viện Thạch Lâm. Mấy ngày nay thư viện quả thực đang tuyển học t.ử, nhưng phải tham gia kỳ thi thống nhất của thư viện. Xem ra hai vị tiểu công t.ử của phu nhân tuổi còn nhỏ, phố phía trước có tư thục của Lý Tú tài cũng đang chiêu mộ học trò đấy.
Ngũ Cửu cảm ơn người nọ, nhắc lại việc sáng mai sẽ đến xem nhà rồi quay về quán trọ.
Sáng sớm hôm sau, khi Ngũ Cửu ra ngoài thì T.ử Xuyên và Giang Viễn đã đợi sẵn ở đại sảnh tầng một. Đợi Ngũ Cửu ăn sáng đơn giản xong, ba mẹ con mới đến nha hành hôm qua.
Vì hôm nay phải đi xem nhà, Hồ thẩm sợ Ngũ Cửu đi bộ nhiều sẽ mệt nên từ sớm đã bảo Lý Quý đ.á.n.h xe ngựa đợi bên ngoài.
Đến cửa nha hành, Ngũ Cửu vén rèm xe lên thì thấy nha nhân đã đợi sẵn, thấy nàng tới, hắn liền nhanh bước tiến lại gần.
Nha nhân nói: Theo ý phu nhân, tôi tìm được ba căn khá phù hợp. Một căn ở ngõ Quế Hoa, ra khỏi ngõ đi qua hai dãy phố là tới Thư viện Thạch Lâm. Một căn khác ở ngõ Liễu Nhi phía đông, ngõ đó hầu hết là người đọc sách sinh sống, cách thư viện cũng không xa. Còn một căn nữa thì xa hơn hai chỗ kia một chút, nhưng nhà rộng, có hai tiến. Phu nhân xem chúng ta tới ngõ Liễu Nhi trước được không?
Ngũ Cửu gật đầu, nha nhân leo lên xe ngồi bên ngoài chỉ đường cho Lý Quý.
Chẳng mấy chốc, họ đã tới ngõ Liễu Nhi.
Vào trong ngõ, nha nhân chỉ tay vào ngôi nhà thứ ba và nói: Chính là căn đó.
Khi xe ngựa dừng hẳn, nha nhân bước tới mở cửa.
Nhìn từ cửa vào, sân được lát bằng đá xanh, vòng qua bức tường bình phong là vào đến sân trong, hai bên trái phải mỗi bên có hai gian sương phòng, chính phòng có ba gian.
Nha nhân giới thiệu: Viện t.ử này mọi thứ đều tốt, chỉ hiếm nỗi hơi nhỏ, không biết phu nhân thấy có vừa ý không?
Ngũ Cửu đi một vòng quanh sân, đúng như lời nha nhân nói, sân không lớn nhưng gia đình nàng vẫn có thể ở thoải mái.
Đang định rời đi sau khi xem xong một lượt thì từ bên ngoài có một bà lão bước vào.
Chà, lại có người đến xem cái viện t.ử này nữa sao?
Nha nhân thấy bà lão liền vội vàng bước tới nói nhỏ điều gì đó. Chỉ thấy bà lão kia vẻ mặt đầy giễu cợt, hai người tranh luận vài câu, bà ta liếc nhìn mẹ con Ngũ Cửu một cái thật sâu rồi mới bỏ đi.
Ngũ Cửu ra khỏi viện, đang định lên xe ngựa thì thấy bà lão vừa rồi đang đứng trước cửa ngôi nhà phía trước.
Thấy Ngũ Cửu nhìn mình, bà lão hừ một tiếng rồi đi vào trong sân.
Nha nhân nhận thấy sắc mặt Ngũ Cửu không tốt, liền vội vàng nở nụ cười lấy lòng: Đó là mẹ của Ngô Tú tài nhà phía trước. Ai, bà lão này muốn mua lại viện t.ử này cho Ngô Tú tài cưới vợ, nhưng bà ta lại không có tiền. Nói thật với phu nhân, bà lão này đã đến gây chuyện ba bốn lần rồi, lần nào cũng khiến việc buôn bán của chúng tôi bị hỏng bét.
Nghe hắn nói vậy, Ngũ Cửu lập tức quyết định không mua căn nhà này, nếu không sau này chẳng biết bà lão kia còn gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối nữa.
Nha nhân thấy Ngũ Cửu không nói gì, biết ngay là nàng không ưng chỗ này rồi.
Hắn đưa người tới đây trước vì nghĩ buổi sáng chắc mẹ của Ngô Tú tài sẽ không đến gây sự.
Tiếp đó, nha nhân đưa mẹ con Ngũ Cửu tới ngõ Quế Hoa. Lúc này mọi nhà đều đang chuẩn bị bữa sáng, vừa vào ngõ đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức.
Nha nhân chỉ vào căn hộ thứ hai: Chính là đây, viện t.ử này rộng hơn bên ngõ Liễu Nhi một chút, lại có cả hậu viện.
