Từ Mạt Thế Đến Cổ Đại: Ngũ Cửu Làm Giàu Nuôi Con - Chương 95: Tình Hình Gần Đây Ở Thôn Vọng Sơn
Cập nhật lúc: 24/03/2026 20:10
Ngày mười sáu tháng Chín, gia đình Ngũ Cửu chính thức dọn vào nhà mới.
Mấy ngày trước, Hồ thẩm còn đặc biệt tìm một ông lão treo biển Bán Tiên ở đầu đường để xem ngày lành tháng tốt. Theo lời của vị Bán Tiên kia, dọn vào nhà mới ngày này thì gia đình nàng sẽ tài lộc dồi dào, người đi học trong nhà chắc chắn sẽ đỗ đạt Trạng nguyên.
Ngũ Cửu vốn chẳng để tâm mấy chuyện này, nhưng thấy Hồ thẩm bận rộn nửa ngày trời nên cũng thuận theo mà chọn ngày này để dọn nhà.
Nàng nói nhỏ với Giang Viễn: Chẳng biết mấy chuyện kia thế nào, nhưng hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.
Bước qua cửa chính, vòng qua bức ảnh bích là đến tiền viện. Tiền viện có ba gian đảo tọa phòng, Lý Quý và tiểu sai ở phía này, gian phòng gần cửa ra vào thì để dành tiếp khách.
Muốn vào chính viện phải đi qua thùy hoa môn, lại có hành lang nối liền các dãy nhà.
Thời gian qua Ngũ Cửu không sang đây, giờ nhìn lại thấy khác hẳn lúc trước.
Cây cối trong sân đều đã được cắt tỉa gọn gàng, ngay cả lớp đá xanh dưới chân cũng được cọ rửa sạch sẽ, lộ ra màu sắc ban đầu.
Hai gian phòng phía Đông của chính phòng được thông với nhau, Ngũ Cửu ở tại đây.
Phía Tây của chính phòng để dành cho tiểu Vân Thư. Ban đầu Ngũ Cửu định để Xảo Vinh và Vân Thư ngủ chung một chỗ để tiện trông nom.
Nhưng Hồ thẩm lại thấy không ổn, sau khi bàn bạc với Ngũ Cửu, bà quyết định cùng Xảo Vinh ở đông nhĩ phòng.
Chỗ Vân Thư thì để hai nha hoàn lớn tuổi chăm sóc, bọn họ ở tây nhĩ phòng cũng thuận tiện hơn.
T.ử Xuyên và Giang Viễn thì dọn vào hai dãy sương phòng đông tây hai bên.
Hồ thẩm không cho Ngũ Cửu động tay động chân, liền bưng một chiếc ghế đặt ở cửa đường ốc, bảo nàng cứ ngồi đó mà xem bọn họ làm, chỗ nào thấy không hợp ý thì lên tiếng chỉ bảo.
Thời gian này Ngũ Cửu được Hồ thẩm chăm sóc như b.úp bê sứ cũng đã thành quen, dứt khoát ngồi đó dùng miệng chỉ huy.
Cả một sân người bận rộn suốt cả buổi sáng mới đem đồ đạc, vật phẩm trang trí mới sắm sửa sắp xếp ổn thỏa.
Hồ thẩm tranh thủ nấu xong bữa trưa, Ngũ Cửu dẫn đám trẻ T.ử Xuyên ăn ở đường ốc. Ban đầu nàng bảo mẹ con Hồ thẩm và Xảo Vinh ở lại ăn cùng.
Nhưng Hồ thẩm lại nói: Đông gia, giờ trong nhà đã có không ít kẻ hạ nhân hầu hạ, không thể giống như lúc ở trong thôn được nữa. Tôi hiểu rõ Đông gia coi chúng tôi như người nhà, nhưng người ngoài thì không biết, sau này Tiểu Xuyên, Tiểu Viễn vào thư viện, tránh để người ta chỉ trích chúng ta không hiểu quy củ.
Ngũ Cửu hiểu ý của Hồ thẩm, giống như lúc ở thôn Vọng Sơn, Hồ thẩm bọn họ bình thường cũng gần như không ngồi cùng bàn ăn với mẹ con nàng.
Những gì nàng có thể làm cũng chỉ là cố gắng để thức ăn của bọn họ không khác biệt là mấy mà thôi.
Thấy Hồ thẩm kiên quyết, Ngũ Cửu cũng đành đồng ý.
Ăn cơm xong, Ngũ Cửu bàn bạc với T.ử Xuyên và Giang Viễn, sáng mai sẽ đi Thư viện Thạch Lâm.
Nghĩ đến chuyện hai đứa nhỏ vào thư viện, Ngũ Cửu chợt nhớ ra mình chưa chuẩn bị lễ bái sư cho chúng.
Cũng may vẫn còn kịp, nàng hoàn toàn không nghĩ tới khả năng hai đứa nhỏ nhà mình sẽ thi trượt.
❀
Cùng lúc đó tại thôn Vọng Sơn, Cao thị cũng đang lải nhải với thôn trưởng về việc liệu hai đứa nhỏ có tìm được thư viện nào tốt hay không.
Cao thị lo lắng: Tôi biết A Cửu là người có bản lĩnh, chỉ là nơi đất khách quê người, cả nhà lại chẳng quen biết ai, ngộ nhỡ bị người ta bắt nạt thì biết làm sao?
Thôn trưởng đáp: Bà cứ lo hão, con bé đó à? Bà có biết những người hiện giờ đang giúp nó quán xuyến việc nhà vốn dĩ làm nghề gì không?
Cao thị: ...
Thì rồng mạnh cũng chẳng ép được rắn địa phương mà! Cao thị không phục, lẩm bẩm.
Thôn trưởng rít vài hơi t.h.u.ố.c lào rồi cũng thở dài, những lời vừa rồi chẳng qua cũng là để an ủi bà vợ nhà mình mà thôi. Một đám đàn bà trẻ con đến một người đàn ông trụ cột cũng không có, chẳng biết trên đường đi đã gặp phải bao nhiêu sóng gió nữa!
Lý Quý: ?
Cao thị mài cây kim làm giày lên đầu vài cái rồi lại nói: Mà phải nói thằng bé Tiểu Viễn nhà mình giỏi thật đấy, tận hạng nhì cơ mà. Phủ thành bao nhiêu người như thế, nghe quan sai báo tin nói người đỗ đầu đã ngoài bốn mươi tuổi rồi, Tiểu Viễn nhà mình mới bao nhiêu tuổi chứ.
Thôn trưởng cũng gật đầu, chỉ tay về phía căn phòng con trai út đang ở bên dãy nhà phía Tây nói: Giỏi hơn con trai chúng ta nhiều.
Thì tất nhiên rồi, nhưng con trai mình cũng đâu có kém.
Thôn trưởng nói: Được rồi, tôi đi xem một chút, bên kia mấy ngày nay vẫn đang chuyển đồ đóng hộp lên huyện đấy. Mà cũng đừng nói, dạo này bán được lắm!
Thôn trưởng nói xong thì người đã đi tới cổng viện. Vừa ra khỏi cổng, ông đã thấy Vương Khánh Vĩ đang quanh quẩn bên ngoài nhà mình.
Vì nhà họ Vương hết lần này đến lần khác gây chuyện, nên quan hệ giữa hai họ Vương và Chu đang rất căng thẳng, gần như đã đến mức tuyệt giao.
Thôn trưởng lúc này nhìn thấy hắn thì thật sự chẳng muốn đếm xỉa, chắp tay sau lưng định đi lướt qua người hắn.
Thúc.
Đi được vài bước, Vương Khánh Vĩ phía sau vội vàng gọi giật ông lại.
Thôn trưởng quay người lại, cau mày nhìn hắn mà không thèm lên tiếng.
Vương Khánh Vĩ như vừa hạ một quyết định khó khăn, tiến lên hỏi: Thúc, qua bao nhiêu ngày rồi mà tôi chẳng thấy Hà... Ngũ Cửu đưa mấy đứa trẻ về vậy? Phủ thành dù sao cũng là nơi đất khách quê người, mấy đứa nhỏ...
Liên quan gì đến ngươi? Thôn trưởng thấy hắn lải nhải mãi không thôi liền trực tiếp ngắt lời.
Sao lại không liên quan, đó đều là con của tôi, tôi chắc chắn không thể bỏ mặc con mình được. Vương Khánh Vĩ bị giọng điệu của thôn trưởng kích động, giọng nói cũng cao lên không ít.
Thôn trưởng mỉa mai: Ngươi đúng là thật mặt dày mới nói ra được lời này. Vương Đại Ngưu, năm đó nương ngươi có ý đồ gì ngươi lại không biết sao? Ta cũng chẳng thèm nói nhiều với ngươi, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi lấy cái gì để chứng minh mấy đứa nhỏ đó là con ngươi?
Vương Khánh Vĩ đáp: Cái thôn này ai mà chẳng biết chúng là con tôi? Hơn nữa, nếu không được thì nhỏ m.á.u nhận thân!
Thôn trưởng vặn lại: Con cái nhà người ta đang yên đang lành, việc gì phải nhỏ m.á.u nhận thân với một người dưng như ngươi?
Ông thấy hắn có vẻ muốn dở thói ngang ngược liền định bỏ đi.
Vương Khánh Vĩ vội vàng kéo thôn trưởng lại, gấp gáp nói: Thế không được, Nhị Oa giờ đã thi đỗ Tú tài, nó không thể không nhận người cha này. Nếu nó thật sự đại nghịch bất đạo như vậy, tôi sẽ lên quan phủ kiện nó, kiện nó tội ngỗ ngược bất hiếu, đến lúc đó ngay cả cái danh Tú tài nó cũng đừng hòng giữ được.
Thôn trưởng lúc này thực sự cảm thấy may mắn vì Ngũ Cửu đã đưa bọn trẻ rời khỏi đây, nếu bị hắn bám lấy, dù không khổ sở thì cũng thấy ghê tởm.
Giằng cánh tay ra khỏi tay Vương Khánh Vĩ, thôn trưởng còn sửa lại ống tay áo, lúc này mới thong thả nói: Những chuyện khác ta không biết, nhưng nếu ngươi còn dở thói lưu manh thế này, ta phải đến hỏi tộc trưởng họ Vương nhà ngươi xem quản thúc tộc nhân kiểu gì! Ngươi đi kiện? Ngươi dám không?
Nói xong, ông không thèm để ý đến Vương Khánh Vĩ nữa mà bỏ đi. Loại người này không thể dây dưa, nếu không hắn sẽ càng lấn tới.
Sau khi thôn trưởng đi khỏi, chỉ còn lại một mình Vương Khánh Vĩ tại chỗ tức đến nổ phổi. Hắn ra sức đá mấy hòn đá ven đường để trút giận, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.
Giờ đây thân thể hắn đã hỏng rồi, chẳng làm được việc nặng nhọc gì nữa. Trước đây hắn nghĩ Bán Hạ dù sao cũng biết y thuật, sau khi trở về cuộc sống sẽ không quá khó khăn.
Nhưng hiện tại hắn ngay cả đàn ông cũng chẳng tính là một người hoàn chỉnh nữa, sao có thể để Bán Hạ ra ngoài bươn chải, lộ mặt trước đám đông được.
Vừa về đến nhà, hắn đã thấy Bán Hạ đang chẻ củi. Nghe thấy tiếng động, nàng ta ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại cúi đầu làm việc tiếp, chỉ là trong mắt thoáng hiện lên một tia khinh bỉ.
Vương Khánh Vĩ lách qua Bán Hạ, đi thẳng về phòng nằm, thế nên hắn không nhìn thấy cảnh Vương Lão Nhị đã sán lại gần Bán Hạ ngay sau khi hắn đi.
Ngoài mặt hai người chỉ nói vài câu xã giao, nhưng trong bóng tối ánh mắt lại tình tứ như có tơ vương. Những lần vô tình chạm tay khiến họ chẳng nỡ rời xa.
