Tự Mình Đứng Giữa Tầng Mây - Chương 1

Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:00

Văn án:

Tim tôi không khỏe, không thể đi máy bay.

Năm bạn trai được thăng làm cơ trưởng, tôi nài nỉ anh chụp cho tôi vài phong cảnh đẹp trên máy bay.

Anh day giữa hai đầu mày: "Không được, trong thời gian thực hiện chuyến bay, cấm mọi hành vi làm phân tán sự chú ý."

Cô bạn thân làm ở đài kiểm soát không lưu cũng khuyên tôi: "Hãng quản nghiêm lắm, cậu thông cảm cho anh ấy một chút nhé."

Sợ làm khó anh, tôi không nhắc chuyện này nữa.

Cho đến khi vô tình lướt thấy tài khoản phụ của cô bạn thân.

Hàng trăm tấm ảnh chụp từ góc nhìn buồng lái, từ dãy núi tuyết kéo dài đến biển sao vạn dặm...

Mỗi tấm ảnh đều có watermark chú gấu đội mũ rơm.

Đó là hình tôi thiết kế riêng cho bạn trai.

Cả thế giới chỉ có duy nhất một hình như thế.

Tôi phóng to watermark, xác nhận đi xác nhận lại.

Không thể nhận nhầm, trên chiếc mũ rơm của chú gấu còn viết J&J.

Đó là chữ cái đầu họ của tôi và Giang Dữ.

Khương Đường, Giang Dữ.

Lúc trước Giang Dữ nhất quyết bắt tôi thêm vào, nói: "Đây là dấu hiệu chứng minh anh thuộc về em, không ai cướp được."

Một cảm giác hoang đường khủng khiếp tràn lên, đè nặng đến mức tôi gần như không thở nổi.

Tay tôi run rẩy trở về trang chủ.

Bài gần nhất là mười tiếng trước:

【Cơ trưởng mặt lạnh cao 1m88 X cô gái đài kiểm soát không lưu chẳng dễ chọc】

【Tôi: TU666, cất hạ cánh bình an, phải về sớm đó nhé~】

【Anh ấy: Đã nhận, tất cả nghe chỉ huy, TU666. (Số hiệu chuyến bay bịa thôi, đừng đào nhé~)】

Bên dưới đăng chín tấm ảnh độ nét cao về cảnh núi tuyết dát vàng dưới nắng bình minh, đẹp đến mức khiến người ta quên thở.

Khu bình luận phát cuồng vì đẩy thuyền:

【Bảo sao lần nào cũng đến đúng giờ, hóa ra là chấp hành mệnh lệnh lãnh đạo.】

【Chậc, cơ trưởng lạnh lùng với cô gái đài kiểm soát ngọt ngào, tiểu thuyết bước ra đời thật rồi, con thuyền này làm tôi mê c.h.ế.t mất.】

【Xếp hàng chúc hai người 99!】

Bàn tay tôi bất giác siết c.h.ặ.t, kéo nhăn tấm khăn trải bàn bằng vải lanh.

Hôm qua, Giang Dữ bay từ Thành Đô đến Lhasa.

Sáu giờ rưỡi sáng xuất phát, vừa đúng lúc có thể nhìn xuống cả dãy núi tuyết vào lúc mặt trời mọc.

Mà tối hôm kia, ngay trước chiếc bàn ăn này.

Tôi chống cằm, nói rằng ngưỡng mộ anh có thể từ độ cao vạn mét nhìn cảnh núi tuyết dát vàng dưới nắng bình minh.

Anh vừa ăn cơm vừa không nhìn tôi: "Cũng chỉ vậy thôi.

"Đợi sức khỏe em khá hơn, anh dẫn em đi Tây Xuyên xem."

Lời này tôi đã nghe mấy năm rồi.

Nhưng tôi vẫn vui vẻ tìm cẩm nang du lịch suốt cả đêm, còn đặc biệt đ.á.n.h dấu Ngư T.ử Tây và đèo T.ử Mai.

Giống như tự hành hạ mình, tôi tiếp tục kéo xuống.

Có người hỏi: 【Chị gái, chị với cơ trưởng nhà chị ở bên nhau từ cấp ba à?】

Đường Dao trả lời: 【Không đâu, bọn mình là bạn học cấp ba.

【Nhưng khi đó bạn thân mình thích anh ấy, nên đã xảy ra một vài chuyện không vui... thôi bỏ đi, đều qua rồi.

【Tóm lại hiện giờ bọn mình rất tốt, vì anh ấy mà từ bỏ Đông Sư để học Nam Hàng, mình cũng không hối hận.】

Tôi cứng người.

Hóa ra Đường Dao đến Nam Kinh là vì Giang Dữ, nhưng lại lừa tôi rằng muốn ở cùng một thành phố với tôi.

Sợ lãng phí thành tích tốt của cô ấy, tôi còn khuyên cô ấy đăng ký cùng trường đại học với Giang Dữ.

Tôi còn ngốc nghếch nói rằng sau này ba người tụ tập, cứ để tôi chạy đi tìm họ là được.

Tay chân tôi lạnh ngắt, cơn phẫn nộ vì bị lừa dối dần dâng lên.

Hồi cấp ba Đường Dao và Giang Dữ vốn hoàn toàn không hợp nhau.

Ngày Giang Dữ tỏ tình với tôi, Đường Dao cảnh cáo anh:

"Này tên họ Giang kia, Đường Đường nhà tôi sức khỏe không tốt, anh mà dám làm cô ấy tức, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t anh!"

Giang Dữ vốn đã phiền Đường Dao cứ chen giữa chúng tôi, cũng nổi nóng:

"Bạn gái tôi, tôi tự biết quan tâm, không cần cô quản."

Quan hệ của hai người tệ đến cực điểm, tôi phải dỗ bên này khuyên bên kia mới khiến họ hòa hoãn được đôi chút.

Nhưng bây giờ người vướng víu dư thừa lại trở thành tôi sao?

Tay tôi run rẩy bình luận: 【Đó thật sự là bạn trai cô à?】

Khu bình luận lập tức có người mắng tôi:

【Đứa ghen ăn tức ở nào đây?】

【Tôi theo dõi chị gái này lâu rồi, họ từng khoe cốc đôi, cùng đi Tây Xuyên ngắm bình minh, đi Tam Á lặn biển, không phải bạn trai cô ấy thì chẳng lẽ là bạn trai cô?】

【Ghen ăn tức ở phát tác rồi à? Kéo ra ngoài.】

Đường Dao không trả lời tôi.

Trang hiển thị bài đăng lại cập nhật:

【Hây, cuối cùng cũng tan làm rồi, để đi gặp anh trai phải chạy mới được.

【Anh ấy nằm trong phòng nghỉ, đợi tôi ba tiếng rồi đó.

【Hây, còn cầu cho tôi một vòng tay bình an ở Lhasa nữa.】

Tôi ngẩn ra, nhìn đồng hồ trên tường.

Kim giờ vừa chỉ đúng số 6.

Nhưng sáng nay, Giang Dữ nhắn cho tôi: 【Chuyến bay tạm thời điều chỉnh, sáu giờ rưỡi chiều anh hạ cánh.】

Tôi luyên thuyên trả lời một tràng, nói tối nay sẽ làm món cá sóc quế anh thích, nói tôi lại thấy trò đùa gì trên mạng, nói hôm nay tôi phải vẽ hai đơn vẽ...

Anh không trả lời.

Chắc lại đang bận.

Nhưng hóa ra anh có thể đợi Đường Dao hơn ba tiếng lại không rút ra nổi một phút để trả lời tin nhắn của tôi.

Tôi xóa bình luận vừa gõ xong, gọi điện cho Giang Dữ.

Khoảnh khắc điện thoại kết nối, hơi thở của tôi gần như ngưng lại.

"Sao vậy?"

Giọng nói trầm thấp vẫn như mọi khi, vừa nghe đã khiến lòng tôi mềm xuống.

Tôi cố gắng làm giọng nhẹ nhàng: "Không có gì, chỉ là nhớ anh nên gọi chơi thôi, không ngờ lại gọi được.

"Không phải sáu giờ rưỡi mới hạ cánh sao?"

Đầu kia yên lặng một thoáng.

"Ừ, hạ cánh sớm rồi, lát nữa anh về.

"Cứ vậy trước đã, có chút việc công."

"Giang Dữ, anh..."

Tôi muốn hỏi anh, có phải anh có chuyện giấu tôi không?

Lời anh nói sẽ cả đời thuộc về tôi, còn tính không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tự Mình Đứng Giữa Tầng Mây - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD