Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ - Chương 214: Nụ Hôn Bất Thành Và Lời Cảnh Cáo Của Tiểu Thúc

Cập nhật lúc: 01/01/2026 10:44

Giống như một bánh răng không thể kiểm soát, trên trang sách, lăn một cách m.á.u thịt mơ hồ về phía trang cuối đã định.

Cô cúi đầu, trông có vẻ khi nói “ghét Lục Vãn” không hề vênh váo, thậm chí có chút đáng thương. Dáng vẻ hơi nhíu mày sau đó buồn rầu, cũng làm người ta không nói ra được những lời phản bác như “cô cũng không thiếu chèn ép cô ta”.

So với đa số người cho rằng, Hạ tiểu thiếu gia thực ra tương đối thẳng tính.

Đau lòng chính là đau lòng, con d.a.o mà cô nói trong miệng “vì cô ta mà chĩa lưỡi d.a.o về phía tôi”, bây giờ phản phệ lại hung hăng cắm vào n.g.ự.c chính cậu.

Cơ thể đi trước não một bước, trước khi cậu kịp phản ứng, đã một tay kéo người trước mặt vào lòng mình.

Khi cô ngơ ngác, ch.óp mũi đập vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, phát ra một tiếng kêu đau, ngẩng đầu hỏi cậu “Làm gì vậy”, cậu cúi đầu muốn hôn lên đôi môi vì uất ức và mệt mỏi mà mím c.h.ặ.t.

Cậu đã sớm nên làm như vậy.

Cậu đã sớm muốn làm như vậy.

Đại não gào thét không màng tất cả mà muốn hôn cô, gần đến mức cậu gần như ngửi được hơi thở của cô, cùng với mùi hương ngọt ngào luôn có trên người cô hòa làm một, cuối cùng lại trộn lẫn vào khí vị trên người cậu…

Hơi thở nóng rực phả vào ch.óp mũi cô, thấy cô vì kinh ngạc mà khẽ hé môi, màu môi rất nhạt, bất kỳ ai thấy có lẽ cũng sẽ muốn trong giây tiếp theo nhuộm đỏ nó.

Hạ Nhiên nghe thấy trong đầu mình có thứ gì đó “bang” một tiếng, giống như đứt phựt. Nhưng khi đôi môi sắp chạm vào, một bàn tay từ phía sau vươn tới trực tiếp che miệng mũi cậu.

Cổ tay áo của người đàn ông còn có mùi nước hoa Cologne quen thuộc, mùi hương gỗ nhàn nhạt lúc này nhuốm cảm giác áp bức lạnh lẽo và hờ hững.

Hạ Nhiên bị một lực cực lớn kéo đi, bị buộc phải buông người trong lòng ra. Khoảnh khắc l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng, ch.óp mũi cậu cay xè, nhớ lại ngày đó ở đường đua, cô không thèm liếc cậu một cái, kiên định chạy về phía một người khác.

Giống như tất cả đã sớm có dấu hiệu.

Người mà cô chạy về phía lúc trước, giờ phút này đứng giữa hai người, vì cao hơn cậu nửa cái đầu, khi anh nhìn cậu, anh cúi đầu rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống.

“Tiểu thúc.”

Hạ Nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn kỳ cục của mình, như chứa đầy hơi nước. Đời này có lẽ cũng chưa từng chật vật như vậy, khóc trước mặt trưởng bối và người mình thích.

“Cầu An vốn là vị hôn thê của cháu.”

Vài giây im lặng.

“Vậy sao?”

Trên mặt Hạ Tân Hành vẫn là dáng vẻ ấm áp như vậy, mặc dù giọng nói cực kỳ lãnh đạm của anh mơ hồ có vẻ không vui.

“Xin lỗi nhé.”

(Xin lỗi nhé.)

(Bây giờ, đã là của tôi rồi.)

Hạ Nhiên giằng co, không chịu lập tức rời đi cũng không chịu nói thêm gì nữa, cúi đầu, như một con ch.ó rơi xuống nước bại trận —— trên thực tế cũng đúng là vậy —— mất mát đến huyết nhục mơ hồ.

Hắn đã không nhớ rõ lần trước khóc trước mặt người ngoài là chuyện lúc mấy tuổi.

Thật sự rất mất mặt, nhưng nước mắt cũng không dừng được, như là mở van xả lũ, sau khi giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, phần còn lại giống như liền trở nên vô cùng đơn giản...

Trong đầu như là tự mình tẩy não lặp lại "Cầu An vốn là vị hôn thê của con", chỉ là mỗi lần lặp lại, trái tim liền sẽ đập chậm hơn so với giây trước, cho đến khi làm người ta nghi ngờ nó có khả năng đã hỏng rồi.

Nước mắt to như hạt đậu bùm bùm rơi xuống, nện trên mặt giày hắn.

Cầu An bị một màn trước mắt làm cho khiếp sợ, cô chưa bao giờ thấy Hạ Nhiên khóc, còn khóc thành cái dạng quỷ này, phàm là có người thứ ba nhìn thấy bộ dáng hiện tại của hắn, đều đủ để hắn từ đây tôn nghiêm quét rác.

Vươn tay kéo kéo ống tay áo Hạ Tân Hành.

Người đàn ông quay đầu nhìn cô, cô gái nhỏ núp ở phía sau không biết làm sao, giày cọ xát mặt đất sắp đào ra một cái hố trong vườn hoa, cô nhỏ giọng nói: "Tôi không bắt nạt cậu ta, là tự cậu ta muốn khóc."

Cực kỳ giống học sinh đ.á.n.h nhau ở trường làm bạn học khóc xong còn phải về nhà vẻ mặt ủy khuất cáo trạng với phụ huynh.

"Ừ, lỗi không phải ở em." Phụ huynh vừa vặn bị cáo trạng cũng là mở một mắt nhắm một mắt mà thiên vị, khoan dung vẫy vẫy tay, "Hẳn là lỗi của tôi."

"Hả, vì sao?"

Bởi vì, tôi cướp đi em a.

Khóe môi người đàn ông ngậm cười, lại cười mà không nói.

Không thể không nói tình huống này có chút buồn cười, đương sự còn đang "mãnh hổ rơi lệ", còn chưa hoàn hồn, lại nghe thấy người gây ra t.h.ả.m cảnh cho mình đang thì thầm to nhỏ trước mặt, phảng phất thập phần ân ái ——

Giọng điệu Hạ Tân Hành nói chuyện với Cầu An có lẽ đám vãn bối nhà họ Hạ cả đời này đều chưa từng nghe thấy, không phải là thói quen giả vờ hiền lành cùng khoan dung, mà là chân chính nhỏ nhẹ dịu dàng.

Hạ Nhiên đang do dự giữa việc tiếp tục nổi điên và thành thật xin lỗi trưởng bối. Hắn hơi hé miệng, phát ra âm tiết đơn vô lực, thành công thu hút sự chú ý của hai người kia trở lại trên người mình.

"Em về trước đi."

Bên ngoài tí tách tí tách vẫn đang mưa, cho nên khi Hạ Tân Hành nói chuyện với Cầu An, sẽ hơi cong lưng, đảm bảo cô không bị tiếng mưa rơi quấy nhiễu, có thể nghe rõ từng chữ anh nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.