Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ - Chương 420: Màn Kết Thúc Của Hệ Thống Và Sự Trở Về
Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:14
Càng đi về phía trước càng tới gần lối ra, cô phảng phất nghe thấy rất xa phương xa có tiếng xe cảnh sát, có tiếng xe cứu hỏa, còn có tiếng đám người ầm ĩ, có người đang khóc kêu, có người đang tức giận mắng ——
Quá ồn ào, cô thậm chí cảm thấy đó là ảo giác của mình.
Cô bước qua trước cửa một nhà, trước cửa nhà đó cung phụng Thổ Địa công, trong lư hương bị lật đổ còn nhiễm nửa nén hương chưa cháy hết... Trong đầu bản đồ quang điểm hoạt động đột nhiên nghiêm trọng lập lòe, tựa như có một cổ lực lượng vô hình muốn đem nó sinh sôi xé rách.
Đột nhiên, một chút tinh hỏa từ không trung bay xuống, giống như là đom đóm uyển chuyển nhẹ nhàng lướt qua ch.óp mũi Cầu An, thắp sáng trụ tàn hương kia, khói hương lượn lờ dâng lên.
【 Thánh hỏa sáng soi, mèo con bất bại! 】
Mèo con hệ thống vung tay hô to.
Trong đầu Cầu An, cô nghe thấy 【 Đăng 】 một tiếng, giống như là tiếng tắt máy của hệ thống Windows 98 cũ kỹ. Mèo con không còn có thanh âm nữa.
Nước mắt làm mờ tầm mắt.
Cầu An bằng vào bản đồ hoạt động sắp tiêu tán trong đầu, ra sức chạy về phía trước, cô rốt cuộc thấy được có bóng người đong đưa.
Cô thấy được hai người đang dây dưa, trong đó một người trên người mặc đồ ở nhà màu trắng, đi chân trần, chật vật nghiêng ngả lảo đảo —— Lục Vãn khóc kêu, bị người đàn ông thân hình cao lớn kéo cổ áo vừa lôi vừa túm, cùng nhau bị mang vào sâu trong biển lửa giờ này khắc này bọn họ đang đứng.
Thiếu nữ hoảng sợ hô to "Anh muốn làm gì", trên gương mặt Hạ Tân Hành thậm chí không có biểu tình dư thừa, ánh lửa ngút trời chiếu rọi trên mặt hắn, phảng phất ác quỷ Tu La bò lên từ địa ngục.
Hắn đối với Lục Vãn nói mấy chữ, nhìn khẩu hình đại khái là ——
"Nữ chính sao?"
Nói xong, hắn tựa như xách lên con b.úp bê không còn sự sống, trực tiếp ném Lục Vãn vào đống đổ nát có ngọn lửa ngút trời gần bọn họ nhất —— Tiếng thét ch.ói tai thê t.h.ả.m của Lục Vãn vang lên, đỉnh đầu nổ tung một tiếng sấm sét, ngay giây tiếp theo khi Lục Vãn sắp rơi vào biển lửa, trời giáng mưa to tầm tã.
Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt phảng phất muốn c.ắ.n nuốt hết thảy tắt ngấm, toàn bộ khu nhà lụp xụp trầm tĩnh trong tro tàn phế tích cháy đen.
Trong tiếng khóc của Lục Vãn, bước chân Cầu An chưa bao giờ dừng lại, cô dùng hết toàn thân lực lượng chạy về phía người đàn ông cách đó không xa, nặng nề đ.â.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Mưa rơi như tiếng trống dồn dập, người đàn ông sau vài giây kinh ngạc, trở tay gắt gao ôm lấy người đột nhiên từ trên trời giáng xuống xuất hiện trước mặt mình. Cầu An rơi vào cái ôm lạnh băng lại quen thuộc.
Giống như ôm cọng rơm cứu mạng ôm lấy người đàn ông trước mặt, Cầu An muốn tức giận mắng hắn có phải điên rồi không mà thật sự xông vào biển lửa, hơi hơi hé miệng, thanh âm phát ra lại chỉ có tiếng nức nở.
"Hạ Tân Hành."
Trong giọng nói ủy khuất của tiểu cô nương mang theo tiếng khóc nức nở dày đặc.
"Mèo của em c.h.ế.t mất rồi."
Hạ Tân Hành không hỏi Cầu An mèo của cô đã sớm c.h.ế.t rồi lúc này có phải bị dọa đến thần chí không rõ, thế cho nên xuất hiện ảo giác hay không.
Trong mưa to ôm người đang run rẩy không ngừng trong lòng n.g.ự.c, hắn hiện tại hoàn toàn không có biện pháp đồng cảm như bản thân mình cũng bị sự bi thương của cô. Trên thực tế hiện tại hắn có một loại cảm giác hai chân rơi xuống đất làm đến nơi đến chốn, an tâm xưa nay chưa từng có, làm hắn cơ hồ liền muốn mỉm cười.
Cũng may Cầu An nhìn không thấy, nếu không sẽ vì tâm thái hoàn toàn khác biệt của hai người, người đàn ông đến giây phút này cũng chưa làm được đồng lý tâm mà nổi trận lôi đình. Hắn dùng bàn tay to vỗ vỗ lưng Cầu An, hỏi cô còn có thể tự mình đi ra ngoài hay không.
Mưa to làm Cầu An ướt như chuột lột, cô gian nan gật gật đầu, thực mau lại ý thức được người đứng trước mặt là ai, cô hoàn toàn không cần làm bộ làm tịch mà giả vờ kiên cường, cho nên dưới cái nhìn chăm chú kiên nhẫn chờ đợi cô đổi ý của Hạ Tân Hành, cô quả nhiên lại lắc lắc đầu.
Giây tiếp theo đã bị bế lên, cô ôm cổ Hạ Tân Hành, ngồi trên cánh tay rắn chắc của hắn ——
Tư thế bế này làm cô theo bản năng nhìn nhìn đỉnh đầu hắn. Trước kia chỉ cần cô muốn là có thể thấy rõ ràng biểu hiện độ hảo cảm, nhưng hiện tại trên đỉnh đầu người đàn ông chỉ có mưa to tầm tã cùng với trong đống phế tích cháy đen sì, tàn lửa kéo dài hơi tàn bay múa chưa tắt hẳn.
Nghĩ đến con mèo con lắc lư cái đuôi, cũng không biết đang kiêu ngạo cái gì nhưng chính là vô cùng kiêu ngạo tuyên bố chính mình là thú cưng điện t.ử vô địch, trái tim Cầu An lại một lần chịu đả kích.
Cô ở trong lòng n.g.ự.c Hạ Tân Hành hơi hơi cuộn tròn thân thể, đem mặt chôn vào hõm cổ hắn.
Người trong lòng n.g.ự.c đột nhiên dính người lại yếu ớt gia tăng trạng thái tinh thần rất dễ dàng bị Hạ Tân Hành phát hiện, hắn khoan dung khẽ vuốt lưng cô: "Lạnh à?"
Cầu An nhỏ giọng "Vâng" một tiếng, khóe mắt phiếm hồng, chỉ có đôi mắt hắc bạch phân minh bị mưa to cọ rửa đến dị thường sáng ngời, cô hỏi Hạ Tân Hành: "Anh đem cô ta tới làm cái gì?"
