Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ - Chương 447: Lời Khuyên Của "đối Tượng Xem Mắt" Và Sự Hèn Nhát Của Mèo Hoang
Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:18
Thu Hằng đưa thực đơn cho người phục vụ, hỏi: “Cậu vẫn ổn chứ?”
Người vừa mới nhận ra mình dường như đã chia tay một lần, sau đó lại bị công khai xử tội rồi chia tay thêm lần nữa vẫn còn đang như mộng du, mặt mày hoang mang: “Tại sao lại hỏi vậy?”
“Bởi vì trông cậu sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.”
Nhờ một đối tượng xem mắt đã bị mình từ chối thẳng thừng đến cho ý kiến tham khảo, chuyện này thật sự có hơi ngu ngốc, nhưng người trước mắt rõ ràng là người duy nhất mà Lý Độ có thể nói chuyện bình thường vào lúc này.
“Cô thấy, bây giờ tôi đuổi theo thì tỉ lệ thành công đưa được cô ấy đi là bao nhiêu?”
“Dù sao thì cũng thấp hơn tỉ lệ cậu ăn một cái tát.”
Thu Hằng rất khó kiềm chế để không bật cười thành tiếng, cả nhà ơi, ai mà ngờ được chứ, con trai của Lý Dung Thành khi yêu cũng sẽ như con ruồi không đầu, chẳng tìm ra phương hướng.
“Tiếc thật, một cậu sinh viên ngây thơ đáng yêu biết bao… Nếu tôi chưa kết hôn thì tôi thật sự sẽ theo đuổi cậu đấy.”
“Cô cái gì?”
Thu Hằng giơ tay mình lên, trên ngón áp út có một chiếc nhẫn kim cương không lớn không nhỏ nhưng nếu nhìn kỹ chắc chắn sẽ phát hiện ra —— chuyện này cũng không thể trách ai được, cậu trai trước mắt ngay từ giây đầu tiên gặp cô đã thể hiện rõ hôm nay xuất hiện chỉ vì phép lịch sự, nếu cậu ta còn vì thế mà quan sát cô cẩn thận đến mức chú ý được chi tiết trên ngón tay thì ngược lại mới là kỳ quái.
Cũng không phải Thu Hằng không chủ động nói với cậu ta, vốn dĩ cô định thành thật nói trước cho cậu em trai này, tình hình thực tế chỉ là cha cậu ta cảm thấy cậu ta chỉ cần tiếp xúc nhiều với con gái một chút thì cũng không đến mức ngốc nghếch trong chuyện tình cảm như vậy, tiện thể cô cũng muốn đến Lục Thành giải quyết công việc...
Nhưng vừa gặp mặt còn chưa kịp chào hỏi thì đối phương đã từ chối cô thẳng thừng, lại còn dùng cách thức vô cùng trắng trợn.
Lịch sự mà lại mang theo chút bất lịch sự.
Thu Hằng vốn định ăn xong bữa cơm rồi đường ai nấy đi, không ngờ số phận lại cẩu huyết đến vậy, chỉ trong chốc lát mà còn gặp được đối tượng cậu ta theo đuổi (hoặc là bạn gái cũ, hoặc là bạn gái hiện tại), sự việc đã thành ra thế này, cô đành phải đề nghị Lý Độ gửi một tin WeChat nói rõ ràng với đối phương trước.
Đối mặt với đề nghị của cô, Lý Độ chỉ trầm ngâm suy nghĩ, may mà không mở miệng đưa ra yêu cầu thiểu năng kiểu “Cô đi giải thích giúp tôi được không”, cậu ta chỉ nói, để tôi nghĩ đã.
Cậu em trai này quả thật, khi đối mặt với người lạ luôn tỏ ra có chừng mực, người không quen biết cậu ta luôn cho rằng cậu ta giống hệt ông bố của mình, tính tình cổ quái lại khó chiều…
Thực tế, họ chỉ bộc lộ khía cạnh giống người bình thường trước mặt những người đặc biệt mà thôi.
Giống như mỗi con mèo hoang bá chủ tiểu khu sẽ không thấy ai cũng lật bụng cho sờ, nhưng nếu may mắn, một ngày nào đó bạn sẽ thấy con mèo hung dữ từng khinh thường nhìn đồ ăn trong tay bạn, sau lưng lại đang vểnh đuôi điên cuồng cọ vào ống quần của một người nào đó.
Thu Hằng nhìn đồng hồ trên tay, nói với con mèo hung dữ trước mặt ——
“Nghĩ thêm mười phút nữa, không cần cậu vào phòng riêng tìm cô ấy đâu, cô ấy hẳn sẽ rất nhanh nghĩ thông suốt rồi xông ra tặng cậu một cái tát thôi.”
Lý Độ lấy điện thoại ra, rồi lại đặt xuống.
Cậu ta trực tiếp đứng dậy, Thu Hằng huýt sáo một tiếng, bảo cậu ta nhanh lên một chút, nếu tốc độ nhanh thì nhân lúc đồ ăn còn chưa mang lên, vẫn kịp ghép bàn ăn chung một bữa.
Lý Độ thật sự đợi được Chu Vũ Đồng ở bên ngoài phòng riêng, nhưng đối phương không phải ra ngoài đi vệ sinh ——
Bất cứ ai thấy mỗi nhân viên phục vụ vào dọn đồ ăn đều nhìn về một góc nào đó bên ngoài phòng, rồi lại mang vẻ mặt muốn nói lại thôi mà vào phòng bày biện, đều sẽ muốn ra xem bên ngoài rốt cuộc có cái gì trong bầu không khí kỳ quái đó.
… Đương nhiên kết cục cũng không có gì bất ngờ ——
Có bạn trai cũ.
Chu Vũ Đồng khoanh tay, rũ mắt nhìn người đang ngồi xổm bên ngoài phòng riêng, “Sao thế, phát hiện cậu bắt cá hai tay, cô ta đến cơm cũng không cho cậu ăn à?”
Lý Độ lắc đầu, thành thật nói, sớm nói rõ ràng với cô, bữa cơm này tôi còn có thể ăn kịp.
Chu Vũ Đồng nhìn quanh quất, bắt đầu cố gắng tìm một món đồ thuận tay để ném vào đầu người trước mặt, lúc này lại nghe thấy cậu ta nói thêm, đó là con gái của bạn cha tôi, đến Lục Thành có việc chính, ban đầu ông ấy cũng muốn tôi đi xem mắt, cho nên gặp mặt câu đầu tiên đến “Xin chào” cũng không phải, phép lịch sự hoàn toàn vứt lên chín tầng mây, chỉ nghĩ nói cho đối phương biết trước, tôi có người mình thích rồi.
Không có bắt cá hai tay, cậu ta vẫn luôn đứng trên con thuyền của cô, chưa từng nhúc nhích.
Cậu ta vẫn duy trì tư thế ngồi xổm trong góc như một cây nấm, ngẩng đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt, bởi vì lời cậu ta nói, trên mặt cô ấy thoáng hiện lên vẻ ngây ngẩn…
Chỉ là vừa kéo cửa bước ra, khoảnh khắc nhìn thấy cậu ta, ch.óp mũi và hốc mắt đã ửng hồng vẫn chưa kịp biến mất.
