Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ - Chương 479: Lời Xin Lỗi Của Beta Và Sự Trở Lại Của Sói Đen

Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:06

Chỉ trong nháy mắt. Động tác của Hạ Tân Hành dừng lại, thân thể hoàn toàn cứng đờ. Anh nghiêng đầu, ý vị không rõ mà nhìn về phía người trong lòng mình.

Cầu An bị dọa sợ, vội vàng dịch răng nanh của mình khỏi tuyến thể của anh, có chút mờ mịt và kinh hãi sờ sờ mái tóc ngắn hơi đ.â.m tay sau gáy của người đàn ông, chột dạ hỏi: “Sao vậy? Không sao chứ? Không thoải mái à? Tôi, tôi chỉ thử xem… Beta lại không có chức năng c.ắ.n người đó ——”

Giọng điệu vô tội đến c.h.ế.t người. Thấy Hạ Tân Hành không nói gì, cô cho rằng anh rất khó chịu, có một cảm giác như mình đang bắt nạt người bệnh và rắc muối lên vết thương đang chảy m.á.u của người khác… Nhất thời cảm giác tội lỗi nuốt chửng Cầu An. Chỉ có thể hai tay ôm mặt anh vặn lại, từng chút từng chút mút hôn môi anh ——

“Xin lỗi, xin lỗi, khó chịu sao? Tôi thật sự không biết…”

(Tôi chỉ là một Beta thất học thôi mà, cũng không biết tuyến thể của Alpha không thể c.ắ.n lung tung.)

Cô xin lỗi chân thành như vậy, chỉ tiếc là không nhận được sự thông cảm tương ứng. Hạ Tân Hành không nói gì, chỉ là trong tiếng lẩm bẩm xin lỗi của cô, hai ngón tay ướt đẫm mồ hôi đột nhiên bóp cằm cô, đôi môi lưỡi nóng bỏng bao phủ lên với khí thế chưa từng có điên cuồng xâm lấn, phảng phất như muốn ăn tươi nuốt sống cô ——

“Ưm… Ưm!”

Cầu An chỉ có thể phát ra hai tiếng kêu bất ngờ hàm hồ.

Sau một trận hôn khiến người ta nghẹt thở, anh thở hổn hển đẩy một sợi tóc ướt át trên trán cô ra, với giọng điệu dịu dàng chưa từng có gọi cô: "An An." Lúc này Cầu An nhắm hờ mắt đã bị anh hôn đến đầu óc choáng váng, từ sâu trong cổ họng phát ra tiếng “gừ gừ” như một lời đáp lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ soạng tuyến thể nóng lên sau gáy anh…

Sau đó liền nghe thấy người đàn ông bên tai cô dùng giọng điệu dịu dàng nhất nói những lời tàn nhẫn nhất —— “Lời hứa vừa rồi không tính nữa được không?”

Là giọng điệu thương lượng, nhưng cũng không có thương lượng với cô. Trong sự kinh ngạc của Cầu An, không đợi cô tìm được cơ hội xin lỗi và xin tha một lần nữa, đêm dài vừa mới kéo ra màn giữa.

Cuối cùng Cầu An mệt đến quên cả tên họ của mình. Được ôm đi tắm rửa sạch sẽ, cố gắng tỉnh táo gọi điện thoại về nhà nói đọc sách ôn tập đến quá muộn nên ở lại khách sạn của nhà mình. Cúp điện thoại xong, đầu vừa chạm gối đã lập tức hôn mê. Hợp lý nghi ngờ cô là ngất đi luôn rồi.

Một giấc không có mơ, không biết ngủ bao lâu. Chờ cô mơ màng mở mắt ra, nửa bức rèm cửa cho thấy bên ngoài ít nhất cũng đã giữa trưa 12 giờ. Trời âm u. Phản ứng đầu tiên của Cầu An là: "Anh ta quá đáng thật, mình nên nổi trận lôi đình mới đúng."

Trừng mắt nhìn trần nhà của phòng suite hành chính trên tầng cao nhất một lúc, đột nhiên cảm giác được một luồng hơi nóng thổi vào tai mình. Người chuẩn bị nổi trận lôi đình ấp ủ xong lời thoại quay đầu lại, kết quả chữ đầu tiên còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã đối diện với một đôi mắt thú màu vàng.

Con sói đen khổng lồ cong lưng uất ức ngồi xổm bên giường, mõm sói dài đặt trên mép giường, cái đuôi to như chổi nhàn nhã lắc lư trái phải trên mặt đất. Bên cạnh đầu cô ở khoảng cách gần trong gang tấc, một đôi mắt sói hình hạnh nhân không chớp mà nhìn chằm chằm cô. Đôi tai to ngả về phía sau dán vào cái đầu xù lông. Khoảnh khắc đối diện với cô, đôi mắt sói màu vàng lóe lên ánh sáng vui sướng, chiếc lưỡi có gai ngược mềm mại vươn ra l.i.ế.m ch.óp mũi cô.

Cầu An: “....…”

(Một chữ cũng mắng không ra. Tên đàn ông ch.ó má này sau khi thản nhiên chấp nhận phản tổ đã ngay lập tức học được cách lợi dụng hình thái họ ch.ó để giả ngoan chiếm tiện nghi, tránh né nguy cơ bị mắng rồi.)

---

Cầu An muốn cầm điện thoại xem mấy giờ, kết quả vừa mới giơ tay lên đã “ư” một tiếng, cánh tay nặng như ngàn cân rơi xuống. Toàn thân như bị người ta trộm tháo rời rồi bạo lực lắp lại, chỗ nào cũng không phải của mình, chỗ nào cũng đau. Một khuôn mặt nhăn thành một cục, tự sa ngã mà vùi mặt vào gối, thầm nghĩ mặc kệ, muộn thì muộn, không sao, dù sao mình luôn là nhất khối.

Cô chỉ có nửa người trên lộ ra ngoài chiếc chăn lông nhẹ bẫng mà rất ấm. Trong quá trình cố gắng chôn mình c.h.ế.t trong chăn, cô có thể cảm giác được con sói đen bên giường không rời một tấc mà ngồi xổm ở đó nhìn chằm chằm cô —— hơn nữa nó không phải là một con sói rất có phong độ. Nó nhìn thì thôi, nhìn đủ rồi cũng không tránh ra mà là cái đầu to cọ lại đây cố gắng tách đầu cô và gối ra, ch.óp mũi ướt át lạnh lẽo từ cánh tay cô đang ôm gối lộ ra ngoài chăn một đường lướt qua…. Để lại một vệt nước ướt át kỳ diệu.

Cảm giác vừa ngứa vừa lạnh như rắn bò qua, Cầu An nổi da gà một mảng lớn, không thể không thuận thế quay mặt qua… thế là thực hiện được ý đồ của con sói đen, nó sẽ vui vẻ toe toét miệng hoàn toàn là bộ dạng thuần lương vô tội, đầu thò qua dán vào khuôn mặt mềm mại của cô. Sau đó dùng đầu lưỡi không biết mệt mỏi mà l.i.ế.m tai và má cô, còn có nơi sau gáy không có gì cả.

“Điện thoại.”

Kinh ngạc với giọng nói của mình đã khàn đến mức này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ - Chương 479: Chương 479: Lời Xin Lỗi Của Beta Và Sự Trở Lại Của Sói Đen | MonkeyD