Tú Ngọc - 11
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:15
“Xét về thân phận, Tông Tự Hứa là phu quân của bản quận chúa, là thân quyến hoàng thất.”
“Xét về quan chức, hiện giờ hắn đã là quan lục phẩm.”
“Còn ngươi chỉ là kẻ vẫn đang chờ bổ nhiệm.”
“Ngươi có tư cách gì mà mạo phạm hắn?”
“Phạm thượng như vậy, Cù Chương, ngươi đáng tội gì?”
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hắn lùi lại mấy bước theo bản năng, như không dám tin vào tai mình:
“Giữa ta và nàng... lại phải nói tới những điều này sao?”
“Hắn có ý đồ bất chính với nàng từ lâu.”
“Nhòm ngó nàng đã nhiều năm.”
“Dựa vào váy áo nữ nhân mà một bước lên mây.”
“Rõ ràng hắn chỉ muốn lợi dụng nàng.”
“Vậy mà nàng vẫn bảo vệ hắn như thế?”
Ta đáp:
“Hắn là phu quân của ta.”
“Ta không bảo vệ hắn thì bảo vệ ai?”
“Huống hồ, chẳng lẽ Cù Chương ngươi chưa từng dựa vào váy áo nữ nhân hay sao?”
Lời vừa dứt.
Cù Chương như hóa đá.
Phải nhờ người phía sau đỡ lấy hắn mới miễn cưỡng đứng vững, cất tiếng:
“Hắn kết giao với ta là vì muốn tới gần nàng.”
“Bây giờ đã được như ý nguyện, lại tới trước mặt ta diễu võ giương oai.”
“Hành vi tiểu nhân như vậy, nàng cũng muốn bênh vực hắn sao?”
Tông Tự Hứa lên tiếng:
“Lời này của Cù công t.ử thật quá gượng ép.”
“Ta chỉ nhắc lại vài chuyện cũ với ngươi.”
“Ngươi lại cho rằng ta đang khoe khoang trước mặt mình.”
“Thật đúng là lòng dạ hẹp hòi.”
Mắt Cù Chương đỏ lên, lớn tiếng:
“Ngươi dám thề không?”
“Tông Tự Hứa!”
“Nói rằng năm đó ngươi kết giao với ta không phải vì Tú Ngọc!”
“Nếu ngươi nói dối, thì thân bại danh liệt, tuyệt tự vô hậu!”
18
“Câm miệng!”
Lão Hầu gia nhà họ Cù vừa vội vàng chạy tới đã hung hăng tát cho Cù Chương một cái.
“Đưa thiếu gia về!”
“Không có lệnh của ta, không được để nó bước ra ngoài nữa!”
Ông vừa định mở miệng xin lỗi, ta đã lên tiếng ngăn lại:
“Lão Hầu gia không cần nói thêm.”
“Người là bậc trưởng bối, hết lần này đến lần khác vì những chuyện này mà hạ mình, thật không đáng.”
“Sau này chỉ cần quản tốt tôn nhi của người, đừng để hắn tiếp tục ăn nói hồ đồ là được.”
Chỉ e việc bổ nhiệm của Cù Chương sẽ phải gặp thêm không ít trắc trở.
Nói xong, ta quay sang hành lễ với cô mẫu rồi dẫn theo Tông Tự Hứa rời đi.
Trên xe ngựa, ta không nói một lời.
“Quận chúa giận rồi.”
Hắn cẩn thận gấp lại chiếc khăn tay ta vừa dùng, dè dặt hỏi:
“Là giận thần sao?”
“Hay cảm thấy thần tâm cơ quá sâu?”
Thấy ta vẫn im lặng, hắn lại tiếp tục:
“Quận chúa cho rằng những lời hắn nói là thật?”
“Nghĩ rằng thần vì quan chức nên mới tiếp cận người?”
“Sau này không muốn để ý tới thần nữa sao?”
“Quận chúa không muốn biết vì sao hắn đột nhiên động thủ sao?”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Được ta chú ý, hắn bỗng lộ vẻ tủi thân, giọng nói càng không giấu nổi sự bực bội:
“Thần chỉ nói với hắn một câu.”
“Rằng thần đã yêu thích người từ lâu.”
“Chỉ một câu ấy thôi, hắn liền động thủ.”
“Đối với Cù Chương, hắn có thể chấp nhận việc thần vì muốn dựa vào người mà làm quận mã.”
“Nhưng lại không thể chấp nhận việc thần thật lòng thích người.”
Dường như sợ ta không tin, hắn lại bổ sung:
“Quận chúa có biết những bức thư họa người tặng trước đây đã đi đâu không?”
“Đều bị hắn đem tặng cho thần.”
“Thần vẫn luôn cất giữ cẩn thận.”
“Ngay cả những món quà thần được nhận nhờ đi theo Cù Chương hưởng ké, thần cũng chưa từng động tới.”
Thấy hắn còn muốn nói tiếp, ta đưa tay bịt miệng hắn lại:
“Ta chỉ giận chàng thôi.”
“Ngày nào không đi, lại cố tình chọn hôm nay để tới khoe khoang.”
“Như vậy chẳng phải khiến cô mẫu khó xử sao?”
Hắn chớp mắt, giọng điệu bất giác vui hẳn lên:
“Hôm khác thần nhất định sẽ tới tận cửa nhận lỗi với cô mẫu.”
“Quận chúa không giận chuyện khác sao?”
“Nếu những gì hắn nói đều là thật thì sao?”
Ta có thể nói rằng từ sớm ta đã luôn nghĩ hắn như vậy sao?
Chỉ là bây giờ xem ra, dường như không hoàn toàn đúng.
Thậm chí những lời trước đây khi còn chưa thân thiết hắn từng nói với ta, giờ nghĩ lại cũng mang một tầng ý nghĩa khác.
Tông Tự Hứa...
Hình như thật sự thích ta.
“Thật hay không thì có gì quan trọng?”
“Sau này chúng ta còn phải sống cùng nhau cả đời.”
“Nếu là thật lòng, sớm muộn gì ta cũng sẽ biết.”
“Nếu không phải thật lòng, vậy càng không cần bận tâm tới những chuyện ấy.”
“May mà chàng không thề độc theo lời hắn.”
“Nếu không, ta mới thật sự nổi giận.”
Ta vừa nói xong, đã thấy Tông Tự Hứa chăm chú nhìn mình.
Trong ánh mắt ấy tràn ngập dịu dàng.
“Thần đương nhiên sẽ không hứa với hắn.”
Hắn dịu giọng nói:
“Thân bại danh liệt thì cũng chẳng sao.”
“Nhưng sao có thể tuyệt tự vô hậu được?”
“Như vậy chẳng phải thần phạm tội lớn rồi sao?”
Hắn còn biết đùa giỡn nữa.
Ta hừ nhẹ một tiếng, gạt bàn tay đang định nắm lấy tay mình:
“Đúng là tội lớn ngập trời.”
Ngoài xe ngựa, cảnh sắc phố phường không ngừng thay đổi.
Ta khẽ cảm thán:
“Tông Tự Hứa, tốt nhất chàng nên thông minh một chút.”
“Để có thể cùng ta đồng hành suốt đời.”
Đến Lĩnh Nam là bước sang một con đường hoàn toàn khác.
Trong lòng ta vẫn mong hắn có thể mãi cùng ta đi chung một hướng.
Hắn chắp tay đáp:
“Thần tuân lệnh.”
