Từ Nữ Nhi Bị Vứt Bỏ, Ta Bước Lên Ngôi Vị Tối Cao - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/08/2026 06:02
"Thanh Ngọc, nữ nhi ngoan của mẹ, đợi mẹ cứu được tiểu thư ra nhất định sẽ cảm ơn con."
Hừ! Xem kìa! Đến vẽ bánh mà cũng không nỡ vẽ cho ta cái nào ra hồn.
Ấu nữ Liễu Yên Yên của Liễu Ngự sử ba năm nữa sẽ tham gia tuyển tú. Hoàng đế đương triều đã đến tuổi ngũ tuần. Những quan viên này hễ ai hơi thương con một chút đều không nỡ đưa vào cung. Vì vậy Liễu Ngự sử gần đây luôn chọn lựa những cô nương phù hợp để thay thế nữ nhi mình.
Ta trông cũng thanh tú, mẹ và quản sự mặc cả giá vài lần, cuối cùng bán ta vào Liễu gia với giá ba trăm lượng bạc cùng khế ước bán thân vĩnh viễn.
Cũng giống như kiếp trước đưa ta đi chế-t, lần này bà vẫn cầm lấy bạc rồi nhanh ch.óng rời đi, chỉ sợ Liễu gia hối hận.
Ta đứng từ xa nhìn theo bóng lưng bà. Mẹ à, ta đã cho bà vô số cơ hội rồi. Liễu Ngự sử để giữ kín bí mật, nhất định sẽ giế-t người diệt khẩu. Mẹ, vĩnh biệt!
Liễu gia một lần chọn mười mấy tiểu cô nương, ta là người nỗ lực và tiến thủ nhất trong số đó.
Lão Hoàng đế thích ca múa, ta mỗi ngày luyện tập từ sáng đến tối. Để giữ dáng, bữa tối ta hầu như không ăn. Liễu phu nhân hỏi ta tại sao lại liều mạng như vậy.
Ta chỉ đỏ mắt nói: "Mẹ không cần ta nữa, ta không muốn bị bỏ rơi thêm lần nào nữa."
Bà sững người, cúi đầu không dám nhìn ta.
Con người ta có một phần áy náy thì phải tận dụng nó lên thành ba phần.
Ta giả vờ như không biết mẹ đã bị giế-t, mang theo vẻ lấy lòng và ngây thơ nhìn bà cười:
"Liễu phu nhân, nếu ta được chọn, bà có thể đưa thêm cho mẹ ta một khoản tiền nữa không?"
"Ngươi không muốn gặp bà ta sao?"
Ta rũ mắt, ánh lệ lấp lánh: "Mẹ không thích ta."
Bà định đưa tay lau nước mắt cho ta, nhưng khựng lại giữa chừng rồi rụt về.
Làm nữ nhi ngoan là sở trường của ta. Những lúc rảnh rỗi, ta đều đích thân xuống bếp làm các loại bánh mứt kiểu dáng mới lạ cho Liễu phu nhân. Ban đầu bà có chút ngạc nhiên, ta chỉ nói các đạo sư khi trò chuyện từng bảo muốn nắm giữ trái tim nam nhân thì phải nắm giữ dạ dày của bọn họ trước.
Kiếp trước để chiếm được cảm tình của Nam Cung Triệt, tay nghề nấu nướng của ta luyện đến mức sau này hắn ta hầu như chỉ ăn được cơm ta nấu.
Chỉ là khi đối mặt tâm sự với nha hoàn thân cận, ta lại nói kiểu khác:
"Mặc dù Liễu phu nhân mua ta về là để đưa vào cung, nhưng ta thật sự rất ngưỡng mộ tấm lòng yêu thương con hết mực của bà đối với Liễu tiểu thư. Một khi vào cửa cung sâu tựa biển, chỉ sợ sau này không còn cơ hội gặp lại bọn họ nữa, vả lại nếu không có nọn họ, có lẽ chẳng biết ta đang ở xó xỉnh nào rồi."
Những lời bộc bạch tâm can này khiến thái độ của Liễu phu nhân đối với ta tốt hơn rất nhiều. Tiền tiêu hàng tháng của ta tăng gấp đôi, ta nhân cơ hội tìm kiếm một số d.ư.ợ.c liệu quen thuộc từ kiếp trước, làm thành t.h.u.ố.c tắm để ngâm mình mỗi ngày. Dần dần, làn da ngày càng trắng trẻo, mịn màng. Việc đưa ta vào cung gần như không còn gì phải bàn cãi.
Chỉ có điều ta không ngờ tới là, ba tháng trước kỳ đại tuyển, Liễu Ngự sử và Liễu phu nhân lại tìm đến ta, nói ta vẫn còn cơ hội để lựa chọn. Không ngờ đóng kịch lại ra chân tình rồi.
Ta cung kính vái chào: "Người khác đi, có an toàn bằng ta đi không? Chỉ có ta đi, ta mới có thể giữ kín bí mật này mãi mãi."
"Nha đầu này!"
"Yên tâm đi! Bọn ta sẽ đưa thêm cho mẹ ngươi một khoản tiền nữa." Bà né tránh ánh mắt nói.
Ta vội vàng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng: "Đại ơn đại đức của Liễu phu nhân, ta suốt đời không quên."
Sau một hồi tiếp xúc cảm động, Liễu phu nhân lại nhét thêm cho ta một đống bạc để lo lót.
05
Dưới sự trợ giúp của Liễu Ngự sử, ta đã biểu diễn lục yêu vũ trong một buổi yến tiệc.
"Chỉ sợ không bắt được, bay đi đuổi kinh hồng."
Ta trực tiếp được lão Hoàng đế phong làm Liễu Quý nhân. Ông bế bổng ta lên, ta tựa đầu vào vai ông, vừa vặn đối diện với ánh mắt dò xét của Nam Cung Triệt. Ta lén trả lại hắn ta một ánh mắt như tro tàn nguội lạnh.
Trong ba năm ở Liễu gia, Liễu phu nhân càng thêm tin tưởng ta, nên thỉnh thoảng ta vẫn có thể ra ngoài. Dựa vào các mối quan hệ kiếp trước, ta dần dò hỏi được rằng Nam Cung Triệt vẫn chưa hoàn toàn khôi phục ký ức. Chỉ nghe nói hắn ta liên tục nằm mơ, tìm kiếm một nữ nhân tên là Thanh Ngọc. Nếu đã vậy thì càng vui, ta chỉ mong hắn ta nhanh ch.óng nhớ lại.
06
Ta ở trước mặt lão Hoàng đế cũng coi như được sủng ái.
Nam Cung Triệt chưa hoàn toàn khôi phục ký ức. Vài lần gặp mặt trong cung yến, hắn ta đều nói nhìn ta rất quen, hỏi ta trước đây đã từng gặp hắn ta chưa. Khi đó Văn Lưu Tô đã trở thành thị vệ thân cận của hắn ta.
Khác với kiếp trước, kiếp này Nam Cung Triệt không mấy thử thách hay làm khó nàng ta, trực tiếp nuôi nàng ta bên cạnh để nàng ta bán mạng cho mình. Ta đại khái đoán được nguyên nhân, nhưng chuyện hay thế này đương nhiên phải để đến cuối cùng mới lật mở đáp án.
Mỗi khi Nam Cung Triệt tìm cơ hội gặp ta, Văn Lưu Tô sẽ ở bên cạnh bồi thêm một câu "lời thật mất lòng", nói ta là yêu phi không thể tin. Ta đều không phản bác, chỉ dùng ánh mắt u sầu đến tột cùng nhìn hắn ta.
