Tú Sắc Điền Viên - Chương 73.1: Sự Cố Bất Ngờ (3)
Cập nhật lúc: 23/04/2026 02:16
Để Đại Võ nương t.ử ở nhà trông coi mấy nha đầu, Hà thị và Vương Hỉ Mai tức tốc đuổi theo đến y quán của An đại phu trên trấn.
Xe ngựa còn chưa dừng hẳn, Ngô Húc đã nhảy xuống, lao đầu vào trong y quán, giọng nói nôn nóng vang lên:
"An đại phu, cha ta lại ho ra m.á.u rồi!"
Hà thị và Vương Hỉ Mai nhìn nhau vội xuống xe đi vào. Lúc này An đại phu đang vuốt chòm râu hoa râm thở dài một tiếng, không nói gì chỉ cầm b.út viết đơn t.h.u.ố.c.
Ngô Húc siết c.h.ặ.t nắm tay. Từ tiếng thở dài của An đại phu hắn nghe ra được sự xót thương của người thầy t.h.u.ố.c và cả sự bất lực trước sinh t.ử. Không dám hỏi thêm nửa lời, đợi An đại phu kê đơn xong hắn lẳng lặng cầm ra quầy bốc t.h.u.ố.c.
Hà thị thấy hắn cẩn thận móc trong n.g.ự.c ra một xâu tiền, cúi đầu đếm đi đếm lại vẻ mặt khó xử. Tiểu nhị ở quầy t.h.u.ố.c dường như đã quen với cảnh này, nhanh nhẹn bốc t.h.u.ố.c xong rồi đứng chờ trên quầy.
An đại phu thở dài vẫy tay ra hiệu cho tiểu nhị. Tiểu nhị nhận tiền rồi đưa gói t.h.u.ố.c cho hắn. Ngô Húc nhận t.h.u.ố.c rồi cúi đầu quay đi tránh ánh mắt của Hà thị và Vương Hỉ Mai.
Hà thị lấy trong n.g.ự.c ra hai mươi văn tiền, đi tới nhét vào tay hắn than nhẹ:
"Ngươi thuê xe về nhà sắc t.h.u.ố.c cho cha trước đi. Con la nhà ngươi cứ yên tâm, không chạy mất đâu mà lo."
Ngô Húc nắm c.h.ặ.t những đồng tiền trong tay, vành mắt đỏ hoe lùi lại hai bước, cúi rạp người hành đại lễ tạ ơn Hà thị và Vương Hỉ Mai rồi vội vàng chạy ra khỏi y quán.
"An đại phu, lại lỗ mất mười văn tiền rồi."
Ngô Húc vừa đi khỏi, tiểu nhị bốc t.h.u.ố.c lầm bầm bất mãn.
An đại phu xua tay thở dài:
"Thôi bỏ đi, nhà có của cải đến đâu mà dính vào chữ 'lao' này thì cũng khánh kiệt cả thôi."
Tiểu nhị im lặng. Hoàn cảnh nhà Ngô Húc cả y quán đều biết, trước kia thế nào bây giờ ra sao, nhất thời mấy người trong y quán đều lắc đầu cảm thán.
"Vị đại tẩu này, các ngươi quen biết Húc ca nhi à?"
Tiểu nhị cảm thán xong quay sang hỏi Hà thị.
Hà thị hoàn hồn cười lắc đầu rồi hỏi thăm lão Lý hiện đang ở đâu.
Tiểu nhị nghe nói là người thôn Lý gia đến liền cười bảo:
"Lão gia t.ử nhà các vị không sao đâu, Kim đại phu đang nối xương ở phía sau. Đừng lo lắng quá."
Hà thị hỏi đường đi rồi quay sang hành lễ tạ ơn An đại phu. An đại phu được nhắc mới nhớ ra phu thê này năm xưa từng đưa con đến khám bệnh sau đó ông còn truyền cho bài Ngũ Cầm Hí.
Ông ấy cười nói:
"Lương y như từ mẫu, Lý đại tẩu không cần đa lễ. Tiểu nha đầu nhà ngươi dạo này sức khỏe thế nào?"
Hà thị cười đáp mọi sự đều tốt, con bé ngày nào cũng kiên trì luyện Ngũ Cầm Hí đã hơn nửa năm nay không sốt sắng gì.
Nói xong bà cùng Vương Hỉ Mai men theo con đường nhỏ bên ngoài y quán đi ra khu nhà khách phía sau. Vừa vặn gặp Lý lão tam đi ra từ một gian phòng:
"Đại tẩu, hai người đến rồi à. Kim đại phu đang nối xương cho cha ở bên trong, ta đi bốc t.h.u.ố.c đây."
Lúc này Đại Võ cũng đi ra, nói đỡ lời rằng không có gì đáng ngại.
Hà thị cười:
"Hôm nay làm phiền đệ và nương Đại Sơn vất vả quá."
Đại Võ cười ha hả:
"Tẩu t.ử nói thế là khách sáo rồi. Nương Đại Sơn giờ trừ lúc ngủ ở nhà còn lại hận không thể ăn chực nằm chờ ở nhà tẩu ấy chứ. Hai đứa nhỏ ở nhà nàng ấy cũng chẳng màng chỉ trông cậy vào mỗi nãi nãi Đại Sơn thôi."
Hà thị cười, đứng bên ngoài nói chuyện với Đại Võ một lúc. Chẳng bao lâu sau một nam nhân trung niên chừng bốn mươi tuổi để râu dài bước ra. Mọi người vội vây quanh.
Ông ta nói:
"Gãy xương đùi, gãy hai xương sườn bên phải giờ đã nắn lại rồi. Nhớ kỹ trong vòng mười ngày không được cử động."
Mọi người vội vàng vâng dạ và cảm ơn. Tiễn Kim đại phu đi họ vào phòng thăm lão Lý. Lúc này ông đang nằm thẳng trên giường, trán đẫm mồ hôi chắc là do đau đớn khi nắn xương.
Lý lão tam lấy t.h.u.ố.c về, Lý lão nhị và Hứa thị cũng đ.á.n.h xe bò nhà Đại Võ vội vàng chạy tới. Hứa thị chạm mặt Hà thị cười gượng gạo rồi lao vào phòng bệnh vừa lau nước mắt vừa la lối:
"Ôi trời ơi, kẻ nào thất đức đ.â.m cha ta ra nông nỗi này? Người đâu? Bắt được chưa? Phải bắt chúng nó bồi thường tiền t.h.u.ố.c men cho cha ta..."
Vừa nói bà ta vừa liếc xéo Hà thị và Vương Hỉ Mai.
Hà thị nhắm mắt làm ngơ không thèm tiếp lời đi ra khỏi phòng. Lý lão tam đi theo ra nhìn sắc trời rồi bảo:
"Đại tẩu, các người về trước đi. Ở đây có ta và nhị ca lo rồi."
Rồi quay sang Vương Hỉ Mai:
"Về nói với nương là cha không sao, bảo bà yên tâm."
Vương Hỉ Mai cũng nhớ bé Xuân Minh lại thấy hậu viện y quán chật chội bèn quay đầu gọi vào trong phòng:
"Liên Hoa, về thôi con. Nãi nãi ở nhà đang mong đấy."
Từ khi dọn ra ở riêng, mỗi lần gặp mặt bất đắc dĩ phải nói chuyện với Hứa thị, Vương Hỉ Mai luôn lấy cớ con cái.
Hứa thị bên trong lập tức im bặt, một tay dắt tiểu Liên Hoa đi ra vẫn giữ vẻ mặt bất bình:
"Tên khốn kiếp nào làm chuyện tốt này, về ta lột da nó!"
Tiểu Liên Hoa cũng hùa theo lanh lảnh mắng:
"Đánh c.h.ế.t cái đồ trời đ.á.n.h thánh vật ấy đi!"
Hà thị và Vương Hỉ Mai nhìn nhau, mỗi người quay mặt đi một hướng.
Hứa thị cười gượng vỗ mạnh vào người nữ nhi:
"Không được c.h.ử.i bậy!"
Tiểu Liên Hoa liếc xéo nương lầm bầm:
"Đồ hắc tâm can."
Câu này nghe như đang mắng Hứa thị vậy.
Hà thị trong lòng dở khóc dở cười rảo bước nhanh ra khỏi hậu viện y quán. Vương Hỉ Mai cũng vội đi theo bật cười thành tiếng:
"Ôi chao, đúng là nương nào nữ ấy. Nghe cái giọng điệu c.h.ử.i người sắc sảo của con bé Liên Hoa là biết nương nó chẳng thiếu lần c.h.ử.i bới trước mặt con cái rồi."
Hà thị cười một hồi rồi ngưng, nhìn bụng Vương Hỉ Mai:
"Sau này nếu sinh nữ nhi, muội nhớ cẩn thận chút. Đừng để con cái học theo những lời không hay."
Vương Hỉ Mai cười gật đầu.
Vốn dĩ Hà thị định ghé trường thăm Niên ca nhi nhưng khi đến trấn đã quá giờ cơm trưa lại thêm lo lắng việc nhà nên thôi, dù sao mai Lý Hải Hâm cũng phải lên đây để ông ấy ghé thăm cũng chưa muộn.
Khi đoàn người đ.á.n.h xe bò về đến nhà thì trời đã chập choạng tối. Vương Hỉ Mai sang nhà Hà thị thăm tiểu Xuân Minh trước. Xuân Lan bảo sau khi mọi người đi thì thằng bé có khóc một lúc, Lê Hoa phải chạy ra tiệm tạp hóa mua kẹo về dỗ mới chịu nín, ăn trưa ngoan ngoãn rồi giờ đang ngủ.
Vương Hỉ Mai vào xem thấy con đang ngủ ngon lành bèn nói sang sân trước báo tin cho Lý Vương thị. Dù sao nàng và bà mẫu cũng không có xích mích lớn, hơn nữa từ khi sinh Xuân Minh bà cũng giúp đỡ trông nom một thời gian.
Trước khi đi Hà thị gọi với theo:
"Hỉ Mai, tiện thể cho con la kia ít cỏ khô và nước nhé. Nãi nãi con bé Lê Hoa đang nóng giận chắc chẳng đoái hoài gì đến nó đâu."
Vương Hỉ Mai gật đầu nói thêm:
"Gia đình nhà Ngô Gia Trang đó cũng đáng thương thật, sao lại xui xẻo đ.â.m phải chuyện này chứ."
Hà thị gật đầu, ai bảo không phải đâu.
Vương Hỉ Mai sang sân trước kể lại tình hình trên trấn rồi đi lấy cỏ cho la ăn. Lý Vương thị hằn học hỏi:
"Có phải nương Xuân Đào bảo cho ăn không?"
Vương Hỉ Mai vừa bê máng cỏ vừa đáp:
"Nếu nhà kia thực sự không có tiền chữa bệnh cho cha thì con la này chẳng phải cũng coi như là của nhà mình rồi sao."
Lý Vương thị nhìn con la và chiếc xe nhẩm tính trị giá cũng ngót nghét hai mươi quan tiền. Nghe nhi tức nói lão Lý chỉ gãy chân chắc tốn chưa đến mười quan. Nghĩ vậy bà ta thấy thuận lòng hơn nhiều, cúi đầu trêu đùa tôn t.ử Xuân Minh.
Khi Lý Hải Hâm về đến nhà trời đã tối mịt gần như không nhìn rõ đường. Tuy nhiên hôm nay bán được hơn hai trăm cân măng đổi được một mớ tiền, ông mệt nhưng vui lắm.
Về đến cổng nhà thấy đèn l.ồ.ng treo trên tường rào tre nụ cười trên mặt ông càng rạng rỡ hơn.
Hà thị đang ngồi trong nhà dỏng tai nghe ngóng thấy bên ngoài có động tĩnh vội chạy ra xem. Dưới ánh đèn l.ồ.ng bà thấy Lý Hải Hâm đã về đến cổng, vừa giúp ông tháo ách cho trâu bà vừa kể chuyện lão Lý bị t.a.i n.ạ.n hôm nay.
"Cái gì?"
Mặt Lý Hải Hâm cắt không còn giọt m.á.u.
Hà thị vừa dỡ đồ vừa trấn an:
"Đã nắn xương rồi không nguy hiểm đến tính mạng đâu. Vốn định không nói ngay sợ chàng lo nhưng lại sợ mai mới nói thì chàng vừa giận vừa cuống. Dù sao tam đệ, nhị đệ đều ở đó, tiền nong cũng mang đủ rồi chàng cứ để sáng mai hãy đi."
Lý Hải Hâm nhìn đèn phòng đông vẫn sáng, suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
