Tú Sắc Điền Viên - Chương 78.1: Xuân Lan Nghị Thân (3)

Cập nhật lúc: 23/04/2026 10:18

Bà mối Vương thở dài một tiếng:

"Chuyện năm đó cũng là một mớ bòng bong. Trước kia bên cạnh Hoắc tam thiếu gia có một nha đầu hầu hạ gần gũi. Sau này nha đầu đó bị phát hiện có thai, nó khóc lóc om sòm bảo là do tam thiếu gia uống rượu say rồi cưỡng bức. Vốn dĩ tam thiếu gia đúng là thích uống chút rượu, khi đối chất với nha đầu kia hắn chỉ bảo say quá không nhớ gì cũng chẳng nói rõ lúc đó ở đâu. Cứ thế, Hoắc phủ đợi nha đầu kia sinh con xong liền đưa nó đến nhà họ hàng xa làm việc, chuyện này cũng được hai ba năm rồi. Nhưng mà hiện giờ tam thiếu gia tuyệt đối không đụng đến một giọt rượu nào. Người trong phủ đều bảo tam thiếu gia ôn hòa lễ độ, chính trực lắm, chắc chắn là nha đầu kia tằng tịu với gã nam nhân nào rồi đổ vấy cho tam thiếu gia... Đứa bé đó hiện đang được Hoắc gia thái thái nuôi dưỡng. Bà ấy bảo đợi nó lớn thêm chút nữa xem mặt mũi giống ai, nếu đúng là nha đầu kia dám vu khống tam thiếu gia thì sẽ bắt nó giải lên quan..."

Hà thị nghe xong trong lòng ngổn ngang trăm mối. Chuyện nhà giàu thâm sâu đúng là phức tạp vô cùng. Dù Hoắc gia tam thiếu gia có là nhân tài hiếm có đi chăng nữa, sau này Xuân Lan gả sang chẳng phải cũng sẽ dính vào những chuyện rắc rối xấu xa này sao?

Hà thị thầm than, giá mà Hoắc phủ gia thế thấp hơn chút cỡ như nhà đại tỷ phu của Lê Hoa thì tốt biết mấy.

Bà mối Vương thấy vẻ mặt Hà thị thì lại thở dài:

"Lời này là Hoắc gia thái thái nhờ ta chuyển lời. Vốn dĩ lão bà t.ử ta cũng không biết nội tình, chỉ tưởng là tam thiếu gia tuổi trẻ bồng bột phạm sai lầm. Lý gia đại tẩu, chuyện đã nói rõ rồi ta nói thêm lý do vì sao Hoắc gia thái thái lại chọn nhà ngươi để cầu thân nhé."

Hà thị gật đầu.

Bà mối Vương nói tiếp:

"Chuyện này cũng trùng hợp. Lão gia t.ử nhà các vị mấy hôm trước chẳng phải bị ngã sao? Nhị tiểu thư nhà ngươi cũng đến y quán chăm sóc một lần phải không? Lúc đó Hoắc gia thái thái và tam thiếu gia cũng có việc trên trấn thuận đường ghé An thị y quán mua chút d.ư.ợ.c liệu, chắc là lúc ấy đã để mắt đến nhị tiểu thư nhà ngươi."

Hà thị nghe vậy càng thêm đau đầu. Im lặng hồi lâu bà cười gượng:

"Vương thẩm à, chuyện này coi như bỏ đi. Xuân Lan nhà ta không có cái phúc phận ấy đâu."

Bà mối Vương tiếc rẻ nói:

"Vị Hoắc gia tam thiếu gia này quả thực là người tốt hiếm có đấy."

Hà thị cũng chẳng biết nói gì thêm. Dù sao bà đã quyết tâm từ chối mối này rồi. Bà vào nhà lấy một trăm văn tiền đưa cho bà mối Vương, nhờ bà ta về khéo léo từ chối với Hoắc gia.

Lý Vi thấy nương về mà không cho hỏi han gì thì đoán chắc mối này không thành. Lại thấy Xuân Lan vẫn dửng dưng như không thì nàng cũng chẳng bận tâm nữa.

Thoáng chốc lại đến ngày nghỉ tiếp theo của Đồng Vĩnh Niên. Lý Vi đã kiểm tra đống rơm ủ từ hai hôm trước thấy đã lên men tàm tạm. Sáng sớm ăn cơm xong nàng liền kéo Đồng Vĩnh Niên đi đào mấy cái hố nuôi giun từ năm ngoái.

Mùa đông trời lạnh, nàng chưa tìm được cách giữ ấm tốt nên đành dồn giun còn sót lại và phân giun từ các hố vào một hố sâu lớn lấp đất lại. Chẳng biết giờ lũ giun dưới đó đã bỏ đi hết hay vẫn ngoan ngoãn nằm im.

Vốn dĩ Lý Hải Hâm định đào lên nuôi lại từ sớm nhưng Lý Vi bảo muốn thử nghiệm phương pháp nuôi mới, không cho đào đợi nàng chuẩn bị đủ thức ăn ủ men rồi hãy hay.

Ăn sáng xong như thường lệ Đồng Vĩnh Niên xách cuốc sang giúp. Ngô Húc cũng định sang phụ một tay nhưng Lý Vi cười bảo:

"Không cần đâu, hôm nay huynh phải về nhà mà? Mau thu xếp về đi."

Lúc này Xuân Lan đi tới, tay cầm một cái túi nhỏ đưa cho Ngô Húc:

"Đây là tiền công nương bảo đưa cho huynh, huynh cầm lấy đi."

Ngô Húc vội xua tay:

"Cái đó... Lý bá mẫu bảo tiền công phải trừ vào tiền t.h.u.ố.c men mà."

Xuân Lan cười vẫn dúi cái túi vào tay hắn:

"Ừ, mỗi tháng trừ một nửa làm tiền t.h.u.ố.c, phần còn lại trả cho huynh."

Đồng Vĩnh Niên đứng dậy đỡ lấy cái túi từ tay Xuân Lan đưa cho Ngô Húc.

Ngô Húc không từ chối nữa lí nhí cảm ơn.

Hai người đào hồi lâu mới bóc được lớp đất mặt lộ ra hố phân bên dưới. Lý Vi xem xét kỹ, phần lớn là phân giun thức ăn không còn nhiều. Nàng cẩn thận dùng cái cào sắt bới nhẹ, chẳng mấy chốc đã thấy mấy con giun to tướng.

Lý Vi cười tít mắt:

"Thấy chưa, thế này có phải hơn hẳn đi đào ngoài ruộng không?"

Đồng Vĩnh Niên cười, cúi người dùng cành trúc gắp giun ra rồi đỡ lấy cái cào nhỏ từ tay nàng cẩn thận bới tiếp. Lý Vi thấy hắn bắt giun với vẻ mặt bình thản thì thầm cười, hai ba năm rồi rốt cuộc hắn cũng không còn sợ thứ này nữa.

Khi hai người sắp bới xong cái hố đó thì Đại Sơn và Trụ T.ử đến chơi. Trụ T.ử học ở thôn Tiền Vương vài năm rồi chán học, theo một người bà con đi học nghề mộc.

Đồng Vĩnh Niên chỉ gặp được Trụ T.ử vào dịp Tết hoặc mùa gặt, thấy bằng hữu đến vội vứt cái cào bê chậu giun đi vào sân:

"Lê Hoa, chiều chúng ta đào tiếp nhé?"

Lý Vi gật đầu.

Trụ T.ử từ xa cười hỏi:

"Các cậu đang đào gì thế?"

Lý Vi cười đáp:

"Đào địa long. Trụ Tử, sao lần này huynh lại về?"

Trụ T.ử đi lại gần:

"Dượng ta về nên ta cũng về theo."

Đồng Vĩnh Niên mang chậu giun ra chỗ đống rơm ủ, lấy tay áo lau mồ hôi trán cười với Trụ Tử:

"Đi, vào tây phòng ngồi. Trà ngon mang từ nhà cữu cữu ta về hồi Tết vẫn còn nhiều lắm."

Đại Sơn kêu lên:

"Trụ T.ử có lộc ăn hơn ta rồi, Niên ca nhi chẳng mấy khi mời ta uống đâu."

Trụ T.ử vừa vào nhà vừa nói:

"Ngươi với ta giống nhau cả thôi, đồ nhà quê biết gì trà ngon trà dở."

Lý Vi rửa tay xong cũng vào tây phòng nhóm bếp lò nhỏ đun nước. Nàng hỏi Trụ Tử:

"Lần này về huynh có đi nữa không?"

Trụ T.ử cười khổ lắc đầu:

"Dượng ta đắc tội với quản sự nên bị đuổi việc rồi."

Lý Vi gật đầu hiểu ý chẳng biết an ủi thế nào, chỉ cười trừ rồi quay người mở bình trà.

Mắt Đồng Vĩnh Niên lóe lên nói với Trụ Tử:

"Ngươi học nghề cũng được hai năm rồi, giờ có thể tự làm đồ chưa?"

Trụ T.ử cười hề hề:

"Đồ đơn giản thì biết, phần sau sư phụ chưa dạy."

Đồng Vĩnh Niên gật đầu bỗng quay sang cười với Lý Vi:

"Lê Hoa, muội thấy nếu ta nhờ cữu cữu tìm việc cho Trụ T.ử thì thế nào?"

Lý Vi quay phắt lại ngạc nhiên nhìn hắn. Đồng Vĩnh Niên cười:

"Sao, không được à?"

"Được, được, đương nhiên là được!" Đại Sơn tranh lời reo lên cười ha hả: "Niên ca nhi, nếu cữu cữu ngươi chịu giúp thì nhà Trụ T.ử không cần lo nữa rồi."

Lý Vi cũng vội ngồi xuống hỏi:

"Đồng cữu cữu quen biết quản sự xưởng mộc nào sao?"

Đồng Vĩnh Niên lắc đầu:

"Ta cũng không biết. Nhưng kỳ nghỉ tới có thể đưa Trụ T.ử qua hỏi thử, cữu cữu ta ở Nghi Dương bao nhiêu năm chắc cũng có chút quan hệ."

Lý Vi cười toe toét gật đầu:

"Được, vậy kỳ nghỉ tới bảo cha ta đ.á.n.h xe đưa các huynh đi."

Trụ T.ử mừng đến xoa tay:

"Niên ca nhi, nếu được thì xin cho dượng ta nữa được không?"

Đồng Vĩnh Niên gật đầu:

"Được."

Đại Sơn cười xen vào:

"Niên ca nhi, sang năm thi tú tài nếu ta trượt thì ngươi cũng phải tìm việc cho ta đấy nhé."

Đồng Vĩnh Niên vẫn cười gật đầu:

"Được."

Trụ T.ử và Đại Sơn chơi ở nhà Lý Vi đến trưa mới về. Ăn trưa xong Đồng Vĩnh Niên và Lý Vi lại tiếp tục đi đào giun thả vào đống rơm ủ. Hai người hì hục cả buổi chiều mới rải hết giun vào đống rơm dài chừng bốn năm mét.

Lý Vi tính toán đợi đến mùa gặt lúa mạch lứa giun này chắc là dùng được.

Những hố nuôi còn lại nàng không quan tâm nữa, chỉ bảo cha là có thể dùng đất đó được rồi.

Lý Hải Hâm tranh thủ mấy ngày rảnh rỗi cùng Ngô Húc lấp đầy phân bón vào các hố, Lý Vi vẫn đảm nhận nhiệm vụ thả giun giống, ngày nào cũng đi đào ít giun ném vào.

Lần đi Nghi Dương tiếp theo Đồng Vĩnh Niên rủ nàng đi cùng nhưng nàng không hứng thú lắm. Lúa mạch sắp chín, nàng đang ấp ủ một kế hoạch phát tài lớn. Lý Hải Hâm tiện thể đi Nghi Dương tìm mối bán trứng gà nên đưa Đồng Vĩnh Niên và Trụ T.ử đi cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.