Tú Sắc Điền Viên - Chương 123.4: Mục Tiêu Phấn Đấu Mới (4)

Cập nhật lúc: 01/05/2026 17:51

Nàng không khỏi cau mày. Cây trồng sợ nhất là bệnh biểu hiện trên lá, một khi lá bị bệnh thì chắc chắn giảm năng suất đặc biệt là ở giai đoạn cây con, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quang hợp.

Triệu chứng này ngoài việc thiếu vi lượng thì chỉ có thể do sâu bệnh. Theo kinh nghiệm của nàng, loại sâu bệnh thường gặp nhất ở giai đoạn cây con của bông và gây ra triệu chứng này là một loại côn trùng có tên tục là nhện đỏ.

Nhện đỏ hay còn gọi là mạt (ve bét), thích bám vào mặt sau lá bông, hút nhựa cây làm diệp lục biến màu, tạo thành từng mảng đốm đỏ hoặc vàng. Bệnh nặng làm lá khô cháy, rụng lá, cây con có thể c.h.ế.t; giai đoạn ra nụ và quả bị hại sẽ làm rụng nụ, rụng quả, giảm trọng lượng quả, năng suất thấp.

Lý Vi vừa nhớ lại kiến thức về tác hại và triệu chứng của nhện đỏ hại bông, vừa lật mặt dưới lá lên xem. Nhện đỏ nhỏ như đầu kim, nếu không quan sát kỹ rất khó phát hiện.

Quả nhiên lật đến lá thứ hai, nàng phát hiện những chấm đỏ li ti như đầu kim vội chỉ cho Hà thị và Lý Hải Hâm xem:

"Nương, xem này, chính là loại sâu này!"

Hà thị và Lý Hải Hâm giật mình xúm lại nhìn. Mãi một lúc sau mới thấy rõ cái chấm đỏ nhỏ xíu nơi đầu ngón tay nàng chỉ, ngạc nhiên hỏi:

"Sao con biết là loại sâu này?"

Lý Vi vừa lật tìm thêm được mấy con nhện đỏ đưa cho Xuân Lan, Xuân Liễu và Ngô Húc đang vây quanh xem, vừa nói:

"Sách viết thế mà. Cha, nương, trước kia mọi người chưa gặp loại sâu này bao giờ sao?"

Hà thị và Lý Hải Hâm cùng lắc đầu, nương Ngô Húc cũng lắc đầu.

Lý Vi hỏi Lý Hải Hâm:

"Cha, bệnh này ở ruộng bông có nghiêm trọng không?"

Lý Hải Hâm gật đầu:

"Ta đi một vòng quanh ruộng cũ nhà mình, phàm là trồng bông thì đa phần đều có triệu chứng này. Lê Hoa, bệnh này có chữa được không?"

Lý Vi ngẫm nghĩ rồi gật đầu:

"Con nhớ sách có nói cách chữa nhưng ở cuốn nào thì... để con về tìm lại đã."

Nói rồi nàng đi về phía hậu viện, đi được vài bước lại quay đầu hỏi:

"Cha, ruộng mới mua bệnh này không nặng chứ?"

Lý Hải Hâm gật đầu:

"Ta chưa xem hết, nhưng những chỗ đã xem qua thì có vẻ không sao."

Lý Vi gật đầu thế là đúng rồi. Nhện đỏ thường phát sinh khi trời hạn hán ít mưa, mưa to sẽ hạn chế sự phát triển của chúng. Hơn nữa bông mọc càng kém thì càng bị hại nặng.

Người thường nếu không chú ý sẽ nhầm tác hại của nhện đỏ là do hạn hán vì triệu chứng rất giống nhau. Thần kỳ hơn là khi bón phân tưới nước vừa đủ, cây bông hồi phục thì tác hại của nhện đỏ cũng giảm theo càng khiến người ta lầm tưởng là do hạn hán.

Về cách phòng trừ nhện đỏ, ngoài tưới nước bón phân còn phải dùng t.h.u.ố.c. Kiếp trước dùng t.h.u.ố.c gì nàng không nhớ, dù sao giờ cũng không tìm được cũng không chế được. May mà sáng nay lúc suy nghĩ miên man nàng chợt nhớ ra mấy công thức t.h.u.ố.c trừ sâu thiên nhiên, hiệu quả thế nào chưa biết nhưng nhìn công thức thì chắc chắn có tác dụng diệt sâu nhất định.

Về phòng, nàng viết lại mấy công thức vừa nhớ ra buổi sáng. Ví dụ như dung dịch ớt: lấy một lạng ớt cay thêm lượng nước gấp 30 lần, đun sôi nửa giờ, lọc lấy nước phun có thể phòng trừ rệp và nhện đỏ hiệu quả.

Ngoài ra còn có dung dịch tỏi, dung dịch lá hẹ và dung dịch t.h.u.ố.c lá. Chỉ có điều nàng chưa thấy t.h.u.ố.c lá ở đây bao giờ nên có thể thử mấy loại kia trước.

Hì hục trong phòng nửa ngày, nàng cầm tờ giấy đi ra.

Hà thị, Lý Hải Hâm và nương Ngô Húc đang bàn chuyện ruộng đồng ở đại sảnh, thấy nàng ra đều cười hỏi:

"Tìm được cách hay gì rồi?"

Lý Vi giơ tờ giấy lên, bước vào sảnh cười nói:

"Mấy hôm trước lật cuốn sách nông nghiệp mới Niên ca nhi mang về, tình cờ thấy có chỗ ghi phương pháp dân gian trừ rệp. Con nghĩ rệp với con sâu này cũngòm hòm như nhau nên chép lại. Cha lát nữa pha chế thử, ra ruộng phun lên cây bông xem hiệu quả thế nào. Nếu tốt thì phun đại trà."

Nói rồi nàng đưa tờ giấy cho Lý Hải Hâm, ngồi xuống ghế:

"... Ngoài phun nước lá hẹ này ra còn phải tranh thủ tưới nước nữa, tưới nước cũng giảm bớt được sâu bệnh đấy."

Hà thị và nương Ngô Húc nghe nói dùng nước lá hẹ thì cười ồ lên:

"Đây là phương pháp dân gian ở đâu thế, có hiệu quả không đấy?"

Lý Vi không giải thích nhiều, cười hì hì:

"Dù sao sách cũng viết thế, cứ thử xem sao."

Rồi nàng giải thích cặn kẽ cách chế biến dung dịch lá hẹ.

Lý Hải Hâm lập tức đi chợ mua hẹ về chế biến để ra ruộng thử nghiệm.

Vài ngày sau, Đồng Vĩnh Niên đến Lý gia từ biệt, báo tin Hạ Tiêu đã nói với Hạ Mông chuyện muốn tiếp quản cửa hàng bên Phương Sơn. Hạ Mông cũng như mấy lần trước miệng đầy hứa hẹn, thậm chí còn bảo đã nói chuyện với chưởng quầy bên đó bảo hắn cứ phái người sang bàn giao.

Nhưng thực tế ai quen biết Hạ Mông đều biết ông ta là kẻ trước mặt một đằng sau lưng một nẻo, nói lời ngon ngọt nhưng sau lưng vẫn chứng nào tật nấy. Lần đầu tiếp xúc, nếu hỏi đến ông ta sẽ lấy cớ người dưới ngu dốt chậm chạp để đá bóng trách nhiệm. Người tin lời ông ta quay lại kết quả vẫn thế, lại quay về hỏi Hạ Mông thì vẫn bài cũ soạn lại... Cứ thế lặp đi lặp lại, chỉ cần ngươi kiên nhẫn, ông ta sẽ chơi trò cù cưa với ngươi. Nếu không kiên nhẫn mà kiện cáo thì ông ta tự nhiên sẽ trưng ra bộ mặt khác.

Là huynh đệ ruột, Hạ Tiêu biết rõ tính nết Hạ Mông nên việc báo trước cũng chỉ là thủ tục, không hề kỳ vọng ông ta sẽ trả lại cửa hàng ngay lập tức.

Chuyến này Đồng Vĩnh Niên chỉ mang theo Đại Sơn, để Trụ T.ử ở lại tiệm lương. Ngoài ra còn có Chu Liêm đi cùng.

Hà thị vốn lo lắng, nghe có Chu Liêm đi cùng thì yên tâm hơn đôi chút. Bà dặn dò hắn ra ngoài phải cẩn thận, không được làm bừa cũng đừng cố quá sức...

Đồng Vĩnh Niên mỉm cười gật đầu, ghi nhớ từng lời.

Lý Vi nhân lúc Hà thị và Lý Hải Hâm kéo Chu Liêm nói chuyện bèn kéo Đồng Vĩnh Niên ra sân sau hỏi:

"Cái đó, bên Phương Sơn có những cửa hàng nào cần thu hồi vậy?"

Đồng Vĩnh Niên mỉm cười nhìn nàng:

"Lê Hoa có cao kiến gì à?"

Lý Vi lắc đầu:

"Chỉ là biết để yên tâm thôi."

Đồng Vĩnh Niên kể sơ qua tình hình bên Phương Sơn cho nàng nghe, không ngoài cửa hàng tơ lụa, tiệm lương và cửa hàng tơ sống...

Lý Vi hơi nản, mấy thứ này nàng cũng mù tịt chẳng giúp được gì.

Đồng Vĩnh Niên thấy vẻ mặt nàng, cười xoa đầu nàng:

"Không sao đâu. Có Tam tỷ phu rồi mà. Muội không tin ta thì cũng phải tin Tam tỷ phu chứ?"

Lý Vi cười hì hì gật đầu. Vì tuổi tác và sự từng trải, Chu Liêm trông đáng tin cậy hơn hắn. Hai người bề ngoài đều ôn hòa nhưng thực tế Chu Liêm đứng đó đã toát lên khí chất khiến người ta an tâm, còn hắn thì...

Lý Vi đón ánh mắt hơi bất mãn của hắn, cười nói:

"Chuyến đi Phương Sơn này, huynh nhớ học hỏi tam tỷ phu cho tốt nhé."

Đồng Vĩnh Niên cười bất lực, gật đầu:

"Được, ta nhất định sẽ học hỏi tam tỷ phu thật tốt."

Chuyện phiếm vài câu, Lý Vi nhớ ra một nhiệm vụ khác giao cho hắn:

"Nghe nói ở Phương Sơn có nhiều xưởng ép dầu, lần này đi huynh tìm giúp muội xem có xưởng nào lớn không nhé. Tìm được nhớ viết thư báo ngay cho muội."

Đồng Vĩnh Niên ngạc nhiên:

"Tìm xưởng ép dầu làm gì?"

Lý Vi cười lắc đầu:

"Tạm thời bí mật."

Đồng Vĩnh Niên và Chu Liêm ăn trưa ở Lý gia xong, ba người cưỡi ngựa ra khỏi cửa đông thành hướng về Phương Sơn. Trước khi đi Chu Liêm dặn Xuân Hạnh và Lý Vi rảnh rỗi nhớ sang Chu gia chơi với Chu Địch.

Hai người vui vẻ nhận lời.

--

Hết chương 123.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.