Tú Sắc Điền Viên - Chương 126.2: Chuyến Đi Phương Sơn (2)
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:59
Đồng Vĩnh Niên giật mình đứng dậy hỏi lại. Đông Sinh cười đáp:
“Thiếu gia về nhanh đi. Lý lão gia và ngũ tiểu thư đi đường xa vất vả, sợ là chưa ăn sáng đã vào thành rồi.”
Chu Liêm cười:
“Chắc chắn là nhạc phụ không yên tâm đệ ở đây nên qua thăm đấy.”
Đồng Vĩnh Niên cười gật đầu, quay sang dặn Đông Sinh:
“Ngươi ra t.ửu lầu mua rượu và thức ăn ngon mang về nhé.”
Đông Sinh vâng dạ. Đồng Vĩnh Niên nhìn sang Chu Liêm, Chu Liêm vỗ vai hắn cười:
“Yên tâm, chuyện bên này cứ theo ý đệ mà làm.”
Đồng Vĩnh Niên và Đại Sơn đều cười.
Hôm nay công việc chuẩn bị hơn tháng trời đã thuận lợi, lại thêm cha con Lý gia đến thăm nên tâm trạng của Đồng Vĩnh Niên, Đại Sơn và Chu Liêm đều rất thoải mái.
Lý Vi sau khi Đông Sinh đi thì ngồi uống trà nghỉ ngơi một lát rồi đi dạo quanh sân. Ngôi nhà nhìn bên ngoài không lớn nhưng bên trong khá rộng rãi. Phía sau là nội viện, đi qua cửa hông là hoa viên rộng chừng một mẫu. Hoa cỏ được chăm sóc gọn gàng, mùa này hoa hồng, tường vi đang nở rộ.
Lý Vi ngắt một đóa hoa hồng đỏ thắm nghịch trên tay. Bất chợt khóe mắt nàng bắt gặp một bóng áo xanh lam, quay đầu lại thì thấy Đồng Vĩnh Niên.
Hắn mặc áo dài màu xanh lam nhạt không thắt đai lưng, mái tóc đen mềm mại xõa trên vai, đứng dưới ánh nắng trưa, cây trâm ngọc bích trên b.úi tóc tỏa ánh sáng dịu dàng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên nụ cười nhạt.
Bụi tường vi leo trên bức tường ngăn cách hoa viên và nội viện đung đưa nhẹ nhàng trong gió thu ngay gần bên hắn.
Bỗng nhiên nàng cảm thấy hắn có chút xa lạ, nhất thời quên cả chào hỏi. Mãi đến khi Đồng Vĩnh Niên lên tiếng:
“Lê Hoa, đang làm gì thế?”
Nàng mới giật mình hoàn hồn, vội vàng bật dậy khỏi ghế dài lắc đầu lia lịa:
“A, không có gì, muội đang chơi thôi... À, Niên ca nhi, việc của huynh xong chưa?”
Đồng Vĩnh Niên khẽ gật đầu, bước tới nắm tay nàng mỉm cười:
“Vào thôi, giữa trưa ngoài này nắng lắm.”
Lý Vi cũng gật đầu lia lịa, quả thực rất nóng rồi vội vàng theo sau hắn vào tiền viện.
Trong chính sảnh Lý Hải Hâm đang trò chuyện với Chu Liêm và Đại Sơn. Đại Sơn tuy danh nghĩa là tiểu nhị tiệm lương Hạ phủ, bên ngoài trông như tùy tùng của Đồng Vĩnh Niên nhưng thực chất trong chốn riêng tư vẫn ngồi cùng bàn ăn cùng mâm với hắn chứ không phân biệt chủ tớ. Những người quen biết Đồng Vĩnh Niên đều đã quen với điều này. Lúc này Đại Sơn đang ngồi ngay ngắn trên ghế bên phải nghe hai người nói chuyện với vẻ trầm ổn.
Lý Vi vội rút tay ra tiến lên chào hỏi hai người, rồi định đi vào thiên sảnh lấy quần áo giày tất Hà thị gửi cho Đồng Vĩnh Niên ra cho hắn xem. Đồng Vĩnh Niên kéo nàng lại cười nói:
“Không vội, ăn cơm xong xem cũng chưa muộn. Muội và cha lần này đến cứ ở lại chơi vài ngày đi.”
Lý Hải Hâm gật đầu:
“Ừ. Ruộng đồng giờ cũng đang rỗi việc.”
Lý Vi cười gượng, lại gỡ tay hắn ra để đi rót trà cho Chu Liêm.
Ăn trưa xong, Lý Hải Hâm và ba người kia vẫn ngồi uống trà nói chuyện. Lý Vi dậy sớm lại đi đường xa cộng thêm thói quen ngủ trưa nên cơn buồn ngủ ập đến, mắt mở không lên.
Đồng Vĩnh Niên cười đứng dậy:
“Cha, con đưa Lê Hoa đi nghỉ trưa trước nhé. Cha mệt thì Đông Sinh đã dọn phòng khách rồi, cha cũng vào nghỉ một lát đi.”
Lý Hải Hâm từ lúc đến hỏi han tình hình hai lần mà hắn vẫn chưa nói rõ ràng thì làm sao ngủ được, bèn xua tay bảo hắn đưa Lê Hoa đi nghỉ.
Lý Vi che miệng ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở để mặc hắn dắt tay đi về phòng nghỉ.
Đồng Vĩnh Niên nắm tay nàng, khóe môi thoáng nụ cười, vừa đi vừa nói:
“Đông Sinh đang dọn phòng cho muội, trưa nay muội cứ nghỉ tạm ở phòng ta trước đã.”
Lý Vi “Ừ” một tiếng. Giờ nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, mặc kệ là ở đâu, có đưa nàng vào phòng chứa củi nàng cũng ngủ tốt.
Vào phòng, nhiệt độ hơi se lạnh. Lý Vi cố gắng tỉnh táo quan sát căn phòng. Cũng giống như hồi ở Lý gia thôn, phòng ốc sạch sẽ ngăn nắp, đồ đạc tối giản. Cửa sổ nhìn ra cây bạch quả to lớn tỏa bóng râm mát rượi cộng thêm màn trướng màu xanh nhạt khiến căn phòng càng thêm vẻ thanh tịnh, mát mẻ.
Đồng Vĩnh Niên vừa trải chăn mỏng cho nàng vừa dặn:
“Phòng này khuất nắng, vào thu rồi muội nhớ đắp chăn cẩn thận kẻo lạnh...”
Lý Vi nhìn bóng lưng hắn đang cúi xuống trải chăn, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ, ấm áp và rung động... Nàng quay phắt đi, cơn buồn ngủ tan biến vội ngắt lời hắn:
“Cái đó, Niên ca nhi, muội biết rồi. Huynh... huynh ra tiếp chuyện cha đi...”
Đồng Vĩnh Niên dừng tay, quay lại nhìn nàng rồi tiếp tục trải chăn:
“Được rồi, vậy muội nghỉ ngơi đi.”
Lý Vi gật đầu giục hắn đi nhanh.
Đồng Vĩnh Niên cười khẽ:
“Gấp gì chứ, đốt cho muội nén hương an thần rồi ta đi ngay. Muội lạ giường khó ngủ mà.”
Nói rồi hắn tìm một nén hương châm lửa cắm vào lư hương. Nhìn làn khói lượn lờ bay lên, hắn mới quay đầu cười:
“Ngủ đi. Hương này giúp ngủ ngon lắm đấy.”
Lý Vi gật đầu, buông màn cởi giày lên giường. Cửa phòng khép nhẹ, nàng mở mắt nhìn trân trân lên đỉnh màn xanh nhạt, ngẩn ngơ... Mình thật là... Khụ khụ!
Khi tỉnh lại, bóng cây đã ngả về tây, không gian yên tĩnh, lư hương sứ xanh vẫn tỏa hương thơm dìu dịu.
Lý Vi ngủ một giấc sảng khoái, vươn vai thật dài thở hắt ra một hơi. Thay đổi chỗ ở đột ngột khiến nàng có cảm giác mới mẻ, phấn khích như được đi du lịch kiếp trước vậy.
Gian ngoài có tiếng động nhẹ, ngay sau đó cửa được đẩy ra, Đồng Vĩnh Niên mỉm cười thò nửa người vào hỏi vọng vào màn:
“Lê Hoa dậy chưa?”
Nghe tiếng hắn, Lý Vi sực nhớ lại những suy nghĩ vẩn vơ trước khi ngủ, thầm mắng mình rồi vội vàng đáp lời.
Đồng Vĩnh Niên cười:
“Vậy mau dậy đi. Bên ngoài có chè đậu xanh ướp lạnh nước giếng đấy.”
Lý Vi tự trấn an bản thân, vén màn bước ra với vẻ mặt bình thường cười nói:
“Vâng. Cảm ơn Niên ca nhi. Cha vẫn đang nghỉ sao?”
Đồng Vĩnh Niên lắc đầu cười:
“Tam tỷ phu mời cha vào thành uống trà dạo phố rồi.”
“À,” Lý Vi đáp, nhanh ch.óng xỏ giày rồi soi gương chỉnh lại tóc tai. Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mái tóc mình, nàng vội đưa tay che đầu: “Không rối lắm, không cần chải lại đâu.”
Đồng Vĩnh Niên bật cười:
“Được rồi. Vậy muội uống chút chè đậu xanh, ăn chút điểm tâm đi. Buổi chiều gió mát lắm, ta đưa muội ra ngoại ô dạo chơi. Phía tây thành có ngọn đồi nhỏ, trên đó có ngôi miếu rất náo nhiệt, bên cạnh đồi có bãi đất phẳng rộng rãi rất thích hợp để cưỡi ngựa...”
Hai người vừa nói chuyện vừa ra gian ngoài. Trên bàn đặt chậu đồng đựng nước ngâm bát sứ xanh, bên cạnh là mấy đĩa điểm tâm và chùm nho tím mọng nước đã rửa sạch.
Nhìn đồng hồ cát, đã là giờ Thân (khoảng 3-5 giờ chiều), nàng ngủ một mạch hơn một canh giờ rưỡi thảo nào thấy đói.
Đón lấy chén trà Đồng Vĩnh Niên đưa, nàng cười cảm ơn, súc miệng rồi ngồi xuống ăn chè và điểm tâm. Ăn được một nửa, sực nhớ lời hắn vừa nói, nàng nuốt vội miếng bánh hỏi:
“Vừa rồi huynh bảo cưỡi ngựa à?”
Đồng Vĩnh Niên gật đầu:
“Ừ, Lê Hoa không muốn cưỡi sao?”
Lý Vi cười gượng. Trong lòng thì muốn lắm chứ, kiếp trước nàng gan to bằng trời, trò gì nữ nhi không dám chơi nàng cũng dám hết, cưỡi ngựa phi nước đại chắc chắn cảm giác rất tuyệt. Nhưng nàng vẫn tìm cớ từ chối:
“Cái đó... muội chưa cưỡi bao giờ, sợ ngã lắm, thôi bỏ đi.”
Đồng Vĩnh Niên gật đầu:
“Được rồi.”
Lý Vi ăn uống no nê xong thì Đồng Vĩnh Niên đã thắng xong xe ngựa, tự mình cầm cương đứng bên xe. Nàng cười bước tới đặt ghế nhỏ leo lên xe:
“Huynh biết đ.á.n.h xe ngựa à?”
Đồng Vĩnh Niên cười:
“Đương nhiên.”
Dặn dò Đông Sinh ở nhà chuẩn bị cơm tối và dọn dẹp sân vườn xong, hắn quất roi cho xe chạy ra khỏi sân.
Lý Vi ngồi trong thùng xe rộng rãi, vén rèm ngắm phố xá Phương Sơn. Phương Sơn cũng sầm uất ngang ngửa Nghi Dương. Nhớ đến chuyện mở rộng thị trường xà phòng thơm cho Xuân Hạnh, nàng liền hỏi Đồng Vĩnh Niên về tình hình buôn bán của các cửa hàng son phấn ở đây.
Hắn ngồi phía trước trả lời vài câu nhưng cách lớp màn xe, hướng gió lại ngược chiều nên nàng nghe không rõ. Nàng bèn chui ra khỏi thùng xe, thấy tầm nhìn thoáng đãng, cửa hàng hai bên đường, người đi lại thong dong rất thú vị, bèn vịn tay hắn cẩn thận ngồi xuống bên cạnh. Gió thu mát rượi thổi vào mặt, nàng cười nói:
“Ngồi đây vẫn thoải mái hơn.”
Đồng Vĩnh Niên cúi xuống nhìn khoảng cách giữa nàng và mép xe, thấy còn cách nửa thước mới yên tâm dặn dò nàng ngồi cẩn thận kẻo ngã.
Rồi hắn hỏi chuyện Xuân Hạnh bán xà phòng. Lý Vi kể tỉ mỉ từ cách làm, cách bán đến chuyện bị người ta làm nhái và được Võ Duệ phát hiện ra sao.
Đồng Vĩnh Niên ngạc nhiên:
“Duệ ca nhi đến Nghi Dương học sao?”
Lý Vi gật đầu:
“Đúng vậy.”
Đồng thời nhớ lại lời Chu Địch nói thấy cũng có lý, lại ngẫm thái độ của Xuân Hạnh hình như cũng có ý đó thật?
Nàng lắc đầu, chuyện này nàng cũng không chắc lắm. Vì từ sau lần đó Võ Duệ không đến nhà, Chu Địch cũng không trêu chọc Xuân Hạnh chuyện đó nữa.
--
Hết chương 126.
