Tú Sắc Điền Viên - Chương 129.1: Làm Lại Nghề Cũ (1)
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:44
Mấy ngày sau quay lại Phương Sơn cảnh tượng nơi này đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng Lý Vi cũng chẳng còn hứng thú đi dò la cặn kẽ chỉ biết Hạ Mông đã từ bỏ cửa hàng tơ lụa. Thạch phu nhân phái một người họ hàng thân tín đến tiếp quản. Hạ Tiêu lại triệu hồi Đông Tử, kẻ từng đến nhà nàng hất hàm sai khiến đòi gạch tên Đồng Vĩnh Niên khỏi gia phả Lý gia từ châu phủ An Cát về, giao cho hắn trọng trách giúp đỡ Đồng Vĩnh Niên vực dậy cửa hàng tơ lụa.
Còn về phía quan phủ truy tìm kẻ l.ừ.a đ.ả.o đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Náo nhiệt vài ngày như vậy, Lý Hải Hâm thấy Đồng Vĩnh Niên xử sự bình tĩnh không nóng vội, lại thêm Chu Liêm lén nhắn nhủ rằng mọi chuyện đã được sắp xếp chu đáo bảo ông không cần bận tâm.
Lý Hải Hâm dù có lo lắng cũng chẳng giúp được gì, sang một chuyến tận mắt thấy tình hình cũng yên tâm phần nào. Ông định về Nghi Dương, Lý Vi cũng vội vàng tỏ ý muốn về ngay. Nơi này nàng thực sự ở không nổi nữa, bệnh hay suy diễn lung tung dường như ngày càng nặng thêm.
Sự tình cũng thật khéo, ngay hôm sau ngày họ định ngày về Nghi Dương thì thư Chu Liêm gửi đi trước đó có hồi âm. Một người bằng hữu của hắn nói có biết một thợ thủ công biết làm xà phòng kiềm nhưng vì t.a.i n.ạ.n năm xưa nên gãy cả hai chân, đi lại bất tiện. Trước khi gửi thư, người bằng hữu đã ướm hỏi, người thợ này ra giá mỗi tháng năm lượng bạc tiền công ngoài ra chủ nhân phải lo toàn bộ ăn, mặc, ở, đi lại và phải có người đích thân đến đón thì hắn mới nhận lời.
Lý Vi nhìn Chu Liêm dò hỏi, hắn cười khẽ:
"Yêu cầu của người thợ này cũng không quá đáng. Năm lượng bạc một tháng hiện tại có vẻ nhiều nhưng nếu sau này buôn bán phát đạt, so với lợi nhuận thu được thì chẳng thấm vào đâu."
Đạo lý này nàng tự nhiên hiểu. Vấn đề là Xuân Hạnh đột nhiên hứng lên bán xà phòng thơm, chẳng biết là sở thích nhất thời hay có thể kiên trì theo đuổi lâu dài.
Lý Hải Hâm cũng nghĩ giống Lý Vi:
"Chỉ sợ Xuân Hạnh cả thèm ch.óng chán, mời thợ về rồi lại để không đấy thì uổng công."
Chu Liêm quay sang cười với Lý Vi:
"Nếu Xuân Hạnh và Tiểu Địch không làm nữa thì phần này để ta làm nhé?"
Lý Vi biết hắn nói đùa, vẫn nhăn mũi đáp:
"Tứ tỷ không làm thì muội làm, Chu đại ca không được tranh đâu đấy!"
Câu nói khiến Lý Hải Hâm cũng bật cười. Ông gật đầu:
"Được rồi, vậy cứ quyết định thế đi."
Chu Liêm tiếp lời, về đến Nghi Dương hắn sẽ sắp xếp người đi đón, đường xá đi về mất chừng hai mươi ngày đến một tháng.
Trước khi đi Lý Vi nhắc Đồng Vĩnh Niên tranh thủ thời gian ghé qua mấy xưởng ép dầu, giúp nàng hỏi chuyện thu mua các loại phế phẩm như bã đậu, khô dầu cải... rồi theo Lý Hải Hâm trở về Nghi Dương.
Xuân Hạnh nhận được tin Lý Vi mang về từ Nghi Dương báo đã tìm được thợ thủ công thì vui mừng khôn xiết. Nàng ấy kéo muội muội vào phòng, cẩn thận lấy ra hai tờ giấy từ chiếc hộp nhỏ đựng tiền riêng rồi huơ huơ trước mắt Lý Vi. Mắt Lý Vi sáng lên:
"Là phương t.h.u.ố.c Duệ ca nhi nói à?"
Xuân Hạnh cười gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y đầy hào khí:
"Lần này thì cho cái tên họ Phương kia biết tay!"
Lý Vi nhận lấy tờ giấy ngồi xuống xem kỹ. Hôm qua vừa về đến nhà đã nghe Chu Địch và Xuân Hạnh kể lể tình hình ở Nghi Dương mấy ngày qua. Gã họ hàng xa của Phương phủ thấy các nàng giảm giá cũng giảm theo lại còn bắt chước làm rất nhiều khuôn mẫu thú vị, thậm chí sao chép cả khuôn mẫu của các nàng khiến hai người tức điên.
Nhưng giờ thì ổn rồi, đợi người thợ thủ công kia đến Nghi Dương, các nàng có thể sáng tạo từ gốc, kẻ kia muốn bắt chước cũng không dễ.
Đặt tờ giấy xuống, nàng nói với Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, muội nghe các tỷ nói gã họ Phương kia cũng chẳng có vốn liếng gì chỉ là làm ăn nhỏ lẻ thôi. Tỷ không cần quá để tâm đến hắn. Xà phòng thơm vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền lãi càng ít, phải bán số lượng lớn thì lợi nhuận mới đáng kể. Cho nên tầm nhìn của các tỷ phải rộng và xa hơn chút nữa. Ở Phương Sơn, Niên ca nhi đã tìm được hai cửa hàng giúp các tỷ rồi. Các tỷ mau làm một ít xà phòng gửi sang đó bán thử xem sao. Hơn nữa chỉ bán mỗi xà phòng thơm thì chủng loại đơn điệu quá. Đợi người thợ chế tác kia đến, tỷ năng trò chuyện gợi mở, biết đâu có thể nhờ mối quan hệ của ông ấy tìm thêm được vài thợ giỏi làm phấn son..."
"... Lúc chúng ta đến, Niên ca nhi và Chu đại ca đều nói nếu các tỷ muốn mở cửa hàng thì họ sẽ bỏ vốn. Nếu tỷ và Tiểu Địch tỷ tỷ hùn vốn mở chung thì lợi nhuận chia đôi. Tỷ đã bàn với Tiểu Địch tỷ tỷ chưa, rốt cuộc là muốn mở cửa hàng hay chỉ mở xưởng? Hay là muốn cả hai?"
Xuân Hạnh xoay xoay cái chén trong tay, suy nghĩ hồi lâu mới nói:
"Tỷ muốn mở cả cửa hàng lẫn xưởng. Nhưng nương..."
Chưa nói hết câu nàng đã bĩu môi.
Lý Vi cười thầm. Nương nàng bảo Xuân Hạnh làm chơi chơi thì được chứ nếu xuất đầu lộ diện buôn bán thì cấm tiệt.
Nghĩ đến đây lại nhớ đến ý tứ ngầm trong nửa câu sau của Hà thị: Nữ nhi chưa xuất giá tuyệt đối không được buôn bán. Nếu đã xuất giá, tìm người quản lý cửa hàng giúp thì may ra còn được.
Nhân chuyện này lại nghĩ đến Võ Duệ... Rồi nàng lắc mạnh đầu, dạo này mình hay suy diễn lung tung quá.
Vội tập trung tinh thần vào chuyện trước mắt:
"... Tứ tỷ hay là cứ mở cái xưởng nhỏ trước đi. Muội thấy mở cửa hàng tốn nhiều nhân lực, vật lực và tâm sức quá. Huống hồ tỷ chưa từng buôn bán, chưa nắm được phương pháp lỡ lỗ vốn thì..."
Thấy Xuân Hạnh lườm mình, nàng vội cười nói tiếp:
"Ý muội là, buôn bán nhìn thì ai cũng làm được nhưng thực ra bên trong có nhiều học vấn lắm. Tứ tỷ cứ đi từng bước một thì tốt hơn. Hơn nữa hàng hóa là gốc rễ của buôn bán, tỷ nắm chắc khâu hàng hóa chế ra những món đồ mới lạ, sau này mở cửa hàng có những mặt hàng độc quyền này làm chỗ dựa thì việc buôn bán sẽ được đảm bảo."
Xuân Hạnh cũng biết nàng nói có lý, vốn dĩ nàng cũng hứng thú với việc chế tác hơn, ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu:
"Vậy mai tỷ bàn lại với Chu Địch xem sao."
Lý Vi gật đầu rồi lại giảng giải cho Xuân Hạnh một hồi về những khái niệm kinh doanh sơ khai của mình, trọng tâm là vấn đề phân phối hàng hóa, tức là tìm kiếm đại lý bán lẻ.
Xuân Hạnh nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật gù ghi nhớ những điều nàng cho là có lý. Còn về nguồn gốc những lời này Lý Vi đổ tại nghe lỏm được vài câu từ Chu Liêm và Đồng Vĩnh Niên rồi tự suy diễn ra.
Nói chuyện với Xuân Hạnh xong, Lý Vi về phòng tìm bản quy hoạch nhỏ nàng viết mấy hôm trước. Nàng định sau vụ thu hoạch mùa thu sẽ bảo cha thu hồi toàn bộ ruộng đất về, thuê hai quản sự và tuyển thêm tá điền làm công dài hạn tự canh tác hết hơn 160 mẫu ruộng này.
Cho thuê ruộng thì đỡ tốn công tốn sức nhưng trình độ canh tác của các tá điền không đồng đều, vốn liếng cũng không đồng đều nốt. Vì sự đầu tư không đồng đều nên sản lượng tự nhiên cũng chênh lệch. Tuy phần hoa lợi nhà mình nhận được là cố định nhưng còn xa mới đạt được mức sản lượng nàng mong muốn.
