Tú Sắc Điền Viên - Chương 137.2: Tỷ Muội (2)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:01
Lại thêm hành động của Xuân Hạnh mấy năm nay, ngày ngày xuất đầu lộ diện buôn bán, người không biết rõ ngọn ngành còn chẳng dám đến làm mai đâu. Hơn nữa Lý Vi thầm cười, với tính cách và thủ đoạn của Xuân Hạnh hiện giờ, lão thái thái và thái thái Võ phủ chắc cũng chẳng bắt nạt được nàng ấy.
Chuyện thứ hai là Chu Liêm bảo mưa dầm dề thế này e là lương thực ở trang trại chưa khô hẳn, nửa khô cũng có thể làm rượu được và bảo mọi người đừng lo, về xưởng hắn sắp xếp người đến chở ngay.
Lý Vi vỗ tay cười:
"Ôi chao, sao con không nghĩ ra nhờ tam tỷ phu nhỉ? Thế này thì tốt quá, đỡ phải lo chuyện phơi phóng."
Xuân Liễu lườm nàng:
"Xưởng rượu một lúc dùng hết bao nhiêu lương thực được chứ? Cái nào cần phơi vẫn phải phơi. Mấy hôm nay xưởng ngừng mua lương thực mới, dùng lương thực khô cũ trong kho trước. Chỗ này cứ dùng trước đi vậy."
Hà thị nghĩ cách của Lê Hoa chắc cũng không uổng công bèn nói:
"Cứ dùng lúa nhà đại tỷ, nhị tỷ con trước đi."
Câu chuyện lại quay về Xuân Đào, Xuân Liễu không khỏi lại càu nhàu về đại tỷ vài câu.
--
Hôm nay là ngày quan viên nghỉ hưu mộc, Triệu Dục Sâm đang dạy Triệu Du tập viết ở nhà thì Tiểu Ngọc lại đến mè nheo:
"Ca ca, đại tẩu tìm cho Tiểu Hương tỷ tỷ việc gì thế, một tháng có năm sáu trăm đồng tiền thôi à?"
Triệu Dục Sâm cau mày. Với người tiểu muội này hắn xưa nay luôn nhỏ nhẹ, từ bé đến lớn chưa từng nặng lời. Nghe xong tuy không vui nhưng cũng không mắng mỏ, chỉ nói nhạt:
"Chẳng phải bao ăn ở rồi sao?"
"Ca ca!"
Tiểu Ngọc bất mãn kêu lên.
Triệu Dục Sâm vẫy tay bảo nàng ngồi xuống, nghiêm túc nói:
"Chuyện Tiểu Hương, muội dẫn nàng ta đến coi như đã tận tình hàng xóm láng giềng. Giờ đại tẩu muội đã sắp xếp ổn thỏa rồi thì muội đừng xen vào nữa. Mối hôn sự đại tẩu nhắc với muội hôm qua, muội có đồng ý không?"
Mối hôn sự Xuân Đào nhắc tới là nhi t.ử một lão chưởng quầy ở thị trấn dưới huyện Nghi Dương, cũng là chỗ quen biết làm ăn của Ngô Húc. Nhà trai hai mươi tuổi tròn, dung mạo trung bình, gia cảnh khá giả. Ngô Húc về kể với Xuân Lan, Xuân Lan nhớ đến Tiểu Ngọc bèn nói với Xuân Đào, Xuân Đào lại thuận miệng kể với Triệu Dục Sâm. Sau khi về nhà nàng lại nhắc với Tiểu Ngọc.
Tiểu Ngọc vừa nghe đã tắt nụ cười. Triệu Dục Sâm thở dài trong lòng, xua tay:
"Thôi được rồi, cha nương sắp lên đây thì để cha nương làm chủ đi."
Tiểu Ngọc cũng biết mình lớn tuổi rồi chẳng có gì đáng để kén chọn nhưng gả về thị trấn thì trong lòng không cam tâm. Sự không cam tâm đó lại trút lên đầu Xuân Đào. Nàng ta bỏ qua chuyện hôn sự của mình càng trách móc Xuân Đào tìm việc không tốt cho Tiểu Hương, rõ ràng là qua mặt coi thường nàng ta...
"Đã thế thì từ chối việc bên chỗ Chu Liêm đi! Để ca ca muội tìm cho nàng ta một việc tốt hơn, được chưa?"
Giọng nói nhàn nhạt của Xuân Đào vang lên từ ngoài cửa. Tôn thị bế Tứ Hỉ theo sau, hai nha đầu khác xách hộp thức ăn và liễn canh đi vào cùng nàng.
Tiểu Ngọc còn chưa hoàn hồn thì Xuân Đào đã bảo Tôn thị:
"Tôn đại nương, bà gọi xe sang Chu gia một chuyến bảo với Xuân Liễu là người ta chê việc này, thôi bỏ đi."
Tôn thị vâng lời định đi ngay.
Mặt Tiểu Ngọc đỏ bừng lớn tiếng quát:
"Tẩu... tẩu có ý gì?"
Xuân Đào liếc nàng ta một cái, chọn chỗ ngồi xuống, cười đáp:
"Vừa nãy muội chẳng chê việc không tốt sao? Vừa khéo, để ca ca muội tìm việc khác cho nàng ta."
Nha đầu bày biện thức ăn xong lặng lẽ lui ra.
"Tẩu đừng tưởng ta sợ tẩu! Tẩu chẳng qua cũng nhờ bóng ca ca ta mới được làm quan phu nhân thôi! Oai phong cái gì!"
Xuân Đào từ khi về làm dâu Triệu gia luôn nhỏ nhẹ dịu dàng. Bao năm qua dù Tiểu Ngọc có quá đáng đến đâu, trong lòng có không vui thì nàng ấy cũng chưa bao giờ để lộ ra mặt hay lời nói. Lúc này đột nhiên cứng rắn khiến Tiểu Ngọc tức run người.
Triệu Dục Sâm lại biết Xuân Đào ngoài mềm trong cứng, trước kia nhường nhịn Tiểu Ngọc chẳng qua vì muốn gia đình êm ấm lại nể mặt cha nương nên không muốn đôi co. Hắn đang định mở miệng mắng Tiểu Ngọc thì nghe Xuân Đào cười nhạt:
"Không muốn ta làm quan phu nhân thì Tiểu Ngọc muốn ai làm?"
"Xuân Đào, nàng nói cái gì thế?"
Triệu Dục Sâm vội trách Tiểu Ngọc, đồng thời cau mày nhìn Xuân Đào.
Thấy ca ca trách mắng mình vì Xuân Đào, Tiểu Ngọc càng thấy oan ức gào to hơn:
"Đúng thế! Ta muốn Tiểu Hương tỷ tỷ làm đấy, tẩu làm gì được nào?"
Xuân Đào lại cười khẽ:
"Ta nói mà, đêm hôm qua sao nàng ta lại ân cần đưa canh đưa nước cho ca ca muội thế, hóa ra là có ý đồ này. Vừa hay ca ca muội đang ở đây, để chàng ấy nói một câu xem sao."
"Đủ rồi!" Triệu Dục Sâm quát lớn, chỉ mặt Tiểu Ngọc: "Muội về phòng ngay! Không có lệnh của ta cấm được bước chân ra ngoài!"
Rồi hắn quay sang ra lệnh:
"Gọi người chuẩn bị xe ngựa đưa Tiểu Hương về quê ngay lập tức!"
Tiểu Ngọc nghe xong càng cuống. Nói thực lòng thì nàng ta cũng chẳng có ý định để Tiểu Hương làm tẩu t.ử chẳng qua là ghét Xuân Đào, lại thêm Tiểu Hương cũng có ý với ca ca mình nên mới nói thế cho bõ ghét. Hơn nữa Tiểu Hương lần này đến, nàng ta đã cam đoan sẽ tìm cho một công việc tốt.
Giờ mà đuổi Tiểu Hương về chẳng khác nào tự vả vào mặt mình?
Nàng ta vội hét lên:
"Không được đưa!"
Xuân Đào không nói gì chỉ nhìn Triệu Dục Sâm. Vốn dĩ Xuân Liễu nhắn tin bảo đã sắp xếp cho Tiểu Hương nhưng lại lo nàng ta có ý đồ xấu nên bảo hay là để Chu Liêm chọn một mối hôn sự cho nàng ta trong xưởng rượu để tuyệt hậu họa.
Xuân Đào biết ý tốt của muội muội nhưng làm gì có đạo lý Chu Liêm làm chuyện này thay tỷ phu mình? Người nhà không nói làm gì, lôi thôi lại kéo cả Chu Liêm vào để người ngoài chê cười cho.
Trong lòng vốn đã bực lại nghe tiếng la hét của Tiểu Ngọc từ xa, nàng ấy càng giận hơn. Đến nước này mà Tiểu Ngọc vẫn còn hồ đồ không biết phải trái.
Triệu Dục Sâm đã hiểu rõ đầu đuôi chuyện Tiểu Hương đưa canh đêm qua thì trong lòng bực bội vô cùng, mặt đen như đ.í.t nồi quát lớn:
"Lôi cổ nó đi!"
Nước mắt Tiểu Ngọc rơi lã chã tức giận đến run người, lườm Xuân Đào một cái đầy oán hận rồi quay đầu chạy khỏi thư phòng.
Xuân Đào đứng dậy, không thèm để ý đến trượng phu mặt đen sì mà đi thẳng ra cửa.
Triệu Dục Sâm bước tới nắm lấy tay nàng ấy nói:
"Xuân Đào!"
Xuân Đào quay lại, vành mắt đỏ hoe lạnh nhạt nói:
"Chuyện gì?"
"Nàng đi đâu?"
Xuân Đào cười nhạt:
"Còn đi đâu được nữa? Về phòng!"
Triệu Dục Sâm giữ c.h.ặ.t không cho đi. Đám nha đầu bên ngoài đều biết điều, thấy Tiểu Ngọc khóc lóc chạy ra, hai nha đầu theo hầu nàng ta vội chạy theo sau. Hai nha đầu của Xuân Đào lúc này cũng lặng lẽ lui ra khỏi sân.
Viện thư phòng yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có gió thu thổi tấm rèm cửa đập nhẹ vào khung cửa tạo ra những tiếng lách cách đều đều.
Triệu Dục Sâm kéo nàng ấy ngồi xuống, cười làm lành:
"Vừa hay ta cũng rảnh, chúng ta nói chuyện chút đi."
Xuân Đào nhìn chăm chăm vào tấm rèm cửa, im lặng để mặc hắn kéo ngồi xuống. Từ khi xuất giá nàng ấy thường nhớ lại những đêm khuya Hà thị khóc thầm. Lúc ấy nói không trách cha là nói dối, nàng ấy cũng từng có ý nghĩ bỏ về nhà ngoại tổ mẫu ở luôn không về nữa.
Giờ Xuân Đào mới hiểu nỗi khổ của nương mình. Lý Vương thị không thích Hà thị, lúc ấy Xuân Đào không hiểu nương tốt như vậy sao nãi nãi lại ghét. Giờ mới hiểu, ghét một người thì chẳng cần lý do gì cả. Nàng ấy tự thấy mình làm tẩu t.ử đủ tốt nhưng Tiểu Ngọc ngày càng không ưa nàng.
Nàng ấy thường so sánh những khổ cực của nương với mình rồi thấy những chuyện mình gặp phải chẳng đáng là gì. Ít nhất cha nương của trượng phu đối xử với nàng ấy cũng không tệ.
Nghĩ vậy Xuân Đào thở nhẹ một tiếng:
"Chàng đi xem Tiểu Ngọc thế nào đi."
Triệu Dục Sâm ngồi yên cũng thở dài:
"Tiểu Ngọc được cha nương chiều quá sinh hư, nàng đừng chấp nhặt với nó."
"Còn Tiểu Hương thì sao?"
Triệu Dục Sâm ngẩn người, hiểu ý thê t.ử liền bật cười:
"Chẳng phải đã bảo đưa nàng ta về rồi sao?"
Xuân Đào thở dài:
"Thôi bỏ đi, nương nàng ta và nương chúng ta giao hảo bao năm nay, trong nhà hai người tẩu t.ử cũng không thích nàng ta ăn bám ở nhà mãi nên cứ tìm việc cho nàng ta ở xưởng rượu của Chu Liêm đi."
Triệu Dục Sâm định đồng ý. Tư duy nam nhân và nữ nhân khác nhau hoàn toàn, hắn thấy giúp Tiểu Hương cũng là vì tình nghĩa xóm giềng. Nhưng không hiểu sao lời sắp ra khỏi miệng lại đổi thành:
"Không được, phải đưa nàng ta về!"
Xuân Đào nói lời kia cũng xuất phát từ thật tâm, nàng ấy giống Hà thị nhất ở điểm trọng tình nghĩa nhưng nghĩ đến cảnh Tiểu Hương không kiêng dè đêm hôm đưa canh cho trượng phu mình thì lại cười:
"Được."
Triệu Dục Sâm cũng cười, nhìn đĩa bánh trên bàn:ư
"Nào, nàng ăn với ta một chút."
Xuân Đào đứng dậy múc canh. Lại hỏi:
"Nếu cha nương trách tội thì nói sao?"
Triệu Dục Sâm nhướng mày:
"Nói sao ư? Cứ nói thật thôi, bảo nàng ta ban đêm lén lút đưa canh cho ta."
Xuân Đào phì cười, không nói nữa.
Triệu Dục Sâm ăn một miếng bánh, đón bát canh từ tay Xuân Đào đột nhiên cười hỏi:
"Mấy muội muội của nàng có phải hay nói xấu ta sau lưng không?"
Xuân Đào sững sờ rồi lắc đầu:
"Không có."
Triệu Dục Sâm uống ngụm canh, cười:
"Không có mới lạ! Từ mấy năm trước khi Lê Hoa đột nhiên để ta dạy nàng đọc sách viết chữ là ta đã biết nàng ấy lo lắng điều gì rồi."
Xuân Đào quay đầu cười:
"Lo lắng cái gì?"
Triệu Dục Sâm cười:
"Còn không phải lo ta làm quan rồi sẽ chê bai người thê t.ử tào khang này sao?"
Xuân Đào phun nhẹ vào người hắn:
"Ta mới không phải là bã rượu cám heo!"
Triệu Dục Sâm gật đầu:
"Đúng thế, cho nên các nàng ấy lo bò trắng răng rồi."
Mặt Xuân Đào đỏ lên, giục hắn:
"Đi xem Tiểu Ngọc đi. Nó..."
Xuân Đào định nói từ khi Triệu Dục Sâm làm quan, Tiểu Ngọc đã thay đổi. Nhưng lời đến miệng lại thôi. Dù sao Tiểu Ngọc cũng là ruột thịt của hắn, dù phu thê có khăng khít đến đâu thì hắn cũng không thích nghe nàng nói xấu muội muội mình.
Triệu Dục Sâm gật đầu.
