Tú Sắc Điền Viên - Chương 138.2: Trùng Dương (2)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:02
Xuân Hạnh còn định nói nữa nhưng Võ Duệ đã kéo nàng ấy đi thẳng.
"Lê Hoa," bóng Xuân Hạnh và Võ Duệ khuất sau ngã rẽ, hai người chậm rãi bước đi, Đồng Vĩnh Niên lại nắm tay nàng. Nàng cũng không tránh mà thoải mái để hắn nắm. Đi được một lúc Đồng Vĩnh Niên nghiêng đầu hỏi:
"Sao không hỏi ta?"
"Hỏi cái gì?"
Lý Vi ban đầu còn nghĩ ngợi lung tung, đi một hồi bị những bông cúc dại trắng vàng ven đường thu hút. Giữa khung cảnh tiêu điều bỗng xuất hiện đóa hoa tươi tắn như nở giữa mùa hè khiến nàng thấy đặc biệt kiều diễm. Nghe hắn hỏi nhất thời nàng chưa phản ứng kịp.
Đồng Vĩnh Niên thấy vẻ ngơ ngác của nàng đưa tay véo mũi:
"Đương nhiên là hỏi lời của Tiểu Hạnh rồi."
Lý Vi cười khẽ lắc đầu. Không hỏi là vì chắc chắn rồi. Hắn bao nhiêu tuổi, nàng bao nhiêu tuổi, sự chênh lệch tuổi tác khiến nàng có ảo giác hoặc trực giác rất chắc chắn rằng mình chẳng cần bận tâm chuyện này.
Tuy nhiên nghĩ lại nàng vẫn hỏi:
"Lời Đồng cữu cữu huynh có nghe không?"
Yếu tố không chắc chắn duy nhất hiện giờ là lệnh của cha nương trưởng bối. Nghĩ đến đây nàng lại hỏi:
"Còn bên Hạ phủ nữa?"
Đồng Vĩnh Niên cười không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại:
"Lê Hoa nói xem, sau này ta nên kinh doanh hay làm quan?"
Đề tài nhảy cóc quá lớn khiến Lý Vi sững sờ. Nhưng nàng vẫn thuận theo dòng suy nghĩ của hắn, theo bản năng định nói làm quan tốt nhưng nghĩ đến cảnh tiểu cữu cữu đi biền biệt mấy năm không về sau này e là cũng vậy, trong lòng lại có chút không muốn.
Nếu kinh doanh thì tự do hơn nhiều nhưng nàng không nghiên cứu nhiều về lý tưởng hoài bão của nam t.ử thời này cũng không chắc hắn thực sự nghĩ gì bèn hỏi:
"Huynh muốn kinh doanh hay làm quan?"
Đồng Vĩnh Niên vừa đi lên dốc vừa cười nói:
"Ta thì muốn kinh doanh nhưng tiểu cữu cữu lại bảo làm quan hay làm thương nhân khoan hãy bàn, cứ thi lấy công danh trước đã."
Lý Vi gật đầu:
"Phải, phải, tiểu cữu cữu nói đúng đấy. Có công danh trong người thì dù kinh doanh cũng thuận lợi hơn, phải không?"
Hai người vừa đi vừa trò chuyện như thế lên đến đỉnh núi. Xuân Hạnh và Võ Duệ không biết chui từ đâu ra hội họp cùng bọn họ. Bốn người dạo chơi trên đỉnh núi một lúc. Bầu trời xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi, giữa không gian đìu hiu toát lên cảm giác khoáng đạt vui vẻ.
Khóe mắt Xuân Hạnh thoáng thấy Liễu thị và Đồng Nhụy Nhi cũng đã lên đến đỉnh núi từ con đường bên kia. Không muốn dây dưa nói chuyện phiếm với họ, nàng ấy kéo Lý Vi đòi xuống núi miệng lầm bầm:
"Ra ngoài chơi cũng gặp phải bọn họ, thật xui xẻo."
Mãi đến khi về nhà Lý Vi mới sực nhớ ra câu hỏi của mình hắn vẫn chưa trả lời, ngược lại bị đ.á.n.h lạc hướng sang chuyện khác.
Hà thị thấy mấy người về sớm liền hỏi có gì vui không rồi bảo Xuân Đào nhắn tin báo cha nương Thạch Đầu đã đến, trưa nay mời bà và Lý Hải Hâm sang ăn cơm. Vì bọn trẻ không ở nhà, Hà thị sợ chúng không ăn ở ngoài về nhà lại bếp lạnh cơm nguội nên hoãn lại đến tối.
Xuân Hạnh nói với Hà thị:
"Nương, tối nay sang đó nếu bà thông gia có ý trách cứ đại tỷ, nương phải nói đỡ cho tỷ ấy nhé. Đại tỷ cãi lại bà ấy là không đúng nhưng người nói xem có đúng là không phải không? Đừng cứ nể mặt bà ấy mãi, sao bà ấy không nghĩ Tiểu Ngọc quấy như thế làm đại tỷ khó chịu thế nào. Bà ấy không mắng Tiểu Ngọc có nể tình nương không?"
Hà thị vỗ tay nữ nhi:
"Biết rồi. Nương lại chẳng bênh người nhà mình hay sao? Chỉ là lúc đầu nương nghĩ chuyện chưa đến mức đó."
Rồi bà thở dài:
"Con người ta ấy à, đã sinh khoảng cách rồi muốn hàn gắn lại khó lắm. Ta có thể nhường một bước thì nhường."
Xuân Hạnh nghe Hà thị nói vậy liền liếc nhìn Lý Vi. Lý Vi cười thầm, tứ tỷ cửa nàng đang so sánh lời nương với cuộc gặp gỡ Liễu thị hôm nay đây mà. Nhưng có gì đáng so sánh đâu? Chưa nói đến Đồng Nhụy Nhi luôn tỏ thái độ thù địch rõ ràng với nàng, ngay cả Liễu thị và Lý gia bao giờ thân thiết khăng khít đâu? Có chăng chút hòa khí bề ngoài hôm nay e cũng tan tành rồi.
Nghĩ vậy nàng bèn kể chuyện gặp Liễu thị và Đồng Nhụy Nhi dưới chân núi, cáo trạng trước:
"Chẳng qua Niên ca nhi sợ con ngã nên kéo một cái thế là Nhụy Nhi xông vào đẩy con ngã dúi dụi. Nương, sau này tỷ ấy đến nương đừng cho sắc mặt tốt, tự khắc tỷ ấy sẽ không đến nữa."
Xuân Hạnh che miệng cười bên cạnh, Đồng Vĩnh Niên quay mặt đi chỗ khác, Võ Duệ liếc nhìn nàng với vẻ chế giễu.
Lý Vi nói câu này với vẻ mặt cực kỳ vô tội. Hà thị thầm than trong lòng, vỗ tay nàng:
"Được rồi, con bé này biết cái gì. Về phòng đi."
Lúc trước Lý Vi chỉ lo trốn tránh, cảm thấy chuyện của hắn mình không tiện xen vào cứ như cả nhà đều biết tỏng tâm tư của nàng vậy. Giờ đầu óc bỗng nhiên thông suốt, nàng không chịu buông tha:
"Dù sao con cũng không thích Đồng Nhụy Nhi, cũng không thích Phương Bích Oánh, hai người đó đều không được!"
Nói xong nàng không dám nhìn Xuân Hạnh đã cười đỏ cả mặt và Võ Duệ đang nhìn mình đầy khinh bỉ, đứng dậy bỏ đi.
Hà thị ngạc nhiên cười:
"Lê Hoa làm sao thế nhỉ? Bao nhiêu năm rồi không thấy nó tùy hứng làm nũng như vậy?"
Xuân Hạnh ngẫm nghĩ rồi cười:
"Lê Hoa lớn rồi, hiểu chuyện rồi đấy mà. Không muốn hai người đó gả cho ca ca thì nương chọn người khác đi."
Nói rồi nàng ấy cũng đứng dậy đi ra ngoài. Hà thị vốn định đợi mọi chuyện ổn định sẽ nói chuyện riêng với Xuân Hạnh nhưng vì có Võ Duệ ở đó nên không tiện gọi lại.
Đợi Xuân Hạnh đi xa, Hà thị mới nhìn sang Đồng Vĩnh Niên nãy giờ im lặng, ướm hỏi:
"Niên ca nhi, hai cô nương đó con đều không ưng à?"
Đồng Vĩnh Niên cười khẽ gật đầu:
"Vâng, nương, con không ưng."
Võ Duệ không nhịn được phì cười.
Đồng Vĩnh Niên vội kéo hắn:
"Tiểu Hạnh bảo mới mua bộ văn phòng tứ bảo, đi, đệ vào xem với ta."
Dứt lời hai người đã ra khỏi chính sảnh.
Hà thị bị làm cho hồ đồ, chỉ thấy mấy đứa trẻ đi chơi về đứa nào cũng là lạ. Nhìn trời đã sắp trưa bà gọi với theo:
"Lát nữa ra ăn cơm nhé."
Xuân Hạnh vào phòng Lý Vi, tự rót trà đuổi Thanh Miêu và Cúc Hương đi rồi cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Lý Vi, khen:
"Thế mới là muội muội ta chứ!"
Lý Vi cũng bật cười. Mình cũng ngốc thật, ưu thế trời cho tốt thế mà không biết tận dụng. Giờ nói câu "con không thích, con không đồng ý, con không cho phép" cũng có khó gì đâu.
Hơn nữa nàng vốn hay tham gia ý kiến vào chuyện hôn sự của các tỷ tỷ, cứ dùng ưu thế nhỏ này để loại bỏ Đồng Nhụy Nhi và Phương Bích Oánh trước đã, chuyện khác tính sau.
Nghĩ đến đó nàng cười khanh khách.
Võ Duệ nghe tiếng cười của Lý Vi, bảo Đồng Vĩnh Niên:
"Ta nói đúng chứ, nhà này Xuân Hạnh hung dữ nhất thì Lê Hoa hung dữ nhì."
Đồng Vĩnh Niên gõ đầu hắn một cái, cười:
"Vừa rồi nhìn sắc mặt nương hình như định nói chuyện hôn sự của đệ với Tiểu Hạnh đấy. Lo thân mình trước đi."
--
Hết chương 138.
