Tú Sắc Điền Viên - Chương 140.2: Bệnh Đến Thật Đúng Lúc (2)
Cập nhật lúc: 05/05/2026 06:33
Lòng Lý Vi cũng rối bời nhưng nàng lại không lo chuyện cửa hàng. Mấy năm nay ở Hạ phủ ngoài việc giở chút thủ đoạn ở Phương Sơn kiếm chút bạc thì hắn vẫn an phận kinh doanh tiệm lương, sau đó Hạ Tiêu lại chủ động giao cho hắn xưởng mộc. Hai năm nay không thấy hắn chuẩn bị gì nhiều đều do Đại Sơn và Trụ T.ử quản lý. Bề ngoài có thể nói là cực kỳ an phận.
Còn nàng lo lắng điều gì thì lại không nói rõ được.
Xuân Hạnh bất bình một lúc gạt chuyện cửa hàng sang một bên, nói về chuyện nội bộ Hạ phủ:
"... Theo ta thấy các muội thành thân xong thì sớm mua cái nhà dọn ra ngoài ở, đỡ phải sống chung với bọn họ cho mệt người..."
Lý Vi hoàn hồn cười:
"Tứ tỷ nghĩ đi đâu thế."
Xuân Hạnh bĩu môi cũng biết chuyện này còn sớm, suy nghĩ một lúc lại đẩy nàng:
"Sao huynh ấy bảo chuyện của hai người do tiểu cữu cữu lo liệu sắp xếp mà mãi chẳng thấy tiểu cữu cữu động tĩnh gì thế?"
Lý Vi lắc đầu cười:
"Tiểu cữu cữu mới vừa về thôi mà. Chẳng lẽ vừa gặp mặt đã nói chuyện này với cha nương sao? Lại thêm Hạ lão gia ốm đau làm sao mà mở lời được?"
Xuân Hạnh lầm bầm:
"Muội thì chả vội!"
Lý Vi cười trừ không đáp.
Tin tức truyền đến Đồng phủ, Đồng Duy An sững sờ, Liễu thị cũng ngạc nhiên. Một lát sau bà ta giục Đồng Duy An:
"Lão gia mau qua phủ xem sao, xem Niên ca nhi có cần giúp đỡ gì không."
Đồng Duy An ngẩn người. Mấy năm nay Liễu thị đối với chuyện của Đồng Vĩnh Niên không còn nhiệt tình như hồi đầu, hôm nay phản ứng thế này quả thực ngoài dự đoán.
Sự nhiệt tình của Liễu thị tất nhiên là vì toan tính cho Đồng Nhụy Nhi. Trước kia con bé còn nhỏ, tình thế của Đồng Vĩnh Niên chưa rõ ràng, tuy có kiếm được chút bạc ở Phương Sơn nhưng so với mấy công t.ử ca bà ta nhắm đến thì cũng chẳng xuất sắc gì. Mãi đến năm ngoái khi hắn trúng cử thì Liễu thị mới bắt đầu nghiêng về phía hắn.
Ngày thường Đồng Nhụy Nhi đi Lý gia, về cũng không nói gì chỉ bảo cả nhà đối xử với mình cũng được, Liễu thị còn thầm mừng. Lần tình cờ gặp ở núi Tứ Bình hôm Trùng Dương bà ta bỗng có dự cảm không lành. Cảnh tượng Đồng Vĩnh Niên và Lê Hoa nắm tay nhau nhìn thế nào cũng không giống tình huynh muội đơn thuần.
Nhưng bà ta lại không chắc chắn lắm. Dù sao Đồng Vĩnh Niên vẫn luôn rất thân thiết với người Lý gia. Đừng nói người Hạ phủ ngay cả với Đồng Duy An là cữu cữu ruột cũng không thân bằng một nửa với Lý Hải Hâm. Huống chi Lê Hoa gần như do một tay hắn cõng bế từ bé nên yêu thương hơn chút cũng là thường tình.
Trong lòng băn khoăn mấy ngày cân nhắc mãi không biết có nên bàn với Đồng Duy An không. Giờ bên đó xảy ra chuyện đúng là cơ hội tốt, bà ta liền giục Đồng Duy An đi gấp.
Đồng Duy An thì lại quan tâm đến mấy cửa hàng trong tay Đồng Vĩnh Niên. Khó khăn lắm mới đoạt được không thể để người khác nhân cơ hội cướp mất. Giữ được Đại Sơn và Trụ T.ử lại là tốt nhất, nếu không giữ được chỉ cần Đồng Vĩnh Niên nói một câu, bên y cũng có thể phái người giúp quản lý thay một thời gian.
Khi Đồng Duy An đến Hạ phủ, mọi người đang tất bật thu dọn chuẩn bị lên kinh. Đồng Vĩnh Niên đã từ chỗ Hạ Tiêu trở về viện của mình, đang ngồi tĩnh tọa trong thư phòng.
"Nhị thiếu gia có ở đây không?"
Hai nha đầu chừng mười sáu mười bảy tuổi từ viện đại phu nhân đi tới, đến cổng viện thì tươi cười hỏi Tiểu Phúc và Tiểu Lộc đang gác cổng.
Tiểu Phúc, Tiểu Lộc nhìn nhau:
"Có, đang ở trong đấy."
Một nha đầu cười nói:
"Đại phu nhân bảo nhị thiếu gia đi kinh thành đường xá xa xôi vất vả nên phái hai chúng ta theo hầu hạ. Tiểu Phúc Tử, phiền ngươi vào bẩm báo một tiếng."
Tiểu Phúc T.ử mặt méo xệch nhìn Tiểu Lộc, Tiểu Lộc lập tức quay mặt đi chỗ khác.
"Chuyện gì?"
Đồng Vĩnh Niên nghe tiếng trong thư phòng, nhìn qua cửa sổ thấy hai người đó bèn bước ra hỏi nhạt.
"Nhị thiếu gia, đại phu nhân bảo ngài đi bồi lão gia khám bệnh, việc lớn việc nhỏ đều phải nhọc lòng, bên cạnh chỉ có Đại Sơn và Trụ T.ử sợ hai gã nam nhân tay chân vụng về hầu hạ không chu đáo nên bảo hai chúng ta đi theo ngài."
Khóe miệng Đồng Vĩnh Niên nhếch lên:
"Là... điều hai người các ngươi đến viện ta làm việc phải không?"
Vận Nguyệt nghe giọng hắn không lạnh lùng như mọi khi thì sắc mặt giãn ra tiến lên hành lễ nói:
"Vâng, đại phu nhân bảo sau này ta và Ngân Nguyệt sẽ làm việc ở viện nhị thiếu gia."
"Được, đã là người viện ta, ta quả thực còn hai việc muốn giao cho các ngươi làm."
Vận Nguyệt và Ngân Nguyệt thấy hắn không đuổi người bất chấp thể diện như mọi khi vội đồng thanh hành lễ:
"Vâng, xin nhị thiếu gia phân phó."
Đồng Vĩnh Niên ngẩng đầu nhìn tia nắng cuối ngày phía tây chợt nhớ đến buổi chiều tà yên bình mộc mạc ở Lý gia thôn, khói bếp lượn lờ, rừng trúc xào xạc, sạch sẽ và tươi đẹp biết bao...
Hắn cau mày thật sâu thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm hai nha đầu lạnh lùng nói:
"Từ chưởng quầy tiệm lương và Lưu chưởng quầy xưởng mộc làm việc ở Hạ phủ gần hai mươi năm, không có công lao cũng có khổ lao, phụ thân vẫn luôn bảo muốn ban thưởng cho họ. Hôm nay ta thay mặt người thưởng cho hai người đó. Vận Nguyệt theo Từ chưởng quầy, Ngân Nguyệt theo Lưu chưởng quầy, thế nào?"
Hai người này khi nghe Đồng Vĩnh Niên nhắc đến hai chưởng quầy đã có dự cảm chẳng lành, nghe xong câu này thì mặt cắt không còn giọt m.á.u vội quỳ sụp xuống đất định van xin.
Đồng Vĩnh Niên đã phất tay áo:
"Không muốn thì đi cầu xin đại phu nhân đi!"
Tiểu Phúc, Tiểu Lộc vội vàng tiến lên nhỏ giọng khuyên:
"Hai vị tỷ tỷ mau đi đi thôi."
Đồng Vĩnh Niên cau mày trở lại thư phòng, ngón tay nắm c.h.ặ.t lưng ghế đến mức gân xanh nổi lên, khớp xương trắng bệch.
Hắn bỗng nhiên chộp lấy quyển sách giơ lên cao định ném xuống cho hả giận. Cuối cùng hắn nhắm mắt lại hít sâu một hơi, từ từ đặt cuốn sách xuống rồi ngồi vào bàn.
Hai nha đầu bị khuyên đi rồi lại có người vào báo Đồng Duy An đến.
Đồng Vĩnh Niên lại hít thở sâu vài cái khôi phục vẻ điềm đạm thường ngày, ra cửa thư phòng đón:
"Cữu cữu."
Đồng Duy An thấy hắn thần sắc bình thường nhưng hai gã sai vặt mười hai mười ba tuổi mặt mày lại mất tự nhiên, vào thư phòng liền hỏi:
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Đồng Vĩnh Niên lắc đầu cười khẽ:
"Không có gì ạ. Sao cữu cữu lại tới đây?"
Đồng Duy An:
"Còn không phải vì chuyện của phụ thân con sao."
Đồng Vĩnh Niên cười khẽ:
"Cữu cữu đừng lo, ông ấy không sao đâu, chẳng qua nặng hơn hai lần trước một chút thôi."
Đồng Duy An đập mạnh xuống bàn:
"Ai thèm lo cho hắn! Ta lo là lo cho con kìa. Hai cửa hàng kia của con thì con tính thế nào?"
Đồng Vĩnh Niên nói:
"Dù có bị bà ta lấy đi thì cũng chỉ là tạm thời thôi. Cữu cữu không cần quá lo lắng."
Đồng Duy An biết hắn giờ đã khác xưa, trong tay cũng có chút tiền của lại có mấy người Lý gia giúp đỡ đặc biệt là Chu Liêm mưu mẹo, nếu muốn lấy lại chắc cũng không khó. Nhưng đã nắm trong tay rồi sao có thể để người khác lấy lại được?
Y bèn nói ra ý định muốn giúp đỡ, Đồng Vĩnh Niên gật đầu:
"Như vậy cũng tốt."
--
Hết chương 140.
