Tú Sắc Điền Viên - Chương 150.2: Đồng Vĩnh Niên Trở Về (2)
Cập nhật lúc: 06/05/2026 02:04
Lý Vi chào Hà thị rồi ra hậu viện thay y phục. Tiền viện ồn ào náo nhiệt, hậu viện lại yên tĩnh thanh u.
Vào phòng mình, nàng mở tủ y phục, ngón tay lướt qua mấy bộ áo xuân mới may chưa mặc lần nào. Chọn lựa hồi lâu, nàng lấy ra một chiếc áo trên màu xanh nhạt thêu hoa bách điệp xuyên hoa chìm. Đây là kiểu dáng mới truyền từ châu phủ về, Xuân Hạnh cực thích. Tay áo rộng hơn bình thường đón gió bay phấp phới. Chiếc màu đỏ anh đào của Xuân Hạnh mặc hai lần rồi thấy cực kỳ đẹp mắt.
Lại lấy ra một chiếc váy dài màu vàng nhạt thêu hoa lan bạch ngọc, vừa đặt lên giường thì Xuân Hạnh bước vào.
Liếc thấy bộ đồ nàng chọn, Xuân Hạnh dựa vào khung cửa trên mặt nở nụ cười trêu chọc.
Lý Vi không để ý đến sự trêu chọc của Xuân Hạnh, ngồi xuống trước bàn trang điểm, tháo tóc gọi:
"Tứ tỷ, lại đây chải đầu giúp muội với."
Xuân Hạnh cười hai tiếng rồi bước vào:
"Hôm nay còn biết tự giác đấy."
Lý Vi cười trừ. Trong mắt cao thủ làm đẹp Xuân Hạnh, nàng có rất nhiều thói quen khiến nàng ấy không ưa. Ví dụ như thích nghịch mấy thứ phân bón hôi rình. Xuân Hạnh rất không hiểu, muội muội mình nghĩ ra được bao nhiêu ý tưởng mới lạ mà sao cứ đ.â.m đầu vào mấy thứ nhìn thôi đã thấy ghê người đó.
Lại ví dụ như nàng luôn phản đối Xuân Hạnh cắm đủ loại hoa lụa lên đầu mình, đặc biệt là loại to như cái bát, theo nàng thì đội cái thứ đó lên đầu trông chẳng khác gì bà mối. Rồi nàng cũng không thích những bộ y phục thêu thùa quá lộng lẫy, nhất là loại thêu hoa kín mít từ đầu đến chân. Y phục của nàng đa phần chỉ điểm xuyết chút hoa thêu ở gấu váy, cổ tay áo... Nàng cũng cực kỳ bài xích các kiểu tóc phức tạp.
Xuân Hạnh chải mượt tóc cho nàng, tán thưởng:
"Tóc Lê Hoa vừa dày vừa mượt lại dai thật đấy, mớ tóc này mà mọc trên đầu tỷ thì tốt biết mấy."
Lý Vi cười với chiếc gương đồng. Tóc thì đẹp thật nhưng nặng quá, b.úi lên nặng gấp đôi tóc Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh lẩm bẩm mấy kiểu tóc, Lý Vi vội lắc đầu:
"Chải kiểu đào tâm b.úi đơn giản là được rồi."
Xuân Hạnh bất mãn gõ đầu nàng một cái. Quay sang nhìn bộ y phục nàng lấy ra lại gật đầu:
"Cũng được. Hợp với bộ đồ đó đấy. Tỷ có cái lược bạch ngọc, tặng muội nhé."
Lý Vi cười gật đầu:
"Cảm ơn tứ tỷ."
Xuân Hạnh chải đầu cho nàng xong, về phòng mình lấy hộp trang sức, lấy ra một chiếc lược bạch ngọc cài lên tóc nàng lại chọn mấy chuỗi ngọc phi thúy màu nhạt điểm xuyết, làm nổi bật mái tóc đen nhánh bóng mượt.
Nàng vỗ tay cười nói:
"Được rồi, cứ thế này đi."
Lý Vi mặc y phục xong, Xuân Hạnh nhất quyết đòi tỉa lông mày và trang điểm cho nàng. Lý Vi từ chối không được đành để mặc tỷ tỷ muốn làm gì thì làm.
Da dẻ Lý Vi vốn trắng trẻo, từ nhỏ đến lớn ít khi phải làm việc đồng áng thực sự nên dù không bảo dưỡng đặc biệt thì so với da Xuân Hạnh cũng chẳng kém cạnh. Huống chi giờ đang tuổi xuân thì, da dẻ non mịn nhất. Nàng chỉ để Xuân Hạnh tỉa qua lông mày tự mình dùng tay chấm chút phấn má hồng trộn với ít mực đen làm phấn mắt màu tối, đ.á.n.h nhẹ lên mí mắt đến hốc mắt từ dưới lên trên, từ đậm đến nhạt rồi tán đều, cảm thấy đôi mắt lập tức trở nên sáng ngời có thần hơn hẳn.
Nàng lau sạch tay rồi đứng dậy cười nói:
"Tứ tỷ, xong rồi."
Xuân Hạnh ngạc nhiên nhìn nàng, lại nhìn kỹ chỗ nàng vừa tô vẽ, kéo tay nàng hỏi:
"Lê Hoa, muội vừa làm cái gì đấy?"
Lý Vi chớp mắt, chợt nghĩ ra một từ mới mẻ liền cười nói:
"Cái này gọi là làm sáng mắt. Tứ tỷ nhìn xem, tô thế này đôi mắt có phải trông có thần hơn nhiều không?"
"Đúng, đúng, đúng!" Xuân Hạnh kích động gật đầu, đẩy nàng ra rồi ngồi xuống trước gương đồng, học theo dáng vẻ của Lý Vi thử lên mắt mình sau đó quay sang hỏi: "Thế này có phải trông mắt to hơn không?"
Lý Vi nhìn đôi mắt sáng long lanh như lửa thu của Xuân Hạnh, gật đầu cười.
Vì kiếp trước nàng chẳng có cơ hội cũng chẳng có nhã hứng trang điểm nên dường như đã quên mất việc truyền thụ quan niệm trang điểm hiện đại cho Xuân Hạnh.
Nhìn qua cửa sổ, hoàng hôn kéo dài bóng cây, nắng vàng rải một nửa sân vẫn còn chút thời gian.
Nàng bèn cười nói với Xuân Hạnh:
"Cái này cũng là muội tự ngẫm ra mấy hôm rảnh rỗi thôi. Hôm mùng hai tháng hai đi xem kịch, Hổ T.ử cứ nằng nặc đòi ra sau cánh gà xem diễn viên trang điểm. Có một cô đào mắt bé tí, thế mà trang điểm xong lại thành mắt to. Tứ tỷ nhớ không, nàng ấy dùng phấn hồng đ.á.n.h quanh mắt nhưng màu đỏ thì lộ quá phải không? Về nhà muội tự nghịch ngợm mới thử ra cách này đấy. Tỷ xem, mới đ.á.n.h lên thì hơi rõ, lát nữa là tệp vào da nhìn tự nhiên lắm phải không?"
Xuân Hạnh gật đầu:
"Đúng là thế thật, không lộ liễu lắm."
Lý Vi ngẫm nghĩ rồi biến tấu những kiến thức trang điểm hiện đại ít ỏi mình biết thành suy nghĩ của bản thân để giảng giải cho Xuân Hạnh. Xuân Hạnh nghe say sưa. Hai người đang nói chuyện rôm rả thì Xuân Liễu cười vọng vào từ bên ngoài:
"Trốn trong phòng làm gì thế?"
Dứt lời nàng ấy đã vén rèm bước vào.
Vừa thấy Lý Vi ăn diện thế này, Xuân Liễu che miệng cười:
"Được, được, được lắm! Thế này mới ra dáng thiếu nữ chứ."
Nàng ấy lại gần ngắm nghía kỹ chỉ vào cổ Lý Vi:
"Chỗ này còn thiếu cái gì đó."
Nàng cúi xuống mở hộp trang sức của mình ra, chọn lựa một hồi rồi lấy ra một chuỗi vòng cổ màu hồng nhạt đeo cho Lý Vi, ngắm nghía trái phải rồi gật đầu:
"Xanh nhạt phối hồng nhạt cũng không tệ. Tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng."
Lý Vi vốn lo mình cố tình ăn diện quá lộ liễu nhưng nhìn sang Xuân Liễu, thân trên mặc áo dài gấm màu mật ong thêu hoa đào, thân dưới là váy lụa trắng bạc lấp lánh hạt châu, đầu cài trâm ngọc bích tua rua dài trang trọng đẹp đẽ.
Lại nhìn Xuân Hạnh vẫn kiểu áo tay rộng màu đỏ anh đào quen thuộc, váy dài quét đất màu vàng nhạt, đầu cài trâm ngọc bích đính hạt mã não đỏ mà nàng ấy cực thích.
Lý Vi lén lè lưỡi. Các tỷ tỷ vì cuộc sống riêng mà cách ăn mặc cũng đã thay đổi lặng lẽ lúc nào không hay.
Xuân Hạnh và Xuân Liễu vây quanh trêu chọc Lý Vi. Ba người cười đùa một lúc, Lý Vi định ra nhà trước giúp Hà thị thì Xuân Hạnh cười bảo:
"Sáu bảy nha đầu kia để làm cảnh à? Còn cần muội tự mình động tay sao?"
Xuân Liễu cũng cười:
"Mấy đứa theo ta đến cũng đang giúp dưới bếp đấy. Tam tỷ phu muội xong việc ở xưởng là chạy qua ngay. Lúc ta đến có ghé qua chỗ đại tỷ, lát nữa tỷ ấy và đại tỷ phu cũng đến."
Lý Vi tự nhiên hiểu, cả nhà tề tụ đông đủ không chỉ vì Đồng Vĩnh Niên đi kinh thành lâu ngày mới về mà còn vì thân phận mới của hắn khi đến nhà nàng. Theo lý thì tân lang lần đầu đến nhà là phải trịnh trọng như thế.
--
Hết chương 150.
