Tú Sắc Điền Viên - Chương 152.2: Hạnh Hoa Nở Rộ (thượng) (2)
Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:03
Hà thị cười:
"Kệ bà ấy. Sân tuy rộng nhưng phòng ốc có hạn. Nương không thể đuổi nữ nhi của nương ra để nhường chỗ cho họ được. Không thích thì ở ít ngày thôi.
Dừng một chút Hà thị nói tiếp:
"Đây cũng là ở tạm thôi. Đợi hai lão nhân gia già yếu thật không đi lại được, muốn đến đây ở hẳn thì nương tự khắc sẽ chuẩn bị phòng ốc đàng hoàng cho họ."
Hai nương con vừa trải xong giường thì nhóm Ngô Húc đến. Vừa vào cửa đã rối rít giải thích là do t.ửu lầu có việc nên đến muộn, Chu Liêm cũng bảo xưởng rượu dạo này hơi bận.
Lý Hải Hâm gọi Ngô Húc cùng ông ra cửa thành đón đoàn người Lý gia thôn. Chu Liêm và Đồng Vĩnh Niên hỏi Hà thị có việc gì cần giúp không.
Hà thị cười xua tay:
"Không có việc gì cho các con đâu. Cứ trông mấy đứa nhỏ chơi, trò chuyện với nhau trước đi. Lát nữa gia gia nãi nãi, các thúc thẩm đến rồi thì tha hồ mà bận."
Xuân Liễu đưa Ngũ Phúc cho Chu Liêm:
"Vừa khéo hôm nay chàng bế con một lát. Mấy hôm nay con bé cứ đòi chàng suốt đấy."
Vốn dĩ Xuân Đào, Xuân Lan, Xuân Liễu định ra hậu viện thăm Xuân Hạnh nhưng Lý Vi bảo nàng ấy đang ngủ, đằng nào chiều hỉ nương cũng đến, các tỷ tỷ thể nào chẳng phải ở đó làm đẹp lòng người ta nên đợi đến chiều hãy hay.
Mọi người đều gật đầu rồi hỏi Hà thị còn chỗ nào chưa sắp xếp ổn thỏa không.
Hà thị chỉ về phía bếp:
"Trừ chuyện ăn uống ra thì mọi thứ đều xong xuôi rồi. Giờ cứ vào thiên sảnh ngồi chơi đã."
Vào thiên sảnh, Xuân Đào hỏi Xuân Liễu:
"Vừa nãy nghe giọng điệu của muội, Chu Liêm dạo này bận lắm à?"
Xuân Liễu ngồi xuống nói:
"Đúng thế. Dạo này chàng ấy như đột nhiên hứng thú với chuyện buôn bán, bận rộn xuất rượu, còn phái A Quý và quản sự xưởng rượu đi một chuyến châu An Cát. Nghe ý chàng ấy là định mở một quán rượu ở châu phủ nữa."
Xuân Lan ngạc nhiên:
"Chu Liêm sao tự dưng lại tích cực kiếm tiền thế? Cái đà này sắp đuổi kịp nhị tỷ phu muội rồi."
Xuân Liễu cười:
"Muội làm sao biết được. Chu Địch thì vui ra mặt, biết tin cứ giục chàng ấy chuyển cả xưởng rượu đến An Cát luôn."
Lý Vi cũng thấy lạ, Chu Liêm bị kích thích gì thế nhỉ, một người làm ăn mà chẳng giống người làm ăn nhất bỗng nhiên cũng nhận ra tầm quan trọng của bạc rồi sao?
Nói chuyện Chu Liêm một lúc lại chuyển sang chuyện ao cá của Ngô Húc. Hợp đồng ký đến giờ cũng được hai tháng, Ngô Húc mới là người bận rộn thật sự. Bên hồ Thiên Hoang chưa tìm được quản sự thích hợp nên tạm thời nhờ biểu ca hắn quản lý giúp. Ban đầu ngư dân rất bất mãn vì hồ bị thuê mất, nghe nói còn xảy ra hai vụ xô xát nhỏ. Ngô Húc phải chạy sang đó ở lì chừng mười ngày mới về, bảo là nhờ quan phủ giúp đỡ lại hứa trả lương hậu hĩnh cho ngư dân nên bước đầu đã ổn định.
Chi tiết cụ thể Ngô Húc không nói nhiều, chỉ riêng việc hứa trả lương cho ngư dân cũng đủ làm Hà thị lo lắng. Một người làm công mỗi tháng một xâu rưỡi tiền (1500 văn). Chỉ dựa vào việc bán cá tự nhiên trong hồ thì không đủ trả lương, dù có đập cả doanh thu hàng tháng của hai quán ăn nhỏ vào cũng chỉ miễn cưỡng đủ dùng.
Cũng may là cá giống thả xuống hồi mùa xuân đến mùa thu cũng có thể vớt lên bán bớt, thu hồi lại ít vốn.
Tuy mọi người đều có chút lo lắng cho việc làm ăn của Ngô Húc nhưng thâm tâm vẫn rất khâm phục sự táo bạo của hắn.
Từ chuyện Ngô Húc, mấy tỷ muội lại quay sang nói Lý Vi, chỉ vào nàng cười:
"Con bé này cũng giống Húc ca nhi, gan to bằng trời. Mảnh đất hoang lớn thế kia, riêng tiền đổ vào đấy giờ là bao nhiêu rồi?"
Lý Vi cười nhẩm tính:
"Chắc gần ngàn lượng rồi."
Thấy mấy tỷ tỷ giật mình, nàng vội cười giải thích:
"Tiền mua đất hoang thì ít. Chủ yếu là tiền mua trâu cày, nông cụ, nhân công và phân bón, hạt giống... Nhưng đến vụ thu hoạch là có thể thu hồi vốn thôi. Hai ngàn mẫu đất hoang, một mẫu chẳng lẽ không thu được 500 văn?"
Đấy là chưa tính hơn 500 mẫu mua thêm sau này vì vấn đề dẫn nước. Số tiền này không phải của nhà mình nên nàng cũng không tiện tính vào, chỉ có thể coi là giúp Đồng Vĩnh Niên gieo trồng vậy.
Một xâu tiền (1000 văn) tương đương ba thạch ngô (khoảng 180kg) chẳng lẽ một mẫu đất không thu nổi một thạch rưỡi ngô sao? Nàng không tin!
Hà thị cười nói:
"Ta có tranh thủ qua xem một lần, cải tạo cũng ra dáng lắm. Giờ guồng nước cũng lắp xong rồi, phân nước đầy đủ, ít nhất một mẫu cũng phải thu được bốn thạch ngô chứ?"
Một mẫu kiếm được một lượng bạc vậy tổng là hai ngàn lượng bạc. Vốn đầu tư có thể thu hồi lại được rồi.
Lý Vi gật đầu mạnh, cười nói:
"Các tỷ tỷ lúc nào rảnh cũng qua xem thử nhé. Giờ Chung Lượng dọn sạch một mảnh đất đang xây nhà gạch mộc đấy. Sau này để chứa lương thực tạm thời và cho người làm nghỉ ngơi."
Xuân Lan cười nói:
"Tốt, tốt, nhà ta ngoài Xuân Hạnh ra lại có thêm một người biết kiếm tiền rồi."
Mấy tỷ muội cười đùa một lúc rồi cùng nhau đi xem của hồi môn của Xuân Hạnh.
Quá trưa vẫn chưa thấy Lý Hải Hâm và Ngô Húc về, Hà thị bèn cho dọn cơm trước cho mấy đứa nhỏ ăn rồi cho chúng đi ngủ trưa.
Xuân Hạnh ngủ dậy, nghe nói các tỷ tỷ đều đến liền chải đầu sơ qua rồi ra tiền viện. Mọi người vẫn đang ngồi nói chuyện ở thiên sảnh.
Nàng ấy hỏi:
"Nương, mấy giờ rồi mà sao chưa dọn cơm?"
Hà thị nói:
"Nãi nãi con vẫn chưa đến mà."
Xuân Hạnh nhìn sắc trời thấy đã quá trưa liền lầm bầm:
"Lần tam tỷ xuất giá, họ đến lúc giữa chiều, hôm nay không lẽ cũng kéo dài đến chiều mới tới à?"
Hà thị cũng không chắc chắn. Lý gia thôn cách huyện thành Nghi Dương không gần nhưng giờ trời sáng sớm, nếu đi sớm thì giờ này cũng phải đến rồi. Bà bèn nói:
"Đợi thêm chút nữa. Quá giờ Mùi (1-3h chiều) mà chưa đến thì chúng ta ăn cơm."
Xuân Hạnh vẫn lẩm bẩm:
"Lần này cha còn đặc biệt cho người về nhắn họ đi sớm. Thế mà vẫn kéo dài đến giờ này chưa thấy bóng dáng đâu, chứng tỏ họ chẳng coi trọng chuyện của con."
Hà thị lườm nàng một cái, chỉ vào đĩa điểm tâm trên bàn:
"Đói thì ăn tạm cái lót dạ đi. Cái tật hay bất mãn này của con, từ hôm nay phải sửa ngay cho ta!"
Xuân Đào kéo Xuân Hạnh ngồi xuống, an ủi:
"Có lẽ do trâu bò đi chậm nên lỡ dở thôi. Họ đến cốt là để sáng mai muội bái lạy họ một cái, dù có đến tối mịt cũng không lỡ việc chính ngày mai là được."
Xuân Liễu cũng cười nàng:
"Nương nói đúng đấy. Muội ấy à, tính tình vừa nóng nảy vừa hiếu thắng, khổ nỗi ở Võ phủ công bà đều còn cả, lại thêm tổ phụ tổ mẫu nữa, tém tém cái tính lại đi."
Xuân Hạnh vâng dạ đáp lời. Đưa tay nhón một miếng bánh nhấm nháp từng chút một.
Hà thị vốn định dặn dò Xuân Hạnh thêm một hồi, nghĩ lại thấy vẫn còn thời gian nên im lặng nhưng trong lòng thực sự lo lắng cho cuộc sống sau này của nữ nhi ở Võ phủ.
Nỗi khổ có công công bà bà Hà thị đã từng nếm trải, chỗ Xuân Hạnh còn có cả tổ mẫu của trượng phu nữa... Nỗi lo lắng tràn ngập trong lòng hóa thành ánh mắt xót xa, bà cũng không nỡ trách mắng nàng ấy thêm nữa.
Tuy bất lực nhưng sau này Xuân Hạnh sướng hay khổ đều không phải chuyện người làm nương như bà có thể làm chủ được nữa rồi.
--
Hết chương 152.
