Tú Sắc Điền Viên - Chương 160.1: Lê Hoa Nghị Thân - Tiếp (1)
Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:01
Phu thê Phùng lão gia không ở lại Lý gia dùng cơm trưa mà cáo từ ra về. Trước khi đi Phùng phu nhân còn dặn dò Hà thị:
"Bà cứ suy nghĩ kỹ đi, có yêu cầu gì không tiện nói với bà mối thì cứ nói với ta, ta sẽ ở giữa chu toàn cho bà."
Hà thị cười gật đầu:
"Vậy ta xin cảm tạ Phùng phu nhân trước."
Phùng phu nhân xua tay bảo đừng khách sáo rồi cùng Phùng lão gia lên xe ngựa rời đi.
Thanh Miêu đóng cổng lớn lại. Lý Vi quay đầu nhìn Hà thị và Lý Hải Hâm, vì những băn khoăn về Hạ phu nhân nên nàng chưa lộ vẻ vui mừng mà ngược lại còn thoáng chút nghi hoặc.
Hà thị lại nghĩ sang chuyện khác liền kéo nàng đi về phía hậu viện:
"Đi, thay y phục đi, lát nữa đến giờ ăn cơm rồi."
Lý Vi gật đầu, khoác tay Hà thị đi vào hậu viện. Đám Thanh Miêu đều biết phu nhân muốn nói chuyện riêng với ngũ tiểu thư nên không đi theo mà xuống bếp phụ dọn cơm.
Vào phòng, Lý Vi lấy ra một bộ váy áo cũ, Hà thị thì cầm đôi giày đến cho nàng rồi ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm nàng hỏi:
"Lê Hoa, con nói thật với nương, trong lòng con nghĩ thế nào về mối hôn sự này?"
Lý Vi nhìn vẻ mặt dò xét và hơi căng thẳng của Hà thị, cười nói:
"Nương, không có gì là không muốn cả. Chỉ là hôm nay Phùng phu nhân đến đột ngột quá khiến con nhất thời giật mình thôi."
Hà thị nhìn kỹ mặt nàng vài lần mới nhoẻn miệng cười:
"Phải, nương cũng không ngờ Hạ phủ bên kia lại mời hai vị ấy đến làm mối. Tuy nhiên..."
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp:
"Nghĩ sâu xa thì mời họ đến cũng đúng. Dù sao quan hệ hai phủ chúng ta có chút phức tạp vi diệu, nếu chỉ phái bà mối đến thì lễ tiết có phần đơn bạc."
Lý Vi cười phụ họa Hà thị. Thực ra điều nàng thấy lạ chính là điểm này. Quan hệ giữa nhà nàng và Hạ phủ, mặt ngoài thì không tốt cũng chẳng xấu. Nhưng nếu thêm tầng quan hệ nghĩa phụ nghĩa mẫu của Đồng Vĩnh Niên vào, việc hai phủ xa cách như vậy gần như có thể gọi là trở mặt. Thế mà lần này Hạ phủ lại hành xử chu toàn, mời trước hai vị có tiếng nói của Phùng phủ đến truyền lời là có ý tốt sao?
Huống chi còn có tâm tư đó của Hạ phu nhân.
Hà thị nói vài câu rồi lại thầm than quan hệ nhân sự trong Hạ phủ phức tạp, nữ nhi trước mắt mới mười bốn tuổi, ngày thường hành xử lại không trương dương như Xuân Hạnh. Bà lập tức lo lắng xem nàng sẽ đứng vững trong phủ đó thế nào. Nhưng chuyện này bà không thể nói trắng ra, tâm tư xoay chuyển mấy vòng cuối cùng hóa thành tiếng thở dài nơi đáy lòng.
Lý Vi lại tưởng Hà thị lo nàng không ưng mối hôn sự này bèn dỗ dành bà bằng một tràng lời hay ý đẹp về Đồng Vĩnh Niên, rồi cười nói:
"Hạ phủ có tiền, huynh ấy có tài lại có mạo, con làm gì có chỗ nào không muốn? Hơn nữa từ nhỏ đến lớn huynh ấy luôn cưng chiều con nhất, phàm là có cầu xin gì thì không gì không ứng. Người như vậy con mà không chịu thì sau này biết tìm ở đâu?"
Hà thị nghe vậy phì cười, ấn trán nàng mắng:
"Tiểu nha đầu nhà con, chẳng biết rụt rè chút nào, toàn học thói xấu của Xuân Hạnh."
Lý Vi cười ha hả rồi ôm cánh tay Hà thị kéo bà đứng dậy:
"Nương, con đói rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Hà thị đáp lời, đứng dậy cùng nàng ra khỏi đông sương phòng.
Lý Vi vừa đi vừa nói:
"Học theo tứ tỷ cũng có gì không tốt đâu. Nương nhìn tỷ ấy xem, nếu không phải nhờ lăn lộn ở cửa hàng mấy năm nay thì lấy đâu ra tự tin và thủ đoạn để áp chế bà quản sự kia?"
Hà thị mỉm cười. Tuy Xuân Hạnh chỉ bảo Võ phủ bên đó không làm khó dễ gì nàng ấy nhưng chỉ nhìn hành động nhỏ của bà quản sự kia, Hà thị sao có thể không đoán ra được? Ngoài mặt không làm khó nhưng ngầm bên trong chẳng lẽ lại không có?
Bà vừa lo lắng xót xa cho Xuân Hạnh vừa tự an ủi bản thân rằng nữ nhi lớn rồi, làm tức phụ nhà người ta thì chịu chút ấm ức là không tránh khỏi. Huống hồ Xuân Hạnh tự mình có cửa hàng, có sự chắc chắn, tính tình lại đanh đá hơn bà năm xưa, có thể nói lại được nên cho dù có ấm ức cũng không đến nỗi chịu thiệt thòi lớn.
Nghĩ đến đây bà quay sang Lý Vi nói:
"Theo nương thấy, mảnh đất hoang con khai khẩn kia sẽ cho con tất làm của hồi môn đi."
Lý Vi kinh ngạc:
"Sao nương đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này?"
Rồi che miệng cười:
"Đất cho con hết, Hổ T.ử hận c.h.ế.t con mất."
Hà thị nghiêm mặt:
"Nó dám!"
Rồi bà nói với Lý Vi:
"Dù sao đất đó đều do con lo liệu, cho con hết cũng không quá đáng. Mấy tỷ tỷ con cũng không nói được gì."
Hai nương con đi qua phòng ngoài, Lý Vi cười hì hì:
"Nương cứ ăn no bụng trước đã rồi hãy nói. Chuyện đó còn sớm mà. Đừng để đến lúc đó con cải tạo thành ruộng tốt thì nương lại tiếc."
Hà thị cười mắng nàng.
Cơm trưa xong, nắng gắt nên Hà thị không cho Lý Vi ra ngoài nữa, lại bảo nàng:
"Xuân Hạnh ngày nào cũng nghịch ngợm mấy thứ kia, con cũng dùng thử đi, mấy hôm nay nương thấy con có vẻ đen đi chút đấy."
Lý Vi buổi chiều vốn cũng không định ra ngoài nên cười đồng ý. Còn về làn da dường như cũng đến lúc cần bảo dưỡng rồi. Nàng sai Thanh Miêu lấy một quả trứng gà về phòng hòa với bột thất bạch dưỡng nhan Xuân Hạnh phối chế, rửa mặt sạch sẽ rồi để Thanh Miêu cầm cọ giúp nàng quét mặt nạ.
Thanh Miêu vừa bôi mặt nạ cho nàng vừa cẩn thận hỏi:
"Ngũ tiểu thư, người đang lo lắng về đại phu nhân Hạ phủ sao?"
Lý Vi khẽ nhắm mắt, nửa nằm trên ghế trúc lắc đầu nhẹ:
"Không lo lắng."
Thực tế đúng là không lo lắng, chỉ là nghi hoặc mà thôi.
Hà thị về phòng xong thì nói chuyện hôm nay với Lý Hải Hâm, nhắc lại chuyện muốn đem hai ngàn mẫu đất hoang làm của hồi môn cho Lý Vi.
Lý Hải Hâm cười một cái:
"Cho nó cũng tốt. Có chút tiền phòng thân, dù sao cũng không đến mức dễ dàng bị người ta bắt chẹt."
Hà thị gật đầu lại nói đến Hổ Tử:
"Dù sao nó còn nhỏ, gia sản cũng có thể kiếm được. Dù không kiếm thêm nữa thì hiện tại hơn hai trăm mẫu đất chẳng lẽ không đủ cho nó nuôi sống cả nhà?"
Lý Hải Hâm thở phào một hơi, nằm xuống giường nhìn chằm chằm nóc giường hồi lâu mới nói:
"Giờ mình lo cho nó nhiều thế làm gì? Chỉ lo cho nó học được bản lĩnh mới là chính sự. Không học được điều hay lẽ phải thì dù có để lại gia tài bạc triệu cho nó cũng bại sạch sành sanh thôi."
Hà thị cười:
"Cũng phải. Người ta bảo gian khổ mới thành người. Sau này chúng ta phải quản giáo Hổ T.ử nhiều hơn."
Hai người nói chuyện một hồi lại chuyển sang hôn sự của Lý Vi. Hà thị lải nhải rất nhiều về ngày cưới, của hồi môn lại nhắc đi nhắc lại chuyện quan hệ phức tạp trong Hạ phủ sợ Lý Vi gả qua đó chịu thiệt thòi.
Lòng Lý Hải Hâm cũng rối bời. Khi Hà thị sinh mấy nữ nhi đầu chưa ra riêng, ông suốt ngày bận rộn việc đồng áng nên rất ít thời gian và cơ hội chăm sóc. Nhưng Lý Vi thì khác, ngoài việc nàng từ nhỏ đã ngoan ngoãn ra thì lúc nàng còn nhỏ gia đình ra riêng. Tuy nghèo khó nhưng có thể tự mình làm chủ, cuộc sống hòa thuận vui vẻ, không có chuyện phiền lòng quấy nhiễu nên ông đối với đứa nữ nhi út này cũng đặc biệt để tâm hơn.
Nghĩ đến dáng vẻ gầy yếu của nàng hồi nhỏ, cái đầu to tướng tấm lưng gầy trơ từng cái xương sườn, mãi đến hơn hai tuổi mới dưỡng ra được chút thịt. Giờ nghĩ đến việc nàng sắp gả vào Hạ phủ nhất thời ông lại thấy xót xa, cứ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đỉnh màn không tiếp lời Hà thị.
Hà thị cũng biết nói chuyện này còn hơi sớm nên im lặng.
--
Ngày hai mươi hai tháng Tư, ngày tốt cho việc cưới gả, nạp thái vấn danh. Sáng sớm đã có một bà mối tới cửa Lý gia nhưng không phải bà mối Giả quen biết với Hà thị.
Người tới chừng ba mươi tuổi có dáng người hơi gầy, mặt hơi dài, đôi lông mày hơi xếch hiện ra vài phần sắc sảo, trong mắt lóe tinh quang, mặc áo lụa xanh thẫm phối với váy lụa hồng nhạt.
Lý Vi vừa thấy người này thì mày không khỏi nhíu lại, bộ dáng này chẳng giống bà mối chút nào. Không khỏi lại nghĩ lệch sang việc Hạ phu nhân sẽ giở trò gì.
Mặc dù hôm qua Đồng Vĩnh Niên đã sai Đại Sơn qua phủ truyền lời cũng gửi một bức thư cho nàng, bảo mọi việc không cần lo lắng, hắn đã sắp xếp ổn thỏa...
Nhưng với tính cách của Hạ phu nhân, liệu bà ta có cam tâm để hôn sự của nàng thuận lợi như vậy?
Hà thị bảo Quế Hương đón bà mối vào chính sảnh rồi đuổi Lý Vi ra hậu viện. Lý Vi bèn sai đám Thanh Miêu ra phía trước hầu hạ, nghe ngóng xem bà mối kia nói gì. Nếu có gì không ổn thì chạy nhanh về báo nàng.
Chính nàng thì vào phòng tùy tiện tìm cuốn sách đọc.
Chừng nửa canh giờ sau, đám Thanh Miêu cùng nhau quay lại, vào cửa cười tươi rói nói:
"Ngũ tiểu thư, không có chuyện gì khác đâu. Bà mối kia đi rồi. Bảo là sẽ chọn ngày lành đến hành lễ nạp thái."
Mạch Tuệ cười nói:
"Lễ nạp thái của tam tiểu thư, tứ tiểu thư đều dùng chim nhạn thật, Hạ phủ lần này nhất định cũng dùng chim nhạn thật!"
Lý Vi đợi lâu không thấy đám Thanh Miêu quay lại, trong lòng biết sự tình thuận lợi. Thấy ba nha đầu bàn tán, nàng cười cười đặt sách xuống hỏi:
"Nương ta còn ở đại sảnh không?"
"Dạ còn."
Lý Vi đứng dậy chỉnh lại y phục đầu tóc rồi vén rèm đi ra tiền viện. Hà thị đang ngồi trầm tư trong sảnh thấy nàng đến thì vẫy tay bảo lại gần, đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới rồi cười nói:
"Lo lắng à?"
Lý Vi lắc đầu cười:
"Con có gì đâu mà lo lắng? Niên ca nhi chẳng phải đã nói vạn sự có huynh ấy sao."
Hà thị cười gật đầu:
"Bà mối Hạ phủ phái tới cũng không nói gì khác, chỉ là đi qua loa cho có lệ."
Lý Vi cười:
"Vậy sao nói chuyện lâu thế?"
Hà thị ấn trán nàng cười:
"Tự nhiên là vì nương con gả nữ nhi lần cuối, không nỡ đồng ý sảng khoái quá khiến người ta tưởng nữ nhi nhà ta không quý giá nên kéo bà ta nói chuyện phiếm thêm chút thôi."
Lý Vi bật cười:
"Nương nói chuyện với bà ta làm gì. Có chuyện thì nói với chính chủ Hạ phủ mới phải đạo chứ."
Hà thị thở phào nhẹ nhõm, mắt nhìn qua cửa sổ ra bóng cây loang lổ trong sân, cười một cái:
"Con đừng nói, nương thực sự muốn ngồi lại nói chuyện đàng hoàng với vị Hạ phu nhân này đấy."
Lý Vi ngẩng đầu nhìn Hà thị, thấy trong mắt bà vẻ nghiêm túc liền vội vàng lắc đầu ngăn cản:
"Con nói bậy thôi, nương ngồi với bà ta làm gì? Con sau này cũng có sống chung với bà ta đâu."
Hà thị "phì" cười, vỗ nàng một cái:
"Đừng có ăn nói không kiêng nể."
Lý Vi cười ha hả nói:
"Vâng, con không nói nữa. Nhưng nương thật sự không cần thiết ngồi cùng bà ta. Bà ta là người thế nào nương chẳng phải đã biết rồi sao. Có chuyện của Đồng thẩm thẩm trước kia và chuyện của Niên ca nhi sau này, trông mong bà ta thật tâm suy nghĩ cho Niên ca nhi như nương ruột là điều không thể. Hơn nữa con ghét nhất cái bộ dạng nói chuyện ẩn ý thâm sâu của bà ta, lỡ câu nào va chạm nương chọc nương không vui thì chẳng phải tự tìm bực mình sao?"
Dù sao hôn sự là do nàng tự nguyện, Hạ phủ dù là đầm rồng hang hổ thì nàng tự đi xông pha là được. Hà tất để cha nương tiếp xúc với họ quá nhiều rồi lại lo lắng theo.
Hà thị khẽ "Ừ" một tiếng, ngừng một lát lại nói:
"Nghe giọng điệu bà mối kia, Hạ phủ hình như muốn đẩy nhanh tiến độ, cũng không biết là ý của Niên ca nhi hay là ý của lão gia phu nhân Hạ phủ?"
