Tú Sắc Điền Viên - Chương 161: Cảm Giác Có Chỗ Dựa Thật Không Tồi
Cập nhật lúc: 07/05/2026 09:00
Sau mùng 5 tháng 5, ngoại ô thành Nghi Dương đâu đâu cũng thấy cảnh gặt lúa mạch rộn ràng. Nắng nóng như thiêu như đốt. Lý Vi mỗi ngày chỉ ra đồng một lần vào sáng sớm hoặc chiều tối. Thực ra có Chung Minh quản lý, đám người làm lại là người quen việc, gặt lúa cũng chẳng phải việc gì tinh tế phức tạp nên nàng không đi cũng được.
Nàng ra đồng chủ yếu để xem tiến độ thu hoạch hạt giống và năng suất của mấy mẫu ruộng thí nghiệm. Nàng quan tâm nhất vẫn là năng suất.
Mấy năm nay ruộng đồng đủ phân đủ nước, các ruộng lúa mạch khác mỗi mẫu thu được ba đến bốn thạch (1 thạch khoảng 60kg). So với năng suất thấp thời nàng còn bé ở nông thôn thì mức này đã được coi là khá. Nhưng so với ruộng tốt của những nhà khác trong vùng thì cũng chỉ nhỉnh hơn nửa thạch mỗi mẫu mà thôi.
Còn với ruộng thí nghiệm, theo Lý Vi thấy phân nước đầy đủ hơn thì phải đạt bốn đến năm thạch mỗi mẫu mới đúng kỳ vọng của nàng.
Nếu đạt được mức này chứng tỏ phân đan đủ độ phì nhiêu, các vụ thu hoạch khác vẫn có thể bón thúc theo nước tưới, kể cả đất hoang cũng vậy, đảm bảo năng suất.
Sáng nay gió mát, Lý Vi ăn sáng xong định ra đồng. Lý Hải Hâm cũng muốn đi xem nhưng việc sửa sang sân sau còn chút chưa xong lại thêm đốc công đòi thanh toán tiền nên ông không đi được ngay.
Hà thị bảo:
"Một ngày không đi cũng được, mai để cha con đi. Con ra đồng xem xong rồi về sớm đi."
Mấy nha đầu và Phương ca nhi cũng rất hào hứng, trên xe ríu rít bàn tán hôm nay sẽ cân đong sản lượng ruộng thí nghiệm.
Lý Vi mỉm cười không nói, trong lòng lại nghĩ chuyện khác. Mảnh ruộng đó phân nước không thiếu lại không bị sâu bệnh, mật độ gieo trồng cũng được nàng tính toán kỹ. Dù kết quả hôm nay thế nào thì với giống lúa hiện có, đạt được năng suất này gần như là tốt nhất cũng là cực hạn rồi.
Giống lúa hiện tại khả năng kháng gió đổ không cao lá lại nhiều, trồng dày quá không những không tăng năng suất mà còn khiến phần gốc bí gió, bất lợi cho cây phát triển, ngược lại làm giảm năng suất. Muốn tăng sản lượng thêm nữa chỉ có thể trông chờ vào mấy bông lúa giống mới nàng phát hiện kia.
Khi Lý Vi đến nơi, Chung Minh đã cho phơi khô lúa gặt từ ruộng thí nghiệm rồi chất thành đống. Lúc này đã dỡ lớp rơm che sương bên trên ra cho bay hơi ẩm buổi sớm.
Sân đập lúa này được san phẳng tạm thời ngay trên ruộng lúa mạch cũ, rộng chừng năm sáu mẫu. Đợi lúa phơi khô nhập kho, tưới nước cày ruộng xong sẽ trồng các loại hoa màu ngắn ngày vụ thu như đậu xanh, đậu tương... không lỡ việc gì.
"Ngũ tiểu thư, chúng ta bắt đầu cân nhé?"
Chung Minh dẫn mấy người làm tới. Hôm nay lại có thêm lúa gặt từ hơn mười mẫu ruộng khác, phơi khô làm sạch rồi nhập kho. Hiện tại lúa được vun thành đống cao ngất, dưới ánh nắng sớm lấp lánh màu vàng kim được mùa.
Lý Vi cười gật đầu. Chung Minh gọi người làm đến cân đong. Kết quả tổng cộng thu được 28 thạch lương thực. Lý Vi hơi tiếc, mảnh ruộng thí nghiệm này rộng sáu mẫu, tính ra chưa được năm thạch một mẫu.
Chung Minh và đám người làm thì mừng ra mặt, đều bảo chưa từng thấy lúa mạch nào năng suất cao thế. Có người nói nhà nọ dùng bùn ao bón ruộng, cuối cùng năng suất cũng chỉ được hơn bốn thạch rưỡi là cùng.
Lý Vi cười lại hỏi Chung Minh sản lượng các ruộng khác. Chung Minh xoa tay phấn khởi nói:
"Ngũ tiểu thư, năm nay hơn hẳn năm ngoái. Năm ngoái bình quân ba thạch tám đấu, năm nay là bốn thạch hai đấu mỗi mẫu. Mỗi mẫu tăng thêm bốn đấu lương thực đấy."
Lý Vi gật đầu. 220 mẫu lúa mạch tổng cộng thu được khoảng 920 thạch. Trừ phần để giống thì vụ lúa chiêm thu về khoảng 410 lượng bạc. Trừ các khoản chi phí và thuế, có lẽ còn dư lại khoảng 300 lượng.
Trong lòng khá hài lòng với kết quả này, nàng dặn dò Chung Minh đừng để lẫn giống lúa mới với lúa thường. Thấy trời đã muộn nắng bắt đầu gắt, nàng bảo Mạch Tuệ để lại một lượng bạc cho Chung Minh mua hoa quả giải nhiệt cho mọi người rồi lên xe ngựa về thành.
Trên đường về, Lý Vi nhớ chuyện từng nói với Xuân Liễu rằng sẽ cho Chu Liêm nợ lương thực, không biết bên đó có thực sự thiếu vốn không. Nàng bảo Phương ca nhi khoan hãy về nhà, ghé qua Chu phủ hỏi cho rõ. Nếu thực sự kẹt vốn thì chở thẳng lúa đến xưởng rượu của Chu Liêm luôn.
Đến Chu phủ, Xuân Liễu lại không có nhà. Hỏi hạ nhân mới biết nàng ấy ăn sáng xong đã về nhà ngoại. Lý Vi bật cười:
"Thôi, chúng ta đi một chuyến công cốc rồi. Về nhà thôi."
Về đến nhà, thấy Hà thị và Lý Hải Hâm đều ăn mặc chỉnh tề trang trọng dáng vẻ sắp ra ngoài. Lý Vi ngạc nhiên:
"Sắp trưa rồi, cha nương định đi đâu thế?"
Hà thị cười:
"Lão gia và phu nhân Hạ phủ cho người đến mời cha nương trưa nay đến Trích Tinh Lâu nói chuyện. Con về đúng lúc lắm, nương đã dặn Hoàng thẩm chuẩn bị cơm trưa rồi, con ở nhà ăn cùng tam tỷ con nhé."
Lý Vi trong lòng căng thẳng, vội nhìn sang Xuân Liễu.
Xuân Liễu nháy mắt với nàng, cười nói:
"Nương, con đã nói rồi, hôm nay con đi cùng cha nương. Chuyện hôn nhân của Lê Hoa con làm tỷ tỷ đi theo cũng không có gì quá đáng."
Lý Hải Hâm cau mày có vẻ không muốn. Lý Vi vội cướp lời trước khi ông mở miệng:
"Đúng đấy, tam tỷ đi cùng cũng tốt. Nhiều người giúp con trấn ải, có gì không tốt đâu."
Hà thị thấy vẻ mặt vội vàng của nàng thì cười:
"Hôn sự đã định rồi, còn trấn ải cái gì nữa."
Lý Vi lại nói:
"Hôm nay đi chắc chắn sẽ bàn chuyện chính sự, tam tỷ mấy năm nay biết nhiều phong tục kiêng kỵ ở Nghi Dương, đi cùng có thể góp ý cho nương."
Xuân Liễu cười nói:
"Lê Hoa nói không sai đâu. Con ở nhà rảnh rỗi, ra ngoài đi lại cũng nhiều, nghe ngóng được nhiều thứ hơn nương đấy."
Vừa nói nàng vừa đi về phía xe ngựa nhà mình, vẻ mặt quyết tâm đi cùng.
Hà thị cười với Lý Hải Hâm:
"Thôi được, cho nó đi theo đi."
Nhìn hai chiếc xe ngựa lần lượt ra khỏi cổng, Xuân Liễu thò đầu ra cửa sổ xe ra hiệu cho Lý Vi yên tâm.
Lý Vi thở phào nhẹ nhõm, Thanh Miêu đóng cổng lớn lại. Lúc này nàng mới có thời gian suy nghĩ xem Hạ lão gia và Hạ phu nhân đột nhiên muốn gặp mặt rốt cuộc là vì chuyện gì?
Nghĩ mãi không ra nguyên cớ. Khổ nỗi Đồng Vĩnh Niên hai hôm trước vừa đi An Cát, giờ muốn hỏi cũng chẳng biết tìm ai. Hồi lâu sau nàng thở dài đi về hậu viện. Kết quả xấu nhất là cha nương biết tâm tư của đại phu nhân, sẽ đau lòng cho nàng và tức giận.
Thực ra Lý Vi lo lắng thừa. Sở dĩ Hạ Tiêu về mà mãi không có động tĩnh gì đơn giản là vì ông ta vẫn còn khúc mắc với Lý phủ vì chuyện của Đồng Vĩnh Niên. Lý do duy nhất ông ta không thích Lý phủ là thái độ của Đồng Vĩnh Niên đối với người Lý gia và đối với người cha ruột như ông ta khác nhau một trời một vực. Dù là những năm trước ông ta cấm đoán ngặt nghèo hay những năm gần đây khoan dung cho phép qua lại, ông ta vẫn không nhận được chút tình cảm chân thành nào từ nhi t.ử.
Nhưng ông ta cũng hiểu rõ tầm quan trọng của mối hôn sự này. Sở dĩ lâu như vậy mới chính thức gặp mặt Lý Hải Hâm và Hà thị chẳng qua là để tiêu hóa chút khúc mắc trong lòng mà thôi.
Nếu bỏ qua chút khúc mắc đó, xét về lâu dài thì mối hôn sự này vô cùng có lợi cho bản thân Đồng Vĩnh Niên thậm chí cho cả Hạ phủ.
Cho nên khi Hạ phu nhân vừa lộ ý định cưới bình thê cho Đồng Vĩnh Niên liền bị Hạ Tiêu gạt phăng đi. Với sự khôn ngoan của mình, sao ông ta lại không nhìn ra quan hệ lợi hại trong đó.
Vì thế cuộc gặp hôm nay ông ta vẫn mời phu thê Phùng lão gia đi cùng, cố gắng hóa giải những điều không vui chưa nói ra trước đó.
Xuân Liễu ngồi tiếp chuyện được một lúc thấy Hạ Tiêu luôn tươi cười nhiệt tình, còn Hạ phu nhân nụ cười hơi gượng gạo bèn lấy cớ ra ngoài, đi xa năm sáu bước rồi hạ giọng dặn nha đầu thân tín:
"Về nói với ngũ tiểu thư là mọi việc đều tốt. Bảo muội ấy không cần lo lắng, nếu muội ấy hỏi kỹ thì cứ kể tình hình bên này cho muội ấy nghe."
Nha đầu vâng dạ rồi vội vã đi ngay.
Khi nha đầu của Xuân Liễu đến Lý gia, Lý Vi vừa ăn trưa xong. Vì quan tâm Hạ phu nhân sẽ nói gì nên nàng không đi ngủ trưa mà ngồi ở chính sảnh cầm quyển sách lật qua lật lại.
Nghe xong lời nhắn của Xuân Liễu, Lý Vi liền sững sờ vì khác xa so với những gì nàng tưởng tượng. Nghĩ ngợi một chút, nàng hỏi:
"Ngươi ở bên ngoài có nghe thấy Hạ phu nhân nói gì không?"
Nha đầu lắc đầu:
"Toàn là những lời khách sáo thôi, không thấy nói gì khác. Nhưng bà ấy nói ít lắm, chủ yếu là Hạ lão gia, Phùng lão gia và lão gia nhà ta nói chuyện phiếm. Chuyện của ngũ tiểu thư chỉ hỏi khi nào làm lễ nạp cát, nạp trưng các thứ thôi thưa tiểu thư."
Lý Vi vội hỏi:
"Vậy cha nương ta nói sao?"
Nha đầu cười:
"Lão gia phu nhân bảo chuyện này họ về bàn bạc lại rồi sẽ trả lời Hạ phủ sau."
Lý Vi khẽ gật đầu, thấy không hỏi thêm được gì hữu ích liền bảo nha đầu về nhanh.
Mạch Tuệ đứng bên cạnh nói:
"Ngũ tiểu thư, lần này người yên tâm rồi nhé."
Lý Vi nhìn nàng ta một cái, không gật đầu cũng không lắc đầu chỉ khẽ "Ừ" một tiếng. Nếu đúng như lời nha đầu Chu phủ nói thì bữa tiệc hôm nay Hạ phủ thực sự đang tỏ ý muốn làm thân với nhà nàng?
Nguyên nhân thì e là có liên quan mật thiết đến vị nhạc phụ đại nhân của tiểu cữu cữu. Không khỏi cười khẽ, cảm giác có chỗ dựa cũng không tệ chút nào!
--
Hết chương 161.
