Tú Sắc Điền Viên - Chương 163.1: Cuộc Sống Mới Bắt Đầu - Tiếp (1)
Cập nhật lúc: 07/05/2026 09:01
Lý Vi trò chuyện phiếm với Hà thị và Lý Hải Hâm một lát, chủ yếu là giục Lý Hải Hâm sớm dọn dẹp hậu viện cho nàng dọn vào. Lý Hải Hâm mỉm cười gật đầu, hứa trong hai ngày sẽ xong. Ông nghỉ ngơi một chút rồi ra hậu viện làm việc. Lý Vi kéo Hà thị vào kho đồ nhỏ chọn quà cho Võ gia.
Xuân Hạnh và Võ Duệ thì dễ, tặng gì cũng không chê trách. Quan trọng là tổ phụ tổ mẫu, cha nương Võ Duệ và hai thứ nữ của Võ gia. Một tiểu cô nương bảy tuổi, một tiểu cô nương khác hơn năm tuổi. Nghe nói Hàn di nương có họ hàng với Võ lão thái thái nên dù là con thứ xuất, hai cô bé này cũng rất được bà cưng chiều.
Lý Vi chọn lựa trong kho một hồi thì chọn được cho Võ lão thái thái một xấp vải bông pha tơ tằm màu đỏ sẫm dệt hoa văn may mắn chìm để may áo mùa hè. Còn Võ thái thái thì nàng không tìm được món nào ưng ý. Có hai xấp màu xanh thẫm và xanh nhạt nhưng màu sắc quá non không hợp với bà ấy. Nàng nghĩ ngợi một lát rồi bảo Hà thị:
"Nương, mai con ra tiệm vải xem sao."
Hà thị gật đầu rồi chọn hai món đồ chơi nhỏ từ số đồ chơi Xuân Hạnh mua tặng tiểu hài t.ử trong nhà trước đây để tặng hai cô bé kia.
Với Võ lão thái gia và Võ lão gia, Lý Vi thấy tặng vải vóc không hợp lắm. Nàng định nhân dịp mai ra phố sẽ ghé xưởng rượu của Chu Liêm mua vài bình rượu ngon rồi đến tiệm bánh ngọt chọn mấy hộp bánh mới ra lò mềm xốp, mua thêm ít hoa quả tươi nữa.
Liệt kê xong danh sách quà tặng, nàng thấy hơi ít bèn bàn với Hà thị mai ra phố thấy gì lạ mắt sẽ mua thêm. Nếu không có thì mua thêm ít vải vóc.
Lễ vật không thể quá sơ sài nhưng cũng không cần quá hậu hĩnh, chỉ là quà cáp qua lại bình thường thôi.
Chọn quà xong, hai nương con vừa ra khỏi cửa thì Hổ T.ử hớn hở chạy tới tay cầm một tờ giấy, ngón tay và vạt áo dính đầy mực.
Lý Vi bật cười, quay sang nói với Hà thị:
"Nương à, tìm thư đồng cho Hổ T.ử cũng được đấy. Nương xem, nó là độc đinh của nhà mình mà còn chẳng được sướng bằng bọn con. Con còn có ba nha đầu hầu hạ cơ mà."
Hổ T.ử chạy đến trước mặt, Hà thị nháy mắt với Lý Vi, nàng liền im lặng.
"Ngũ tỷ, cho tỷ xem này!"
Hổ T.ử giơ tờ giấy lên trước mặt nàng, ánh mắt đầy vẻ khoe khoang nhìn chằm chằm nàng chờ được khen.
Lý Vi mỉm cười nhận lấy, xoa đầu cậu bé khen:
"Hổ T.ử giỏi quá!"
Hổ T.ử cười toe toét nhưng rồi lại ngượng ngùng nói:
"Ngũ tỷ, tỷ còn chưa xem đệ viết gì mà."
Lý Vi cầm tờ giấy trong tay nhưng không xem, kéo Hổ T.ử về thư phòng nhỏ của cậu, vừa đi vừa nói:
"Khoan nói đến nội dung Hổ T.ử viết thế nào, chỉ riêng việc đệ chịu viết tờ kế hoạch này theo lời ngũ tỷ dặn là đã đáng khen rồi..."
Vào thư phòng, Lý Vi trải tờ kế hoạch lấm lem vết mực của Hổ T.ử lên bàn, đọc kỹ một lượt không khỏi mỉm cười. Tuy chỉ viết về giờ giấc sinh hoạt nhưng đã đủ khiến nàng vui mừng. Điều này chứng tỏ Hổ T.ử đã hiểu lời nàng, dù ở tuổi này cậu bé chưa biết cách lập kế hoạch bài bản.
Nàng khen cậu bé viết tốt rồi nghiêm túc chép lại một bản sạch sẽ giúp cậu, lại dặn dò:
"Được rồi. Kế hoạch viết xong, Hổ T.ử phải nghiêm túc thực hiện theo nhé. Đợi đệ đi học một thời gian, chúng ta sẽ bàn lại cách cải tiến bản kế hoạch này. Được không?"
"Vâng!"
Hổ T.ử gật đầu mạnh, vui vẻ cầm bản kế hoạch Lý Vi chép giúp ngắm nghía mãi không thôi.
Lý Vi cười, kéo cậu bé lại gần nhỏ nhẹ hỏi:
"Hai hôm nữa ngũ tỷ đi thăm tứ tỷ, Hổ T.ử có muốn đi cùng không?"
Hổ T.ử sắp đi học, chắc chắn không thể đi cùng nàng đến Võ gia. Không đi cũng tốt, đỡ phải đề phòng cậu bé về nhà lỡ miệng nói ra những chuyện Xuân Hạnh không muốn cha nương biết.
"Muốn..." Lý Vi vừa dứt lời, Hổ T.ử lập tức reo lên nhưng khi nàng nhìn sang thì mặt cậu bé đã lộ vẻ khó xử, gãi đầu buồn rầu: "Đệ... còn phải đi học nữa."
Lý Vi lại cười, trong lòng thực sự vui mừng. Ít nhất sự tự giác và kiềm chế này tuy chưa rõ ràng nhưng với một đứa trẻ thế là đã đủ rồi.
Nàng xoa đầu an ủi:
"Tứ tỷ mấy hôm nữa sẽ về Nghi Dương, lúc đó đệ sẽ được gặp. Đi học là quan trọng nhất, phải không?"
Vừa nói nàng vừa chỉ vào bản kế hoạch vừa làm xong.
Hổ T.ử cúi đầu, một lúc lâu sau mới gật:
"Vâng."
Lý Vi cười:
"Niên ca nhi sắp về rồi. Nếu đệ thực hiện tốt bản kế hoạch này, ngũ tỷ sẽ thuyết phục cha nương cho đệ học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thế nào?"
"Thật không?"
Hổ T.ử ngẩng phắt đầu lên, ngạc nhiên vui sướng.
Lý Vi cười:
"Thật!"
"Được, ngoéo tay nào!"
Hổ T.ử lại nhảy cẫng lên vui sướng.
Lý Vi cũng rất nghiêm túc ngoéo tay với Hổ Tử.
Sau đó nàng gọi Mạch Tuệ vào dọn bàn giúp cậu bé còn mình dắt cậu đi rửa tay.
Cơm tối xong, Lý Vi lại bàn với Hà thị chuyện tìm thư đồng hoặc người hầu cho Hổ Tử. Hà thị cười xua tay:
"Người ta nói nữ nhi nuôi chiều, nhi t.ử nuôi dạy nghiêm khắc. Cha con bảo Hổ T.ử từ nhỏ chưa từng chịu khổ, sợ rằng giờ tính nết chưa định hình, không thể chuyện gì cũng chiều nó được."
Lý Vi suy nghĩ một chút rồi cười nói:
"Nương, không phải con khen Hổ T.ử đâu, tuy nó không chăm chỉ tự giác bằng Niên ca nhi hồi nhỏ nhưng giảng giải đạo lý là nó hiểu. Con bảo viết kế hoạch là nó viết ngay. Chỉ điểm này thôi cũng đủ biết tâm tính nó thế nào. Hơn nữa..."
Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp:
"... Hơn nữa nhà ta chỉ có mỗi Hổ T.ử là nhi t.ử. Tuy có mấy đứa ngoại tôn nhưng dù sao cũng không phải huynh đệ ruột. Con định tìm cho nó hai đứa trạc tuổi hoặc lớn hơn một hai tuổi, có thể chăm sóc nó trong sinh hoạt, quan trọng là có bạn chơi và cùng học cùng lớn lên. Sau này biết đâu lại trở thành cánh tay đắc lực của Hổ Tử. Nương xem Đại Sơn và Trụ T.ử đấy... Niên ca nhi cũng nhờ có hai người họ giúp đỡ. Nếu không một thân một mình ở Hạ phủ không có người thân tín e là đã bị người ta kìm kẹp, hoặc còn gian nan hơn bây giờ nhiều."
Nghe Lý Vi nói vậy, Hà thị trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu:
"Con nói cũng phải. Xuân Phong, Xuân Lâm thì không trông cậy được rồi. Xuân Minh tuy được tam thẩm con dạy dỗ tốt nhưng dù sao cũng không lớn lên cùng nhau, huyết thống gần đấy nhưng chưa chắc đã thân thiết."
Lý Vi gật đầu:
"Đúng là vậy. Hơn nữa Xuân Lâm là đường huynh, sau này Hổ T.ử dù làm quan, buôn bán hay làm ruộng thì người bên cạnh phải là người sai bảo được. Đường huynh đường đệ e là không thích hợp làm việc này, phu thê tam thúc chắc cũng xót con."
Hà thị cười gật đầu:
"Được rồi, nương sẽ bàn với cha con xem có tìm được hai đứa thư đồng nào không."
Sáng hôm sau Lý Vi cùng Hà thị ngồi xe ngựa đi tiệm vải. Huyện Nghi Dương có ba tiệm vải lớn, một của Hạ phủ, một của Phương phủ còn lại là của Phùng phủ.
Lý Vi cân nhắc một chút rồi kéo Hà thị đến tiệm vải Phùng phủ. Nói cũng khéo, tiệm vải Phùng gia vừa nhập về lô vải gai mới, có màu mật ong, màu trầm hương... cũng là loại pha tơ tằm. Lý Vi và Hà thị chọn hai xấp. Hà thị thấy có xấp vải gai màu hồng phấn non nớt trong trẻo, nhất quyết đòi mua cho nàng may áo.
Lý Vi cười nói:
"Nương thôi đi. Sắp tới còn khối việc cho nương tiêu tiền đấy."
Hà thị khựng tay lại rồi cười:
"Ừ, thế thì khoan hãy mua. Đợi liệt kê xong danh sách của hồi môn cho con rồi mua cũng chưa muộn."
Hai nương con trả tiền xong, vừa ra khỏi cửa thì gặp Liễu thị và Đồng Nhụy Nhi xuống xe ngựa. Đồng Nhụy Nhi mặc áo khoác xanh nhạt, váy màu nguyệt bạch, đội mũ có rèm che mặt. Liễu thị thấy hai người thì chào hỏi qua loa còn Đồng Nhụy Nhi im lặng không nói một lời, để mặc tấm rèm lụa hồng nhạt bay bay trong gió...
Lý Vi chào nàng ta mà nàng ta cũng chẳng thèm động đậy.
Lý Vi kéo Hà thị:
"Nương, mình đi thôi, còn phải sang nhà tam tỷ nữa."
Hà thị gật đầu chào Liễu thị rồi lên xe ngựa đi luôn.
Liễu thị và Đồng Nhụy Nhi đi thẳng vào tiệm vải.
Hà thị buông rèm xe xuống cười khổ:
"Lần này thì đắc tội với cữu mẫu của Niên ca nhi triệt để rồi."
