Tú Sắc Điền Viên - Chương 165.2: Chuyện Phiền Lòng Của Xuân Hạnh (2)
Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:08
Lý Vi theo Xuân Hạnh vào thiên sảnh. Cạnh cửa sổ kê một chiếc sập tre dài màu xanh mát mắt. Sập chỉ rộng chừng hai thước, Lý Vi ngồi lên cười nói:
"Muội ngủ cái này."
Xuân Hạnh đưa cho nàng một cái gối tựa rồi nằm xuống một chiếc sập gỗ mun khác cách đó không xa.
Bóng cây râm mát, trong phòng khá dễ chịu. Lý Vi nằm xuống cười hỏi Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, dạo này tỷ sống thế nào?"
Xuân Hạnh kéo dài giọng:
"Tốt, tốt lắm."
Lý Vi nhếch mép:
"Tỷ nói thế nghe là biết không tốt rồi. Lão thái thái làm khó tỷ à? Hay bà bà của tỷ?"
Xuân Hạnh cười nhạt:
"Nhìn chung thì tốt, nếu không xuất giá làm gì? Nhưng mà... muội cứ từ từ mà xem."
Lý Vi gật đầu lại hỏi:
"Vị Hàn di nương kia thì sao..."
Lời chưa dứt thì ngoài sân có tiếng người đến. Lý Vi ngồi dậy nhìn qua cửa sổ thấy một nha đầu chừng mười lăm mười sáu tuổi đang nói chuyện với Cúc Hương, loáng thoáng nghe thấy mấy chữ "thông gia tiểu thư".
Lông mày Xuân Hạnh nhướng lên:
"Đấy, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Con bé này tên là Điệp Nhi, đại nha đầu của Hàn di nương. Chắc nghe tin muội đến mà không thấy ta báo tin nên không chờ được nữa."
Lý Vi thấy khóe mắt Xuân Hạnh thoáng vẻ châm biếm bèn hỏi nhỏ:
"Tứ tỷ, mụ ta chọc giận tỷ à?"
Xuân Hạnh liếc xéo nàng vẻ hài lòng vì sự tinh ý của muội muội rồi nhìn ra ngoài cửa sổ cười u ám:
"Không chỉ chọc giận đâu mà là chọc giận không nhỏ đấy. Tưởng ta không biết mụ ta xúi bẩy lão thái thái cái gì chắc?"
Lý Vi cũng cau mày. Nha đầu kia nói chuyện thân thiết với Cúc Hương vài câu rồi được Cúc Hương mời ra hành lang đợi, còn Cúc Hương đi về phía này.
Cúc Hương vừa vào cửa chưa kịp nói gì thì Xuân Hạnh đã hỏi:
"Điệp Nhi nói cái gì?"
Cúc Hương liếc ra ngoài cửa sổ, thì thầm:
"Bảo là di thái thái nghe tin ngũ tiểu thư đến, sai Điệp Nhi sang thay mặt bà ấy chào hỏi..."
Xuân Hạnh hừ lạnh:
"Bà ta chỉ là một di nương, Lê Hoa đến có gặp bà ta cũng là nể mặt, đằng này lại sai một con nha đầu sang tưởng mình là nhị phu nhân thật đấy à?"
Cúc Hương cười trộm:
"Tiểu thư, bà ấy là quý thiếp đấy. Trong phủ này bà ấy tự coi mình là nhị phu nhân rồi."
Xuân Hạnh nhướng mày:
"Quý thiếp thì cũng là thiếp. Lê Hoa, muội hiểu không?"
Lý Vi cười. Nàng đương nhiên hiểu sự phân biệt trong đó bèn cười nói:
"Tứ tỷ muốn dạy muội cái gì thì đuổi người đi trước đã rồi hãy nói."
Xuân Hạnh gật đầu bảo Cúc Hương:
"Ngươi cứ bảo ngũ tiểu thư đi đường mệt nên đang nghỉ ngơi. Đợi đến bữa tối hãy gặp."
Cúc Hương cười gật đầu rồi đi ra ngoài.
Lý Vi và Xuân Hạnh nhìn qua cửa sổ thấy Điệp Nhi nghe Cúc Hương nói vài câu, vẻ mặt gượng gạo rồi bỏ đi, lúc này nàng mới hỏi Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, Hàn di nương này làm gì chọc giận tỷ thế?"
Xuân Hạnh cười khẩy, than:
"Mụ Hàn di nương này chẳng biết có não không nữa. Công công ta già thế rồi mà mụ ta còn tính kế đưa con Điệp Nhi đó lên làm thông phòng khiến thái thái tức điên lên được."
"Cái gì?" Lý Vi giật mình, "Thế Võ bá bá nói sao?"
Xuân Hạnh cười nhạt:
"Ai biết được. Nhưng nghe nói lão thái thái đã mắng mụ ta một trận. Mấy hôm nay thấy im hơi lặng tiếng nhưng loại người như mụ ta sao chịu để yên. Xuất thân thấp kém thì thôi đi, cái thói trơ trẽn ghê tởm này không biết học ở đâu ra."
Lý Vi cũng thấy ớn lạnh. Chuyện thê thiếp nàng nghe nhiều mà thấy cũng nhiều nhưng Võ chưởng quầy đã lớn tuổi thế rồi mà Hàn di nương... Đây là để củng cố sự sủng ái? Hay muốn cài người thân tín để sinh nhi t.ử tranh đoạt gia sản tam phòng? Hay là cả hai?
Xuân Hạnh thở dài, nắm tay nàng:
"Vốn dĩ muội còn nhỏ, những chuyện này không nên nói cho muội nghe. Nhưng bên Hạ phủ còn phức tạp hơn nên biết sớm một chút cũng tốt."
Lý Vi cười, nhìn thẳng vào mắt Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ nói với muội những chuyện này muội mới vui đấy. Tuy đây là chuyện nhà tỷ, tỷ không muốn để cha nương và các tỷ muội lo lắng nhưng có người thân cận để chia sẻ thì trong lòng cũng thoải mái hơn chứ?"
Lại hỏi chuyện Hàn di nương rốt cuộc là thế nào.
Xuân Hạnh cười lạnh:
"Mụ ta tính kế gì bên chỗ cha Duệ ca nhi thì ta không quản được. Nhưng mụ ta dám tính kế đến chỗ ta thì ta không tha đâu."
"Cái gì?" Lý Vi lại giật mình, kéo tay Xuân Hạnh hỏi: "Tứ tỷ, ý tỷ là sao?"
Xuân Hạnh lại cười lạnh:
"Mụ Hàn di nương này đúng là làm mất mặt lão thái thái. Mấy hôm trước mụ ta chọn hai đứa chất nữ họ hàng xa ở quê lên bảo là để bầu bạn nói chuyện, thực chất tâm tư thế nào chẳng cần đoán cũng biết, chắc chắn là nhắm vào Duệ ca nhi rồi."
"Cái gì?" Cơn giận trong lòng Lý Vi bốc lên ngùn ngụt, "Một mụ di nương mà dám nhét người vào phòng tỷ sao?"
Xuân Hạnh cười lạnh:
"Đúng thế. Thế nên ta mới bảo mụ ta làm mất mặt lão thái thái, mất mặt cả Hàn gia bọn họ!"
Lúc này Lý Vi mới nhớ ra hỏi Xuân Hạnh:
"Hàn di nương này rốt cuộc có họ hàng thế nào với lão thái thái?"
Xuân Hạnh lắc đầu:
"Họ hàng dây mơ rễ má bên ngoại. Cụ thể cách mấy đời thì ta cũng chẳng rõ. Nhưng muội xem cái vẻ tham lam hạ lưu của mụ ta kìa..."
"Nói vậy là mụ ta làm thế vì gia sản tam phòng Võ phủ?"
Xuân Hạnh cười nhạo:
"Không vì cái đó thì vì cái gì? Bàn tính gõ cũng xa đấy. Chỉ tiếc Võ gia cũng chẳng phải nhà cao cửa rộng gì, không chừng đợi mụ ta tính kế xong thì cái nhà này cũng chỉ còn cái vỏ rỗng."
Lý Vi bật cười:
"Tứ tỷ, tuy trong mắt tỷ gia sản Võ gia không đáng là bao nhưng trong mắt người thường thì cũng là một món hời lớn đấy."
Xuân Hạnh tiếp tục cười lạnh:
"Đúng thế, không chỉ gia tài Võ gia đâu còn có của ta nữa. Cái này mới khiến người ta thèm thuồng đấy."
Lý Vi rối bời một lúc rồi cười bảo Xuân Hạnh:
"Tứ tỷ, loại người này gọi là hề nhảy nhót còn là đề cao mụ ta, tầm nhìn hạn hẹp thực sự. Tỷ chỉ cần quản c.h.ặ.t Duệ ca nhi là được, chuyện Võ bá bá chẳng phải đã có thái thái lo sao? Hơn nữa lão thái thái chắc cũng không để mụ ta làm càn đâu nhỉ?"
Xuân Hạnh cười nhạt:
"Chỉ như con ruồi vo ve gây phiền phức thôi. Ai thèm để bụng mụ ta? Võ Duệ mà dám làm chuyện gì có lỗi thì ta cho hắn biết tay! Còn lão thái thái? Dù sao cũng già rồi, dù thấy mụ ta làm chuyện bỉ ổi mất mặt thì cũng chẳng quản được bao lâu nữa."
Mắt Lý Vi chớp chớp thận trọng hỏi:
"Sức khỏe lão thái thái không tốt sao?"
Xuân Hạnh khẽ "Ừ" một tiếng:
"Cả hai lão nhân gia họ đều không tốt lắm. Đang tĩnh dưỡng."
Lý Vi im lặng. Phu thê Võ lão thái gia cũng đã đến tuổi thất thập cổ lai hy rồi.
Xuân Hạnh nhìn nàng rồi nói tiếp:
"Qua mùa hè, đại bá của Duệ ca nhi định đón họ sang châu An Cát ở, bên đó có đại phu giỏi hơn..."
Rồi vỗ vai nàng:
"Được rồi, tỷ biết muội nóng lòng muốn biết chuyện. Chỗ tỷ chỉ có bấy nhiêu chuyện thôi. Giờ biết rồi thì ngủ một lát đi, đi đường mệt lắm rồi phải không?"
Lý Vi gật đầu.
--
Hết chương 165.
