Tú Sắc Điền Viên - Chương 187.1: Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn - Tiếp (1)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 02:01
"Di nương! Di nương!"
Nha đầu thân cận Cửu Nhi của Tôn di nương hớt hải chạy vào sân rồi lao thẳng đến thượng phòng.
Tôn di nương đang cùng tứ tiểu thư Hạ Dao bàn chuyện riêng trong phòng. Chủ đề xoay quanh hôn sự của Hạ Dao. Do đại thiếu gia Hạ Vĩnh Lăng thành thân muộn, tam tiểu thư Hạ Quân tuy đã đính hôn và nạp lễ đầy đủ nhưng vẫn chưa thể xuất giá. Tứ tiểu thư Hạ Dao năm nay mười lăm tuổi cũng đã đến tuổi cập kê. Tôn di nương xưa nay chỉ dám lên mặt với người dưới còn trước mặt Hạ phu nhân thì luôn khúm núm tươi cười. Một phần vì thân phận thiếp thất, phần khác là do bà ta không có nhi t.ử. Chuyện hôn nhân của nữ nhi đều do đích mẫu định đoạt, chỉ sợ sơ sẩy một chút phật ý Hạ phu nhân thì hỏng cả tiền đồ của con. Nữ nhi mà gả không tốt lại không có nhi t.ử chia chút gia sản để dưỡng già thì nửa đời sau của bà ta thê lương thế nào là điều có thể nhìn thấy trước.
Hai nương con đang nói chuyện rôm rả thì bị cắt ngang, Hạ Dao cau có mắng:
"Hấp tấp hoảng hốt cái gì thế?"
Cửu Nhi cúi gằm mặt tự trách phạt mình trước. Từ khi Đồng Vĩnh Niên thành thân, Tôn di nương trở nên đặc biệt nhạy cảm với mọi động tĩnh trong phủ. Bà ta đưa mắt ra hiệu cho Hạ Dao im lặng rồi quay sang Cửu Nhi hỏi:
"Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì mà hốt hoảng thế?"
Cửu Nhi bước lên một bước, hạ thấp giọng bẩm báo:
"Bẩm di nương, nô tỳ vừa sang viện tứ tiểu thư lấy bộ trang sức mà tiểu thư dặn, lúc đi ngang qua sân của thái thái..."
Nàng ta vừa nói đến đây, Tôn di nương đưa ngón tay lên môi ra hiệu ngừng lại. Nha đầu thân cận khác là Thập Nhi hiểu ý liền ra ngoài khép cửa phòng lại rồi đứng canh bên ngoài.
Lúc này Tôn di nương mới ra hiệu cho Cửu Nhi nói tiếp.
Cửu Nhi kể:
"Nô tỳ đi qua sân thái thái, nghe thấy bên trong có tiếng người nói lớn hình như thái thái đang tức giận. Vừa lúc Thanh Từ tỷ tỷ bên viện đại thiếu nãi nãi cũng đi ngang qua, không biết vô tình hay cố ý mà nói một câu, thái thái phái Thôi ma ma sang viện nhị thiếu nãi nãi tặng đồ, Thôi ma ma vừa về phục mệnh thì thái thái liền nổi trận lôi đình..."
Sự tò mò của Tôn di nương và Hạ Dao lập tức bị khơi dậy, hai người nhìn nhau ánh mắt sáng lên giục Cửu Nhi:
"Rồi sao nữa?"
Cửu Nhi lắc đầu:
"Chuyện sau đó nô tỳ không biết. Sợ ma ma canh cửa bên thái thái nghi ngờ nên nô tỳ không dám hỏi nhiều. Còn chuyện Thanh Từ tỷ tỷ nói có thật hay không thì nô tỳ cũng không rõ."
Hạ Dao cười khẩy:
"Chắc tám chín phần mười là thật. Chưa gả về đây nàng ta đã bày ra cái thế đối đầu với Hạ gia chúng ta rồi còn gì."
Tôn di nương gõ nhẹ những ngón tay trắng muốt lên mặt bàn phát ra tiếng "cốc cốc" đều đều, dường như đang tính toán điều gì.
Hạ Dao im lặng, Cửu Nhi nhanh nhẹn châm thêm trà rồi lui sang một bên hầu hạ.
Hồi lâu sau Tôn di nương ngẩng đầu xua tay bảo Cửu Nhi:
"Ngươi lui xuống trước đi."
Cửu Nhi vâng dạ rồi lui ra khỏi chính sảnh. Lúc này Tôn di nương mới quay sang bảo Hạ Dao:
"Dao Nhi, di nương biết con không ưa vị ngũ tiểu thư này nhưng tình thế hiện giờ đã khác rồi."
Hạ Dao định mở miệng phản bác thì bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Tôn di nương, đành nuốt lời vào trong ấm ức hỏi:
"Vậy di nương nói xem có gì khác?"
Tôn di nương đứng dậy đi lại vài vòng trong phòng rồi hỏi:
"Ta hỏi con, phu gia của tam tiểu thư thế nào?"
Hạ Dao bĩu môi:
"Di nương biết rồi còn hỏi. Nhà đó tổng cộng chỉ có ba bốn cửa hàng, nghe đại ca nói thu nhập một năm chưa quá năm sáu ngàn lượng mà cả nhà có ba huynh đệ thì tốt được đến đâu chứ?"
Tôn di nương gật đầu:
"Đúng thế. Đó là nhờ Kiều di nương nài nỉ mãi mới tìm được mối đó đấy. Tuy là thứ nữ nhưng với gia cảnh nhà ta cộng thêm sự quan tâm của thái thái thì hoàn toàn có thể tìm được mối tốt hơn gấp đôi gấp ba. Nhưng thái thái nắm quyền, nắm tiền lại chẳng chịu chi của hồi môn nên cứ thế gả tống gả tháo..."
Hạ Dao nghe chuyện của người khác mà sốt ruột, uống một ngụm trà lớn rồi nói:
"Di nương, rốt cuộc người muốn nói gì? Chuyện hôn sự của tam tỷ trong phủ ai chả biết, giờ lôi ra nói làm gì?"
Tôn di nương nhíu mày lắc đầu, Hạ Dao bĩu môi:
"Di nương lại định chê con thiếu kiên nhẫn chứ gì?"
Tôn di nương gật đầu:
"Phải. Con hãy nhớ kỹ, phàm là người muốn đạt được mục đích thì không dựa vào sự nóng nảy nhất thời mà phải dựa vào sự mưu tính tỉ mỉ và lòng kiên nhẫn."
Hạ Dao ngẩng cổ bướng bỉnh, rõ ràng không phục nhưng vẫn phải nghe. Tôn di nương nhìn nữ nhi bị dạy dỗ thành tính nết này mà chua xót trong lòng. Nếu là trước kia bà ta sẽ không nói tiếp nữa nhưng nữ nhi đã mười lăm tuổi rồi, có những đạo lý nếu không nói rõ thì sau này về phu gia làm sao đứng vững được.
Bà ta sa sầm mặt giọng nói lạnh đi:
"Con đừng có coi lời ta như gió thoảng bên tai, chỉ chăm chăm nghe lời người ở Mai Hương Viện. Hôm nay ta sẽ nói cho con rõ con sai ở chỗ nào!"
Nói rồi bà ta ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm trà:
"Chuyện khác không nói, chỉ nói chuyện con đụng độ với tân nhị thiếu nãi nãi. Chuyện vị kia định nạp bình thê cho hắn vốn chưa đâu vào đâu sao con lại lôi ra nói trước mặt người ta? Con được lợi ích gì? Ngoài sướng cái miệng ra thì được gì thực tế không? Con thấy người ta không thèm đôi co với con ngoài đường thì tưởng mình thắng, thật nực cười! Lại chuyện ở phủ Phùng phu nhân, tuy không phải do con sai khiến nhưng cũng tại ngày thường con hành xử quá càn rỡ nên đám nha đầu mới học theo. Lần đó ả ta làm con mất mặt trước bao nhiêu phu nhân tiểu thư tai to mặt lớn trong huyện khiến con á khẩu không trả lời được, vậy mà con vẫn chưa rút ra bài học... Người Lý gia cử đến trông phòng con lại dám để Lục Nhi và nha đầu kia đến quát tháo. May là ả ta không có ý định nhắm vào con, chứ nếu ả ta cũng tâm địa như con, rêu rao chuyện này ra ngoài thì con tính sao?"
"Thân phận thứ nữ của con đâu phải cứ được thái thái may cho hai bộ y phục mới là có thể gột rửa sạch sẽ được!"
Hạ Dao lập tức lớn tiếng biện minh:
"Nàng ta đâu có tốt đẹp gì, chẳng qua bây giờ chưa rảnh tay để tính đến con thôi."
Tôn di nương hừ lạnh:
"Sao, con còn chưa biết đủ à? Muốn chọc giận để nàng ta quay sang đối phó với con hả?"
"Ta nói cho con biết, tuy là con dâu thứ nhưng nhị thiếu gia cưng chiều nàng ta lắm. Thân phận nhị thiếu gia hiện giờ thế nào con còn chưa rõ sao? Chưa kể đến mấy người huynh đệ cột chèo làm chỗ dựa, bản thân hắn cũng có công danh Cử nhân, thủ đoạn làm ăn còn cao hơn đại thiếu gia gấp mười gấp trăm lần."
Hạ Dao phản bác:
"Hắn giỏi giang thì có ích gì, suốt ngày lạnh nhạt với chúng ta."
Nụ cười lạnh trên môi Tôn di nương đông cứng lại rồi từ từ tan ra, cuối cùng thần sắc trở nên nặng nề, im lặng hồi lâu mới thở dài:
"Đều là do ta tạo nghiệp chướng cả."
Hạ Dao giật mình:
"Sao cơ? Di nương, vậy là lời đồn trong phủ là thật?"
Tôn di nương xua tay:
"Đừng nghe mấy lời nhảm nhí đó. Chỉ là lúc ấy ta và mẫu thân hắn không hợp nhau. Hắn đã hiểu chuyện nên ghi hận thôi."
