Tú Sắc Điền Viên - Chương 191.2: Mỗi Người Mỗi Mệnh (2)

Cập nhật lúc: 10/05/2026 09:03

Nhập Họa cười khổ:

"Ngũ tiểu thư tưởng nô tỳ cố ý sao. Chỉ là cô nãi nãi hồ đồ quá... Lần này thì hay rồi, Trình cô gia mà đi buôn bán xa không một hai năm thì chưa về. Nếu làm ăn thuận lợi có khi đi ba năm năm. Lúc về biết đâu lại dẫn theo thiếp thất con riêng, lúc đó biết làm thế nào?"

Lý Vi bật cười trước lời lẽ của Nhập Họa nhưng trong lòng lại thở dài. Nàng xua tay:

"Ngươi cũng khéo lo bò trắng răng. Nghe nhị tỷ phu nói gia đình đó nhân phẩm cũng được, biết đâu Trình cô gia chỉ nói lẫy lúc tức giận thôi."

Nhập Họa bĩu môi:

"Ngũ tiểu thư, nói đến đây nô tỳ lại lắm miệng thêm một câu. Vì mối nhân duyên với Trình gia là do nhị cô gia bên này đề xuất đầu tiên nên nàng ấy lén lút oán trách cả nhị cô gia nữa đấy."

Lý Vi giật mình nhưng rồi cũng thấy nhẹ nhõm. Với tính nết của Tiểu Ngọc thì nói ra những lời này cũng là điều dễ hiểu. Có một loại người dù bạn làm cho họ bao nhiêu điều tốt đẹp, họ vẫn luôn cảm thấy cả thế giới nợ mình. Hễ có chuyện không vừa ý, họ không bao giờ tìm nguyên nhân ở bản thân mà chỉ biết trách móc người khác.

Mạch Tuệ giục Nhập Họa:

"Ngươi mau vào báo với phu nhân một tiếng là tiểu thư nhà ta đến rồi, để giải vây cho đại tiểu thư."

Nhập Họa định đi vào thì Lý Vi gọi lại:

"Sao cô nãi nãi nhà các ngươi chỉ tìm đại tỷ ta khóc lóc, lão phu nhân không nói gì sao?"

Nhập Họa đáp:

"Bọn nô tỳ không hầu hạ ở viện đó nên không biết nhiều. Nhưng nghe nói hôm qua lão thái gia đã mắng cô nãi nãi một trận, chắc vì thế nên mới tìm đến phu nhân."

Lý Vi gật đầu:

"Ừ, ngươi vào đi. Cứ bảo ta có chuyện cần bàn với đại tỷ phu nên cùng ngũ cô gia đến thư phòng trước. Lát nữa ta sẽ qua."

Nhập Họa vâng dạ rồi đi vào viện bẩm báo. Lý Vi dẫn hai nha đầu vòng ra vườn hoa phía sau đi dạo g.i.ế.c thời gian.

Mạch Tuệ khuyên giải:

"Ngũ tiểu thư, cô nãi nãi Triệu gia xưa nay vẫn là người không biết điều, người đừng để bụng lời nàng ấy nói. Trình cô gia là người tốt mà cũng bị nàng ấy làm cho không chịu nổi."

Lý Vi quay lại cười, ngước nhìn bầu trời cao xanh thở dài:

"Lúc mới quen, nàng ấy cũng đâu đến nỗi nào, lại ít nói, ai ngờ lớn lên lại thành tính nết này."

Tiểu Ngọc tuy không thân thiện với Xuân Đào lắm, nhưng Xuân Đào cũng chẳng ác độc đến mức nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của nàng ta lúc này mà hả hê vui sướng.

Ai đúng ai sai nàng không biết. Nếu trượng phu của Tiểu Ngọc thực sự muốn đi buôn bán xa, đi một lèo ba bốn năm thì lời Nhập Họa nói không phải là không có khả năng. Thương nhân nạp thiếp ở thời đại này là chuyện bình thường như cơm bữa.

Nhưng nghĩ lại thân phận của Tiểu Ngọc lại cảm thấy dù thế nào cũng còn có Triệu Dục Sâm ở đó, cho dù Trình gia có ngoại thất thì chắc cũng không dám ngang nhiên đưa về nhà.

Tuy nhiên với một linh hồn xuyên không từ hiện đại như nàng, nàng chú trọng bản chất hơn. Nam nhân mà trăng hoa, dù chỉ một lần cũng không thể tha thứ.

Suy nghĩ miên man một hồi cuối cùng nàng thở dài. Mỗi người mỗi mệnh, câu này quả không sai.

Khi quay lại viện của Xuân Đào thì Tiểu Ngọc đã về rồi.

Xuân Đào thấy nàng đến cười bảo:

"Sao lại chạy tới đây, vị kia chẳng phải đang soi mói bắt lỗi muội sao?"

Lý Vi cười đáp:

"Muội đoán bà ta muốn bắt lỗi cũng phải đợi đại tỷ phu là chỗ dựa lớn của muội đi rồi mới dám."

Xuân Đào thở dài, vẫy nàng lại ngồi xuống, tay day trán nói:

"Chuyện Tiểu Ngọc chắc Nhập Họa kể với muội rồi chứ gì?"

Lý Vi gật đầu:

"Đại tỷ đừng tự trách. Chuyện hôn sự này tuy tỷ khởi xướng nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là cha nương nàng ấy mà."

Xuân Đào day trán nói:

"Sự thật là thế. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện chàng rể của Tiểu Ngọc lỡ có chuyện phong lưu bên ngoài thật... Ta cũng thấy đau lòng thay cho nó."

Lý Vi cũng gật đầu thở dài. Nhưng nàng vẫn khuyên Xuân Đào:

"Chuyện của Tiểu Ngọc cứ để đại tỷ phu lo liệu. Đại tỷ chỉ nên nghe nàng ấy than thở cho vơi bớt ấm ức thôi chứ chuyện khác tỷ cũng không quản được. Hơn nữa với tính cách không biết điều của nàng ấy, lỡ tỷ can thiệp vào chuyện này rồi nàng ấy lại quay ra trách móc tỷ thì thật không đáng."

Xuân Đào cười cười:

"Ta biết rồi."

Rồi vỗ tay nàng:

"Lê Hoa từ khi lấy trượng phu hiểu chuyện hẳn ra khiến ta cũng yên tâm. Đại tỷ phu muội vốn bảo chuyện của Niên ca nhi nếu cần dùng đến huynh ấy thì có mười phần sức cũng phải dốc ra hai mươi phần, ai ngờ lại thăng chức đột ngột thế này..."

Lý Vi cố ý trêu:

"Đại tỷ giờ chuyện gì cũng hướng về đại tỷ phu. Nói chuyện với bọn muội thế này chẳng phải coi bọn muội là người ngoài sao? Hay là coi huynh ấy là người ngoài? Huynh ấy mà biết được chắc đau lòng lắm đấy. Huynh ấy lúc nào cũng tâm niệm chuyện của các tỷ tỷ mà."

Xuân Đào bật cười. Không lâu sau tiếng Xuân Hạnh vang lên bên ngoài.

Xuân Đào đứng dậy ra cửa đón, mắng yêu:

"Ai cho muội chạy lung tung, không ở nhà an t.h.a.i cho t.ử tế."

Lý Vi đi theo ra ngoài. Xuân Hạnh m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng mà không biết, mãi đến khi Võ Duệ thắc mắc sao kỳ kinh nguyệt đến muộn thế nàng ấy mới sực nhớ ra rồi mời đại phu đến bắt mạch thì quả nhiên đã có tin vui.

Hà thị giận quá mắng cho một trận, bắt nàng ấyở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng không được chạy nhảy lung tung để an thai.

Xuân Hạnh cười đi vào:

"Không sao đâu, muội khỏe mà. Các tỷ đừng nghe lão đại phu đó."

Xuân Đào bất đắc dĩ đỡ nàng ấy vào chính phòng.

Xuân Hạnh nhìn sắc mặt Xuân Đào, cười nói:

"Đại tỷ đừng chê muội phiền. Tiễn các tỷ đi xong muội cũng phải về rồi."

Lý Vi giật mình:

"Tứ tỷ định về trấn trên sao?"

Xuân Hạnh gật đầu:

"Ừ. Võ Duệ nhanh mồm nhanh miệng lắm, đại phu vừa bắt mạch xong là chàng đã cho người về báo tin rồi. Lão thái thái và thái thái liên tục giục ta về. Nếu không có chuyện của đại tỷ thì giờ này ta đã ở trấn trên rồi."

Lý Vi tuy không nỡ xa Xuân Hạnh lâu như vậy nhưng cũng biết nàng không thể ở mãi Nghi Dương được bèn cười nói:

"Tứ tỷ về nghỉ ngơi cũng tốt. Duệ ca nhi hơn nửa năm nay đã nắm rõ chuyện làm ăn rồi. Cửa hàng cũng không cần tỷ phải bận tâm nữa."

Xuân Hạnh cười ha hả gật đầu.

Xuân Đào ngồi thẫn thờ. Lý Vi biết tỷ ấy đang buồn chuyện gì liền an ủi:

"Có muội trông nom cha nương và Hổ T.ử rồi, các tỷ cứ yên tâm."

Xuân Hạnh định châm chọc Lý Vi một câu "còn có muội nữa cơ á" nhưng lại không muốn Xuân Đào thêm buồn nên hùa theo:

"Đúng rồi, có Lê Hoa và Niên ca nhi ở gần đây mà."

Ba tỷ muội trò chuyện một lúc thì Đồng Vĩnh Niên và Võ Duệ cùng đến, bảo phải về lo liệu chút việc, hôm khác sẽ sang thăm Xuân Đào.

Xuân Đào thấy Triệu Dục Sâm không đi cùng, đoán chắc trượng phu mình đang bận việc nên cũng không giữ họ lại.

Tiễn mọi người ra đến sân sau, nàng mới hỏi Nhập Họa:

"Có phải lão phu nhân gọi lão gia đi không?"

Nhập Họa lắc đầu nhưng lập tức nói:

"Để nô tỳ đi hỏi xem sao."

Xuân Đào gật đầu.

Nhóm bốn người Lý Vi rời khỏi Triệu phủ. Võ Duệ muốn đưa Xuân Hạnh về nhà tĩnh dưỡng. Lý Vi nghĩ mấy hôm nay mình đi suốt, chuyện trong viện cũng ít hỏi đến nên cùng Đồng Vĩnh Niên trở về Hạ phủ.

Hai người về đến nhà thì đã quá nửa buổi chiều. Hà Hương vừa thấy họ về liền báo Hạ Tiêu dặn trưa nay cả nhà cùng ăn cơm ở phòng ăn.

Lý Vi ngạc nhiên. Đây là lần thứ hai cả nhà ăn cơm chung kể từ khi nàng gả vào Hạ phủ. Lần đầu tiên là ngày thứ hai sau hôn lễ. Nàng hỏi Hà Hương xem trong lúc nàng vắng nhà có chuyện gì đặc biệt không, Hà Hương bảo không có.

Thế nên nàng đoán có thể Hạ Tiêu đột nhiên cao hứng muốn tổ chức bữa cơm gia đình.

Gần trưa, hai người đến phòng ăn. Hôm nay mọi người có mặt đông đủ thật, ngay cả đại thiếu gia Hạ Vĩnh Lăng lâu không gặp mặt cũng ở đó. Một trượng phu, một vợ, hai thiếp, hai nhi t.ử, hai nhi tức, một đôi nữ nhi bảo bối khiến phòng ăn trở nên vô cùng náo nhiệt.

Hạ phu nhân mỗi khi có mặt Hạ Tiêu thì cười nói đặc biệt hòa nhã dịu dàng, chào hỏi hai người:

"Đến rồi à? Bên Triệu phu nhân thu dọn thế nào rồi?"

Lý Vi tình thật trả lời:

"Tạ thái thái quan tâm, đã hòm hòm rồi."

Hạ phu nhân gật đầu hài lòng.

Hạ Tiêu nhìn Đồng Vĩnh Niên nói:

"Quảng Tây đường xá xa xôi, con và Triệu đại nhân lại là huynh đệ cột chèo, chuyện làm ăn cứ gác lại đã, nếu cần thiết con đi tiễn một đoạn đường cũng được."

Hạ phu nhân cười chen vào:

"Lão gia nói phải đấy. Triệu đại nhân làm quan ở Nghi Dương sáu năm, chút tình nghĩa này cũng nên trọn vẹn."

Rồi quay sang Đồng Vĩnh Niên:

"Cửa hàng mới mở ở An Cát con cũng đừng lo lắng, nếu bận quá không xuể thì để đại ca con sang trông nom giúp một thời gian."

Hạ Vĩnh Lăng đột nhiên xen vào:

"Mẫu thân, không được đâu. Hai hôm trước con mới kết giao với một thương nhân họ Kim ở An Cát. Người này chuyên kinh doanh muối triều đình, con và ông ta nói chuyện rất hợp, dạo này con bận lắm!"

Lý Vi nghe thấy chữ "muối", bất động thanh sắc liếc nhìn Đồng Vĩnh Niên.

--

Hết chương 191.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.