Tú Sắc Điền Viên - Chương 37.2: Niên Ca Nhi Bị Đánh (2)

Cập nhật lúc: 21/04/2026 02:00

Xuân Đào cũng nhìn thấy Niên ca nhi. Nhìn bộ dạng này là nhảy xuống tắm thật rồi. Trong lòng vừa giận vừa lo, thấy Xuân Lan hùng hổ lao tới như muốn đ.á.n.h người, vội chạy theo gọi:

"Xuân Lan, muội từ từ đã! Từ từ đã!"

Thấy Xuân Lan sắp đuổi kịp, nàng lại hét to:

"Niên ca nhi chạy mau ~~~"

Đồng Vĩnh Niên cởi trần, chỉ mặc mỗi cái quần cộc vải thô, tóc đen ướt sũng nhỏ nước tong tỏng. Cậu bé mím môi, ôm quần áo đứng trên bờ không nhúc nhích, đôi mắt chớp chớp nhìn Xuân Lan đang lao tới lí nhí gọi:

"Nhị tỷ ~"

Đại Sơn và Trụ T.ử thấy Xuân Lan cầm cành cây đằng đằng sát khí, vội xách giày ôm quần áo, gọi Đồng Vĩnh Niên:

"Chạy mau, nhị tỷ đệ đ.á.n.h người đấy ~"

Xuân Lan mặt lạnh tanh, chạy đến trước mặt Đồng Vĩnh Niên, không nói hai lời giơ cành cây quất tới tấp vào lưng, vào m.ô.n.g cậu bé, tiếng "vút v.út" vang lên. Cậu bé run lên, nhăn mặt, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng là rất đau nhưng không kêu một tiếng nào, mi mắt rũ xuống, hàng mi dày run rẩy lí nhí nói:

"Nhị tỷ, đệ biết lỗi rồi."

Xuân Đào chạy tới giằng lấy cành cây trong tay Xuân Lan, vẻ mặt lo lắng:

"Cái con bé này sao không nói không rằng đã đ.á.n.h người thế hả? Hả?! Niên ca nhi không biết chỗ này nguy hiểm, bảo đệ ấy lần sau không được đến nữa là được rồi mà?"

Xuân Lan tránh tay Xuân Đào, quay người lao về phía Đại Sơn và Trụ T.ử đang đứng ngây ra đó, cũng chỉ mặc mỗi cái quần cộc, vừa quát:

"Ai cho các người dẫn đệ ấy ra đập nước hả?"

Lời chưa dứt, cành cây trong tay đã quất tới tấp. Xuân Đào không nỡ nhìn cái lưng hằn đỏ của Đồng Vĩnh Niên, vội chạy lại ôm c.h.ặ.t lấy Xuân Lan, giật lấy cành cây vứt đi thật xa, tức giận mắng:

"Muội điên rồi à? Sao lại đ.á.n.h người loạn xạ thế?"

Rồi quay sang hỏi han Trụ Tử, Đại Sơn:

"Có đau không?"

Trụ T.ử và Đại Sơn mỗi đứa bị quất mấy cái vào lưng, đau rát, nhăn nhó lắc đầu vội vàng mặc quần áo vào.

Mấy người chạy theo sau kinh ngạc đến há hốc mồm trước hành động của Xuân Lan. Người nửa đông thôn Lý gia ai cũng biết Xuân Lan tính tình lầm lì, ít nói, không thích đi chơi, từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy nàng ấy cãi nhau hay giận dỗi với đứa trẻ nào. Không ngờ lại nóng tính đến thế!

Xuân Đào thấy trên tay Đại Sơn và Trụ T.ử có vết hằn đỏ thì trừng mắt nhìn Xuân Lan, rồi quay lại xem lưng Đồng Vĩnh Niên. Tấm lưng trắng trẻo đã nổi mấy vệt sưng đỏ ẩn hiện tia m.á.u. Nàng ấy giận quá quay lại phát mạnh mấy cái vào lưng Xuân Lan, mắng:

"Ra tay không biết nặng nhẹ gì cả!"

Xuân Lan quay người đi không nói gì, mặt căng cứng, môi mím c.h.ặ.t thành đường thẳng nhìn chằm chằm mặt nước trắng xóa.

Lúc phu thê Lý Hải Hâm tưới xong ruộng về, chuyện này qua miệng mấy cậu choai choai đi theo xem đã lan truyền khắp đầu thôn phía đông. Hai người chưa về đến nhà đã có người kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ai nấy đều cảm thán:

"Ái chà, Hải Hâm tẩu t.ử, tẩu không biết con bé Xuân Lan nhà tẩu đâu, đúng là chân nhân bất lộ tướng. Từ nhỏ đến lớn chưa thấy nó tranh cãi với ai bao giờ, hôm nay đúng là được mở rộng tầm mắt."

Hà thị nghe nói Niên ca nhi không sao thì yên tâm. Bảo con bé Xuân Lan tính tình vốn kỳ quặc. Lại giục trượng phu mau sang nhà Đại Võ và Trụ T.ử xem sao.

Về đến nhà, Xuân Đào đã bôi t.h.u.ố.c rượu cho Đồng Vĩnh Niên, vết sưng đã lặn bớt, trên tấm lưng trơn bóng còn lưu lại vài vệt đỏ ẩn hiện tia m.á.u.

Hà thị vừa xót vừa mừng:

"Niên ca nhi, sau này muốn ra sông tắm thì bảo cha con đi cùng. Hoặc là ra chỗ nước nông sau nhà mình ấy..."

Đồng Vĩnh Niên mím môi, mắt sáng long lanh:

"Con biết rồi, nương."

Lại nói:

"Không đau đâu, không trách nhị tỷ."

Hà thị cười vỗ đầu cậu bé. Lý Hải Hâm từ nhà Đại Võ, Trụ T.ử về, bảo Đại Võ và cha Trụ T.ử đều nói Xuân Lan đ.á.n.h đúng lắm. Xem hai thẳng tiểu t.ử kia sau này còn dám bén mảng ra đó nghịch nước nữa không!

Hà thị nhìn Xuân Lan từ lúc về nhà vẫn ngồi quay lưng ra sân dưới gốc hạnh lớn, im lặng không nhúc nhích, cười cười gọi:

"Xuân Lan, nấu cơm thôi."

Tối đến, Lý Hải Hâm thì thầm với Hà thị:

"Lan nha đầu ra tay cũng tàn nhẫn thật, tay Đại Sơn và Trụ T.ử rớm cả m.á.u."

Hà thị biết hai nhà đó đều xót con, dù sao ruộng cũng đã tưới đẫm nước, rảnh rỗi rồi, mai nàng sẽ sang hai nhà đó chơi một chuyến, đừng để họ để bụng chuyện này thì hơn.

Lý Vi biết đầu đuôi sự việc, đối với vị nhị tỷ ít nói này lại thêm một phần kính nể. Lúc yên tĩnh thì còn yên tĩnh hơn đại tỷ, lúc hung dữ thì còn hung dữ hơn tam tỷ, tính cách này rốt cuộc hình thành thế nào? Bẩm sinh? Hay hậu thiên?!

Hà thị chuẩn bị mỗi nhà hai mươi quả trứng gà mang sang xin lỗi. Đại Võ nương t.ử cười bảo nàng khách sáo, lại nói:

"Thằng Đại Sơn nhà muội về cứ bảo Xuân Lan tỷ không chọc vào được đâu, sau này ai cũng đừng dại mà chọc vào tỷ ấy!"

Hà thị cũng cười kể lại chuyện hồi nhỏ của Xuân Lan, bảo tính tình con bé kỳ quặc lắm.

Vừa khéo Đại Sơn từ trong phòng đi ra, Hà thị hỏi còn đau không rồi bảo cậu bé vào nhà chơi.

Đại Sơn nhíu đôi lông mày rậm rạp, hỏi:

"Xuân Lan tỷ có nhà không ạ?"

Câu hỏi khiến Đại Võ nhi tức và Hà thị cười ngặt nghẽo.

Hà thị tranh thủ sang nhà Trụ T.ử một chuyến, Trụ T.ử đang bị nương mắng. Nhà họ chỉ có mỗi mụn con này, Trụ T.ử nương không biết là bị thương lúc sinh nở hay nguyên nhân gì khác mà bao năm nay mãi không m.a.n.g t.h.a.i lại.

Hà thị lại kể chuyện ở nhà Đại Võ, bảo Trụ T.ử đừng giận Xuân Lan.

Đến cuối tháng sáu, nhà nào cũng đang lo lắng xem có nên tưới thêm một đợt nước nữa không thì trời như vỡ ra, mưa như trút nước, nước sông dâng cao, dòng suối trong vắt trở nên đục ngầu, ngập cả cây cầu nhỏ đầu thôn không thấy bóng dáng đâu.

Hứa thị cũng sinh hài t.ử vào lúc này, là một nữ hài. Nàng ta gặp ai cũng khoe khoang, bảo con bé này không tầm thường đâu, sinh ra đúng lúc mưa to gió lớn.

Vì Đồng Vĩnh Niên, Trụ T.ử và Đại Sơn có tiền án, người lớn trong nhà không yên tâm, sáng đưa đi học, chiều lại đón về.

Mấy ngày nay ba đứa trẻ ngoan ngoãn lạ thường, Đồng Vĩnh Niên tan học về là ru rú trong nhà luyện chữ đọc sách, chán quá thì cõng Lý Vi, người đã biết đi biết chạy nhưng lại bắt đầu giở thói lười biếng đi dạo trong rừng trúc nhỏ, hoặc là theo yêu cầu của Xuân Hạnh chạy khắp sân bắt chuồn chuồn giúp con bé. Trụ T.ử và Đại Sơn lại đến rủ Đồng Vĩnh Niên đi học, mỗi lần nhìn thấy Xuân Lan là theo bản năng né sang một bên.

Đám Xuân Đào, Xuân Liễu mỗi lần thấy thế đều che miệng cười mãi không thôi.

Mưa to tầm tã hai ba ngày liền, trời bắt đầu mát mẻ. Lý Vi thở phào nhẹ nhõm, mùa hè nóng bức cuối cùng cũng sắp qua rồi.

--

Hết chương 37.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tú Sắc Điền Viên - Chương 56: Chương 37.2: Niên Ca Nhi Bị Đánh (2) | MonkeyD