Từ Se Duyên Cho Người Khác, Ta Tự Se Duyên Cho Chính Mình - Chương 7
Cập nhật lúc: 07/07/2026 01:01
Da gà toàn thân ta lập tức nổi lên.
Ta vội vã co rúc vào lòng Ôn Tu, lắp bắp: "Ta làm! Ta làm!"
*
Bàn tay ấm áp men theo cổ gáy vuốt lên đến vành tai. Hắn cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cổ họng có chút nghẹn lại.
Hắn cố hết sức đè nén sự kích động của mình, từ trong cổ họng rặn ra lời: "Ta ghét kẻ lật lọng, Tống lão bản đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Nói xong không đợi người hối hận, nụ hôn mang theo hương thơm lá trúc như loài rắn hoang dã nơi núi rừng quấn tới.
Bà mai nhỏ đáng thương vốn không có năng lực phản kháng, thậm chí không biết mình đã rơi vào bẫy của thợ săn từ khi nào.
Gốc lưỡi bị hôn đến tê dại. Không biết đã làm bao nhiêu lần mới miễn cưỡng thích nghi với kích thước đó. Dù bị làm đến khó chịu, cũng chỉ biết đỏ hoe mắt mà nức nở. Thậm chí còn vươn dài cổ chủ động đặt cái cằm nhỏ nhắn lên vai hắn, làm ra bộ dáng ngoan ngoãn hòng khiến Ôn Tu chậm lại.
Nào ngờ bộ dạng này lại hoàn toàn khơi dậy sự bạo ngược mà hắn đang đè nén tận đáy lòng.
Hắn vốn đã cố gắng đè nén, nhưng vẫn không nhịn được. Hổ khẩu nhẹ nhàng ép lên xương gáy của ta, từng lần một kiên định đầy chiếm hữu mà hỏi.
Người ta như đang ngâm trong vại nước, mặc cho sóng biển ập đến không hồi kết, cuối cùng đến sức chạy cũng không còn, ánh mắt tan rã, miệng nức nở...
"Là, là ta cố ý quyến rũ… hức hức”
Trên ngón cái được đeo vào chiếc nhẫn ngọc rộng lớn. Ta cong đốt ngón tay miễn cưỡng móc lấy nó, giây tiếp theo cả bàn tay đã bị một bàn tay to lớn khác bao trùm.
Giọng nói trầm khàn của Ôn Tu vang lên bên tai: "Bảo bối phải đeo cho kỹ, cả đời cũng không được bỏ ra..."
10
Cho đến khi được người ta bế lên chải chuốt trang điểm bái cao đường, Ôn tổ mẫu cười hì hì nhấp một ngụm trà kính của ta, ta mới biết mấy ngày trước người hầu Ôn phủ bận rộn không phải là lo liệu hậu sự, mà là đang chuẩn bị hỷ sự cho gia chủ từ trước.
Tổ mẫu tuy mang bệnh trong người nhưng ánh mắt lại sáng rực: "Cô nương tốt, trong họa có phúc, nếu A Tu bắt nạt con, cứ việc đến nói với ta."
Ôn tổ mẫu rất giống nãi nãi của ta. Nghe những lời bà ấy nói cứ như nãi nãi ta đang cách thời không đối thoại với ta.
Nước mắt ta như hạt đậu rơi trên đôi giày thêu màu đỏ. Ôn Tu không màng lễ nghi gạt quạt ra, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt trên mặt ta.
Mọi người hít vào một hơi:
"Sao trước kia không phát hiện bà mai nhỏ này có dung mạo xinh đẹp nhường này!"
"Đặc biệt là khi khóc, như quả anh đào đỏ trên cành sau mưa."
"Suỵt, còn bàn tán về tân nương nữa, cẩn thận Ôn gia chủ rút lưỡi ngươi đấy."
"Ai mà không biết Ôn gia chủ bảo vệ tân nương như bảo vệ con ngươi của mình. Nữ nhân Giản gia kia làm ngươi ấy mất mặt giữa phố, việc làm ăn vốn đã khó khăn của Giản gia giờ càng khó khăn hơn, nghe nói cửa tiệm bán sạch cả rồi..."
Ôn Tu nghe vậy chắn trước mặt ta, mạnh mẽ đưa ta vào tân phòng.
Hỷ phục cứng cáp bị l.ồ.ng n.g.ự.c phồng lên của hắn chống đỡ đầy ắp, hắn nửa quỳ trước mặt ta: "Còn đau không?"
Ráng chiều đỏ rực leo lên mặt ta, ta thẹn thùng gật gật đầu.
Hắn lấy t.h.u.ố.c mỡ từ ngăn kéo tủ đầu giường, làm bộ muốn bôi cho ta. Ta vội vàng chặn tay hắn lại.
Hắn chưa từng bị người ta từ chối như vậy, lập tức hơi nhướng mày: "Phu nhân không thích ta chạm vào?"
Tim ta thắt lại, ôm lấy cánh tay hắn làm nũng: "Chàng mà không ra ngoài tiếp khách, ta sẽ bị cười chê đấy."
Lúc này Ôn Tu mới thả lỏng ra đi ra ngoài, đầu ngón tay lướt qua đôi mày của ta: "Ngoan ngoãn đợi ta, nhé?"
Ta đỡ cái đầu nặng mười cân trên đầu không tiện gật đầu. Giây tiếp theo đã bị hắn túm lấy cằm, đè trên giường hôn tới tấp.
Cho đến khi nuốt trọn toàn bộ son môi đỏ thắm vào bụng, hắn mới không nỡ mà buông ra.
*
Ở một bên khác, Hải Đường bưng bánh ngọt chậm rãi đi tới.
Gia chủ làm việc gì cũng không hề bận tâm cô nương có chịu nổi hay không. Còn sợ người chạy mất, trực tiếp đưa vào tân phòng. Nàng ấy nghĩ chắc hẳn tân nương buồn phiền nên không ăn được bao nhiêu.
Vừa lướt vòng qua hòn non bộ, nàng ấy bị những gã công t.ử ăn chơi trong thành chặn đường. Tên đứng đầu, nhi t.ử quận thủ, Hướng Đinh là kẻ nổi tiếng không học vấn không nghề nghiệp.
Nàng ấy có thể leo lên vị trí tâm phúc của Ôn Tu, tất nhiên là có một trái tim thông tuệ.
Nàng ấy nhếch môi: "Không phải là các lang quân uống say rồi chứ, chi bằng đến đình hóng mát phía trước ngồi chút, ta sẽ sai người dâng canh giải rượu."
Hướng Đinh ánh mắt mờ mịt, thô lỗ tiến về phía nàng ấy một bước, mùi rượu phun thẳng vào mặt nàng ấy.
"Ngồi thì được, không biết Hải Đường tỷ tỷ có thể cùng ngồi uống chung không?"
Hải Đường vẫn duy trì nét cười.
Nàng ấy có vô vàn cách khiến bọn chúng ngất đi một cách không hay không biết, chỉ là bây giờ còn cần duy trì thể diện để trấn an cho thỏa đáng.
Nàng ấy vừa định mở lời đồng ý, có một người xen ngang vào giữa bọn họ.
Hướng Đinh muốn c.h.ử.i người, nhưng bị đồng bọn kéo về sau.
Thấy rõ người đến, đám người cụp đầu như chim cút: "Thích đại nhân."
Người đến không có nửa phần ý cười, ánh mắt quét qua nơi nào là khiến người ta sợ hãi, chỉ vừa ngước mắt, mấy người như được đại xá chạy vội vã rời đi.
