Tự Tay Đỡ Con Bước Lên Cả Giang Sơn - 9

Cập nhật lúc: 04/08/2026 12:02

Ngay trên đại điện, Lận Nguyên Hề ném trả toàn bộ tấu chương.

“Thục phi từng cứu mạng trẫm giữa tuyết lớn ở Thái Bạch.”

“Năm ấy trẫm vốn đã có lòng với nàng, nhưng nàng không chịu vào Đông cung, thà gả cho Lục Thanh Diễm để sống đời của một phụ nhân bình thường.”

“Nếu nàng thật sự tham luyến quyền quý vinh hoa, năm xưa hà tất phải bỏ gần tìm xa?”

Các ngự sử nhất thời không còn lời đáp, Lận Nguyên Hề lại lạnh nhạt nói tiếp.

“Văn thư hòa ly có trưởng bối hai họ đứng ra làm chứng, phu nhân của các khanh hôm ấy cũng đều tận mắt nhìn thấy.”

“Nếu các khanh thật sự đau lòng cho Lục gia đến thế, trẫm không ngại sai người điều tra hậu viện từng nhà, xem trong đó có chuyện sủng thiếp diệt thê hay không.”

Những việc trong hậu viện, đóng cửa lại thì chỉ là chuyện riêng của một nhà.

Nhưng một khi bị triều đình mở ra điều tra, hậu quả có thể lớn đến mức chẳng ai dám tưởng tượng.

Từ sau lần ấy, không còn người nào dám dâng tấu đàn hặc ta.

Phụ thân lại nhân cơ hội trình một bản tấu, thỉnh cầu tra rõ lai lịch thật sự của Bạch Ngọc Sương.

Binh bộ lật xem toàn bộ danh sách người từng theo quân xuất chinh, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy cái tên ấy.

Nàng ta không biết y thuật, càng chưa từng bước chân vào quân doanh.

Thân phận thật của nàng ta chính là nữ nhi của tội thần Bạch Cánh.

Năm xưa Bạch Cánh tham ô quân lương, sau khi bị định tội, gia sản bị tịch thu toàn bộ.

Thế nhưng từ trước đó, Lục lão phu nhân đã âm thầm giấu Bạch Ngọc Sương trong một biệt viện ngoài thành, nuôi dưỡng suốt hơn mười năm.

Theo đầu mối ấy điều tra sâu hơn, triều đình còn moi ra một chuyện cũ càng khó coi.

Lục lão phu nhân và Bạch Văn Chương từ rất lâu đã có tư tình.

Sau khi Bạch gia suy bại, bà ta không đành lòng nhìn nữ nhi của tình nhân cũ chịu khổ, nên bí mật nuôi nàng ta ở nơi khác.

Suốt những năm ấy, bà ta yêu thương Bạch Ngọc Sương chẳng khác gì con ruột.

Liên tiếp mấy ngày, các quán trà lớn nhỏ trong thành Trường An đều chật kín người bàn tán.

Thiên hạ ai nấy đều nói, vị Lục lão phu nhân ngày ngày treo hai chữ nữ đức bên môi mới chính là người dâm loạn đáng khinh nhất kinh thành.

Bà ta vừa che giấu thân phận cho Bạch Ngọc Sương, vừa lừa cưới nữ nhi Mục gia vào cửa.

Mục đích chỉ là để chính thất mang danh không con, rồi từng bước nâng ngoại thất lên thành chính thê.

Như vậy Lục gia vừa có thể giữ thể diện của một thế gia tại Trường An, vừa giúp nữ nhi của tình nhân cũ đoạt được danh phận đường hoàng.

Thiên t.ử nghe xong toàn bộ chân tướng, tức giận hạ chỉ ngay trong ngày.

Cáo mệnh của Lục lão phu nhân lập tức bị tước bỏ.

Bạch Ngọc Sương tuy là nữ nhi tội thần, nhưng vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên được miễn c.h.ế.t, song bị đ.á.n.h xuống tiện tịch.

Lận Nguyên Hề còn đặc biệt hạ chỉ ban nàng ta làm chính thê của Lục Thanh Diễm, cả đời không được phép ruồng bỏ.

“Hắn chẳng phải yêu Bạch Ngọc Sương đến sống c.h.ế.t cũng không rời hay sao?”

“Vậy trẫm sẽ thành toàn cho hắn đến cuối đời.”

Toàn bộ gia sản của Lục gia bị niêm phong tịch thu.

Lục Thanh Diễm từ một đại tướng quân oai phong bị giáng xuống Dịch Châu làm kẻ trông cổng thành, buộc phải lập tức dẫn theo gia quyến rời khỏi kinh đô.

Đoàn người mới đi khỏi thành chưa bao lâu thì trời đổ mưa.

Đoàn người khoác trên mình những bộ y phục vải thô đã cũ, lầm lũi giẫm qua con đường ngập bùn nước.

Mới rời kinh hơn mười dặm, Bạch Ngọc Sương đã ôm lấy bụng, đứng lì một chỗ không chịu bước tiếp.

“Tướng quân, bụng ta nặng nề thế này, thật sự không còn sức đi nữa.”

Lục Thanh Diễm đưa tay quệt nước mưa trên mặt, ánh mắt nhìn nàng ta đã chẳng còn chút dịu dàng thương tiếc nào như trước.

“Chỉ mới đi được vài bước mà nàng đã bày ra dáng vẻ yếu đuối cho ai xem?”

“Ngày trước lúc cướp phòng của Tùng Nhân, chuyển hết của hồi môn của nàng ấy, ta đâu thấy thân thể nàng mong manh đến vậy.”

Gương mặt Bạch Ngọc Sương lập tức trắng bệch.

Lão phu nhân cũng ôm eo, vừa thở dốc vừa lên tiếng.

“Thanh Diễm, vi nương tuổi đã cao, chân cẳng không chịu nổi nữa. Trước hết hãy tìm chỗ nào tránh mưa nghỉ chân đi.”

Lục Thanh Diễm nghe vậy chỉ cười nhạt.

“Ngày trước Tùng Nhân chịu đủ hai mươi trượng, mẫu thân chẳng phải còn nói chỉ cần chưa c.h.ế.t là được sao?”

“Bây giờ người mới dầm chút mưa, đi thêm vài dặm đã kêu không chịu nổi rồi à?”

Lão phu nhân tức đến cả người run lên.

“Con đang oán trách vi nương đấy sao?”

“Nếu không trách người, chẳng lẽ mọi tội lỗi đều do một mình con gánh?”

“Ngày trước là ai nhất quyết ngăn cản, không cho con đưa Bạch Ngọc Sương đi?”

“Cũng là ai nói Mục Tùng Nhân đã mất mẫu thân, dù tính tình có cứng cỏi đến đâu, một khi bước qua cửa Lục gia cũng phải học cách cúi đầu?”

Lão phu nhân lập tức cãi lại.

“Ta bảo nó cúi đầu, đâu bảo ngươi dồn nó đến đường cùng, khiến nó hận cả nhà chúng ta đến tận xương!”

Gân xanh bên thái dương Lục Thanh Diễm nổi lên rõ rệt.

“Nếu ngày nào người cũng không rót vào tai con rằng Ngọc Sương đã chịu khổ suốt hơn mười năm, liệu con có dung túng nàng ta thành ra thế này không?”

“Người biết rõ nàng ta là nữ nhi của tội thần, vậy mà vẫn lừa con rằng vụ án Bạch gia đã qua lâu, tuyệt đối chẳng ai đào lại!”

“Giờ thì sao? Quan chức của con mất sạch, đường đường đại tướng quân bị giáng thành một kẻ gác cổng thành. Mẫu thân đã vừa lòng chưa?”

Lão phu nhân giơ tay tát mạnh vào mặt chàng.

“Ngươi còn dám lớn tiếng với ta?”

“Ta chỉ bảo ngươi chăm nom Ngọc Sương, chưa từng bảo ngươi nhân lúc đi diệt phỉ mà cùng nó làm chuyện không biết liêm sỉ!”

“Cái bụng của nó là do ai khiến lớn lên?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tự Tay Đỡ Con Bước Lên Cả Giang Sơn - Chương 9: 9 | MonkeyD