Tư Tề - 7
Cập nhật lúc: 28/08/2026 23:02
Ta nắm lấy tay áo hắn, đáp một câu chẳng liên quan:
“Trước kia, người thân của ta từng vì ta mà mất mạng, họ đều cho rằng làm vậy là tốt cho ta. Nhưng rất nhiều ngày đêm sau đó, ta đều sống trong giày vò và đau khổ. Thật ra có những chuyện, cùng nhau đối mặt mới là đáp án đúng, chàng nói có phải không?”
Lời ta nói chẳng đầu chẳng cuối.
Nhưng Tiêu Ung hiểu.
Hắn lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nghiêm túc nói:
“A Thương, ta không biết tổ phụ đã nói gì với nàng, nhưng bất kể sau này xảy ra chuyện gì, nàng tuyệt đối đừng hy sinh bản thân vì ta. Nếu không, cả đời này ta sẽ chẳng thể an lòng.”
Tiêu Ung vốn thông minh nhạy bén.
Ta hỏi ngược lại:
“Vậy còn chàng? Chàng có vì ta mà hy sinh tiền đồ, thậm chí cả tính mạng không?”
06
“Nếu ta có người mình yêu sâu đậm, ta sẽ vì nàng ấy mà hy sinh tất cả.”
Trong gian phòng riêng, Tiêu Tranh thỉnh thoảng lại liếc ta một cái, giọng điệu sâu xa:
“Nhưng huynh trưởng ta thì không làm được. Trong mắt huynh ấy, tiền đồ của bản thân và vinh dự Tiêu gia quan trọng hơn tất cả.”
Vốn chỉ muốn hai người yên tĩnh ăn một bữa cơm.
Không ngờ chúng ta vừa vào cửa, Tiêu Tranh cũng tới.
Hắn chẳng thèm để ý người khác có muốn hay không, tự nhiên ngồi xuống, hoàn toàn không biết mình thừa thãi.
Lại còn thao thao bất tuyệt, khiến người ta chán ghét.
Ta liếc hắn một cái, châm chọc hỏi:
“Phải là thứ có được vô cùng khó khăn, vô cùng quý giá thì mới đáng nói tới hai chữ ‘hy sinh’. Không biết Nhị đệ có thứ gì quý giá hiếm có để đem ra hy sinh đây?”
Tiêu Tranh bị ta chặn họng, nhất thời không đáp được.
Tiêu Ung gỡ thịt cua xong đặt vào đĩa ta, lại rót cho ta một chén rượu vàng dùng kèm bữa.
Trong lúc ăn, hắn mấy lần cầm nhầm chén, uống luôn trà của ta.
Ta dứt khoát đẩy chén trà của hắn sang một bên, thuận miệng nói:
“Dù sao chàng cứ cầm nhầm, sau này chỉ cần rót trà vào chén của ta là được.”
Tiêu Ung mỉm cười:
“Được.”
Tiêu Tranh nhìn hai chúng ta, bỗng hỏi:
“Tẩu tẩu đối với ta luôn lời nào cũng soi mói, còn với huynh trưởng lại dung túng đủ điều. Có phải vì hai người từng quen biết, yêu nhau ở Nam Châu nên bây giờ tẩu mới thiên vị huynh ấy như thế?”
Quen biết yêu nhau?
Hắn dám nói, ta còn chẳng dám nghe.
Khi ở Nam Châu, Tiêu Tranh vì một vụ cá cược mà tới quyến rũ ta.
Nhưng khi ấy ta bận kiếm tiền, ngày ngày chạy ngược chạy xuôi, ứng phó với hắn đã đủ khiến ta mệt c.h.ế.t.
Hắn từng chặn ta trước căn nhà rách ta thuê, ghét bỏ hỏi:
“Rốt cuộc nàng nợ bao nhiêu tiền? Ta trả thay nàng.”
Hắn lại nhìn mấy bộ y phục rách nát của ta, tức giận nói:
“Nàng vừa bán cá, vừa áp tiêu, lại còn đi chỉnh đàn. Cả ngày chẳng gặp được mấy lần, bận kiếm tiền đến thế, cuối cùng ngay cả một bộ y phục t.ử tế cũng không nỡ mua.”
Tiêu Tranh bỏ tiền sửa mái nhà cho ta, mua thêm đồ dùng trong nhà, còn mua cho ta mấy bộ y phục.
Không biết có phải tính tình lười nhác của ta khơi lên lòng hiếu thắng của hắn hay không.
Tiêu Tranh càng thất bại càng hăng, ngày ngày xoay quanh ta.
Ba tháng ta qua loa ứng phó với hắn, trong đầu chỉ nghĩ sau khi tới kinh thành có thể tìm Tiêu Ung vòi một khoản bạc, nào có động chút chân tình nào với hắn.
Có điều những lúc mệt mỏi, thỉnh thoảng trêu hắn một chút cũng khá thú vị.
Tiêu Tranh cũng không đến mức hoàn toàn vô dụng.
Ta lười tranh cãi với hắn.
Gắp một miếng ngó sen rim mật nhét cho Tiêu Ung.
Hắn thong thả ăn xong rồi dịu dàng nói:
“Hương vị này khiến ta nhớ tới lúc ở Nam Châu. Có lần ta mang hộp thức ăn tới thăm nàng. Bao nhiêu món như vậy, nàng lại chỉ chọn một đĩa ngó sen rim mật mà ăn. Ăn xong mới thấy ngọt đến ngấy, phải uống hai chén trà. Sau đó chúng ta còn cùng ngồi trên mái nhà ngắm hoàng hôn, nàng ngủ thiếp bên cạnh ta.”
Nghe vậy, ta chớp mắt.
Ồ.
Đây là lần đầu tiên ta nghe Tiêu Ung nhắc tới chuyện ở Nam Châu.
Tiêu Tranh vậy mà đã kể lại từng chuyện lớn nhỏ giữa ta với hắn ở Nam Châu cho Tiêu Ung nghe.
Chẳng lẽ vì sợ ta nhắc chuyện cũ, Tiêu Ung không biết tiếp lời rồi mọi chuyện bại lộ?
Tiêu Tranh như vừa nghe thấy chuyện gì khó tin lắm, hai mắt trợn lớn, hơi thở cũng gấp hơn.
“Huynh trưởng, ra ngoài với ta một lát. Ta có chuyện muốn nói.”
Tiêu Ung theo hắn ra ngoài.
Ta đợi một lúc vẫn không thấy hai người trở lại.
Uống trà nhiều quá, ta vội đi nhà xí.
Sau khi giải quyết xong, lúc đi ngang qua khúc ngoặt sau giả sơn ở hậu viện, ta nghe thấy hai huynh đệ đang nói chuyện.
Tiêu Tranh tức đến mức sắp nổ tung.
Hắn gào lên:
“Tiêu Ung! Huynh đúng là một tên tiểu nhân đê tiện! Cướp mất hôn sự của ta còn chưa đủ, bây giờ ngay cả ký ức cũng muốn cướp sao! Thảo nào trước kia huynh viết thư hỏi ta từng chuyện chi tiết khi ta ở bên A Thương. Ta còn tưởng huynh muốn tìm hiểu tình cảm giữa chúng ta. Vì muốn chứng minh lần này ta thật sự động lòng, ta mới kể cho huynh nhiều như vậy! Kết quả cuối cùng lại thành toàn cho tên tiểu nhân đê tiện là huynh!”
Ta không nhịn được đưa tay bóp vành tai.
Cái giọng lớn của Tiêu Tranh, hét to đến vậy, là sợ cả kinh thành không biết sao?
Nghe vậy, Tiêu Ung chẳng có biểu cảm gì.
Hắn bình tĩnh nói:
“Nhỏ giọng một chút. A Thương sắp được thăng chức, không thể để xảy ra chuyện tai tiếng ảnh hưởng tới việc xét thăng chức của nàng.”
Tiêu Tranh lập tức mỉa mai:
“Ta chính vì nghĩ tới tiền đồ của A Thương nên mới nhẫn nhịn đến bây giờ! Huynh vẫn đen lòng đê tiện như hồi nhỏ. Bao lâu nay huynh âm thầm dùng bạc đuổi hết những nữ nhân tìm tới cửa. Có phải huynh đã tính sẵn rằng rồi sẽ có một ngày ta thật lòng mà chính mình cũng không biết, sau đó huynh có thể cướp người ta yêu, nhìn ta đau khổ hối hận? Nói cho cùng, huynh đối tốt với A Thương, cưới nàng ấy, tất cả cũng chỉ vì muốn trả thù ta!”
