Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền! - Chương 3
Cập nhật lúc: 06/03/2026 04:00
Haizz, cứ sống trước đã.
Liên Mộ vận động một vòng quanh nhà gỗ nhỏ, sau đó xách vài thùng nước về phòng tắm rửa. May mà dưới gầm giường còn giấu một bộ quần áo sạch để thay.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Liên Mộ chải cho mình kiểu tóc song nha b.úi hai bên, trái phải đối xứng, mái tóc quá dài xõa sau lưng, trong nước phản chiếu khuôn mặt gầy yếu của thiếu nữ: một đôi mắt hạnh ướt át, sống mũi cao thẳng, màu môi vì suy dinh dưỡng lâu ngày mà tái nhợt khô khốc, ký sinh dưới chân tiên môn, lại còn gầy hơn cả ăn mày phàm trần.
Lúc mới xuyên đến còn thê t.h.ả.m hơn, chỉ còn lại một bộ xương khô trơ trọi.
"..."
Nàng thu dọn đồ đạc, từ trong cái túi bện bằng vỏ cây lôi ra hai quả lạnh băng c.ắ.n hết, mang theo cần câu cá thô sơ tự chế, đi đến gần thác nước sau núi câu cá.
Xung quanh thác nước rất vắng vẻ, mấy năm trước còn thường có đệ t.ử ngoại môn đến đây bắt cá ăn, sau này nghe nói dưới đáy đầm phong ấn một con ma thú làm nhiều việc ác, liền không còn ai dám đến nữa. Ma thú không mạnh, nhưng đệ t.ử ngoại môn đa phần rất gà mờ, không dây vào được.
Cá trong đầm sắp sinh sôi nảy nở thành tai họa rồi, con nào con nấy to lại béo, sau khi Liên Mộ phát hiện liền thường xuyên đến thám thính, xác nhận cơ thể không chút linh lực của mình hoàn toàn sẽ không gây ra chút d.a.o động nào, mới vác cần câu đến.
Hơn nữa phong ấn của tiên môn cũng đâu phải chuyện đùa, đâu dễ dàng bị phá vỡ như vậy, Liên Mộ không thể hiểu nổi tại sao những người khác lại lãng phí một cơ hội cải thiện bữa ăn như thế.
Liên Mộ chọn một chỗ nhiều cá nhất để đứng, bố trí xong giá đỡ cần câu, dùng vụn bánh bao mà nàng nhịn đau giữ lại lúc ăn cơm làm mồi, ngồi yên lặng buông cần.
"Bùm ——!"
Không biết từ đâu một viên đá rơi xuống nước, dọa chạy con cá lớn vừa bơi lại gần.
Liên Mộ: "..." Phiền thật.
Sau lưng bỗng nhiên đau nhói, quay đầu nhìn, là một viên đá to bằng hạt dẻ, từ trên cao rơi xuống.
"Ngươi đến đây làm gì?"
Phía trên thác nước lơ lửng một con diều giấy khổng lồ, bên trên có một thiếu niên trạc tuổi nàng đang đứng, nhưng đối phương trắng trẻo sạch sẽ, chất liệu y phục trên người vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.
Liên Mộ liếc nhìn con diều giấy kỳ lạ kia, sau đó thu hồi ánh mắt, mặt không cảm xúc tiếp tục câu cá.
"Hỏi ngươi đấy, ngươi cũng đến bắt con ma thú kia à?" Thiếu niên điều khiển diều giấy hạ xuống, tò mò lượn lờ quanh nàng.
"Đây là cái gì, linh khí bắt ma thú sao?" Hắn sán lại gần hỏi, lại nhìn cái giỏ tre đặt trên đất, không có một tia linh khí.
"Linh khí của ngươi lạ thật, trông giống cần câu cá, ta lại không cảm nhận được linh lực, ngươi cố ý giấu đi à?"
Thiếu niên càng lúc càng dựa gần, suýt chút nữa là trực tiếp đưa tay sờ vào cần câu của nàng, động tác của hắn quá lớn, dọa con cá sắp c.ắ.n câu chạy mất.
Liên Mộ nhìn mồi câu chẳng còn lại bao nhiêu, một con cá cũng chưa câu được, lập tức đau lòng như cắt, một chưởng hất văng cái tay không an phận của thiếu niên.
"Đừng có làm bừa!"
Thiếu niên ngẩn người tại chỗ, hộ vệ đi theo phía sau lập tức muốn rút kiếm.
"Đừng động thủ." Thiếu niên ngăn cản hộ vệ, quay đầu nhìn Liên Mộ, "Xin lỗi, không phải cố ý quấy rầy. Ta tên là Hứa Hàm Tinh, từ dưới núi lên, nghe nói dưới thác nước trước cửa Quy Tiên Tông có phong ấn ma vật, cho nên đến bắt."
Giọng điệu hắn nghiêm túc, chẳng ăn nhập chút nào với khuôn mặt tròn trịa kia, nghiêm túc đến mức buồn cười.
Liên Mộ không nhịn được đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới, quả thực là hạt giống tốt để tu tiên, nhưng hiện tại nàng linh căn tắc nghẽn, không nhìn ra cảnh giới của đối phương.
Tuổi này đã ra ngoài bắt ma vật, không phải thiên tài thiếu niên của thế gia tiên môn, thì là kẻ mắc bệnh trung nhị không biết trời cao đất dày... Rất rõ ràng đối phương là loại sau.
"Người mới bước vào con đường tu tiên căn cơ không vững, là lúc dễ để lại di chứng nhất, cần tĩnh tâm củng cố, không nên giao thủ với ma vật." Nàng hảo tâm nhắc nhở.
Mặc dù thế giới trước kia của Liên Mộ hiếm khi có ma vật xuất hiện, nhưng trong nhà luôn giáo d.ụ.c nàng như vậy, quanh thân ma vật khí tức ô trọc, căn cơ không vững sẽ bị xâm thực.
Nghe vậy, mắt Hứa Hàm Tinh sáng lên, cách nói chuyện trầm ổn quen thuộc này, y hệt như cao nhân mà hắn quen biết, muộn thế này còn ở gần Quy Tiên Tông, vị này chắc chắn cũng là người trong tiên môn!
Nhất định phải thể hiện cho tốt!
Hắn lập tức làm thân: "Ngài yên tâm, ta mang theo rất nhiều linh khí, cũng không định tự mình ra tay."
Hứa Hàm Tinh ngay tại chỗ lôi ra túi Càn Khôn, bày từng món linh khí của mình ra, dùng giọng điệu thì thầm nói: "Ngài xem, những thứ này đủ không?"
Liên Mộ: "?" Hắn hình như hiểu lầm rồi, nhưng mà...
"Khụ." Liên Mộ giả bộ thâm trầm quét mắt qua đống linh khí vàng óng ánh trên đất, "Ngươi thực sự hiểu cách dùng của chúng sao?"
"Ý của ngài là..." Đang khảo nghiệm hắn?
Hứa Hàm Tinh lập tức nghiêm túc hẳn lên, giải thích: "Đương nhiên rồi đại sư! Ví dụ như tấm Thiên Chức Võng này, nó do một đại khí sư chế tạo, có thể dùng để..."
Hộ vệ phía sau: "..."
Người ta tùy tiện hỏi dò, tiểu thiếu gia suýt chút nữa khai sạch nhà mình có mấy cái quần lót rồi, người này chỉ nhìn cách ăn mặc thôi đã chẳng dính dáng gì đến hai chữ đại sư.
Hộ vệ bất lực đỡ trán, tiểu thiếu gia nhà bọn họ chính là quá mức yêu thích tiên môn, lại không phục lão gia khuyên can, mới suốt ngày bỏ giá cao mua linh khí chạy khắp nơi, thôi kệ, có lẽ bị lừa vài lần là khôn ra.
Hứa Hàm Tinh thao thao bất tuyệt liệt kê ra một đống cách dùng linh khí, Liên Mộ nghe đến say sưa, một bên còn không quên thu cần kéo cá lên.
Từ mô tả của hắn, Liên Mộ thu được một số thông tin. Hóa ra thế giới này không chỉ có thể dùng linh lực điều khiển đồ vật, mà còn có thể đưa linh lực vào vật chứa để bảo quản, chế thành 'linh khí'. Phạm vi sử dụng của linh khí rất rộng, chỉ cần phương pháp thích hợp, thậm chí ngay cả người phàm cũng có thể dùng. Người tạo ra linh khí gọi là khí sư, bất luận là linh khí hay v.ũ k.h.í tu sĩ khác sử dụng, đều xuất phát từ tay khí sư.
