Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh - Chương 18

Cập nhật lúc: 04/03/2026 12:04

“Nghĩ càng lúc càng xa rồi, Ngư Thái Vi kéo lại dòng suy nghĩ, tập trung vào miếng thịt thỏ trên tay, từng miếng từng miếng thơm phức, thỏa mãn vị giác nhạt nhẽo suốt hai năm qua, suy nghĩ xem bước tiếp theo nên đi về hướng nào.”

Với thực lực hiện tại của nàng, đ-ánh yêu thú nhất giai căn bản không nhận được sự rèn luyện.

Nếu vì yêu đan nhất giai mà đ-ánh mất ý định lịch luyện ban đầu thì không hay chút nào.

Ngư Thái Vi quyết định tìm yêu thú nhị giai để luyện tay, nếu tình cờ gặp yêu thú nhất giai thì thu luôn, gặp không được thì đến phường thị tông môn mà mua yêu đan nhất giai.

Như vậy còn có thể tích trữ trước yêu đan nhị giai chuẩn bị cho tầng thứ hai của công pháp không phải sao.

Nàng phủi phủi những mẩu vụn trên tay, dùng Thủy Nhuận Thuật rửa sạch tay, thi triển Thổ Độn Thuật, lao về phía sâu trong rừng núi.

Bóng cây lùi ngược lại, Ngư Thái Vi dọc đường g-iết yêu thú, không chỉ thu hoạch được sáu viên yêu đan nhị giai, chín viên yêu đan nhất giai, mà còn thuận tay hái được hơn mười cây Cửu Diệp Thảo và vài cây linh d.ư.ợ.c nhị giai Thu Địa Hoàng.

Các thuật pháp trong tay cũng càng thêm tinh luyện, gần như tâm niệm vừa động là thuật pháp đã có thể phát ra, thần thức chỉ đâu là vị trí chuẩn xác không sai một ly, nói là phát ra tức thì và trúng đích cũng không quá lời.

Đến lúc này, Ngư Thái Vi càng lúc càng đi sâu vào trong, nhìn cây cối xung quanh trở nên thưa thớt, ít thấy dấu vết khai phá, nàng lại một lần nữa giải phóng thần thức để tìm kiếm yêu thú.

Đột nhiên, trong thần thức của nàng có một bóng trắng lướt qua, cách nàng chỉ mười mấy mét, Ngư Thái Vi như một cơn gió đuổi theo.

Đợi nhìn rõ hình dáng của yêu thú, Ngư Thái Vi thoáng chút hưng phấn, thế mà lại là Linh Đầu Điêu.

Cũng là yêu thú nhị giai, Linh Đầu Điêu có thể phun lửa, trên đỉnh đầu mọc hai cái sừng nhọn hoắt và dài, khuôn mặt giống linh dương nhưng lại có thân hình của loài điêu, bộ lông trên người mềm mại mượt mà như gấm vóc, màu sắc hoặc trắng như tuyết hoặc tím nhạt, rất được nữ tu yêu thích.

Con Linh Đầu Điêu bị Ngư Thái Vi phát hiện toàn thân trắng muốt, không thấy một sợi lông tạp nào.

Nếu có thể săn được, không chỉ có thể lấy được một viên yêu đan nhị giai, mà bộ lông bán đi là có thể gom góp được đại bộ phận yêu đan nhất giai cần thiết cho tầng một luyện thể.

Tuy nhiên Linh Đầu Điêu tính tình hung mãnh, khi bắt giữ phải đặc biệt cẩn thận không được làm hỏng bộ lông của nó, nếu không sẽ không đáng tiền nữa.

Trong nhất thời, Ngư Thái Vi thật sự không nghĩ ra được sách lược vẹn toàn nào vừa có thể bắt được Linh Đầu Điêu mà vừa không làm hỏng bộ lông trên người nó.

Chương 11 Đoạt Mệnh Trùng

Ngư Thái Vi trong lúc tìm kiếm yêu thú, vô tình phát hiện ra con Linh Đầu Điêu toàn thân trắng muốt.

Cơ duyên không thể bỏ lỡ, nàng dán lên người hai tờ Tật Hành Phù, bám sát sau lưng Linh Đầu Điêu mà chạy, đồng thời suy nghĩ phương án bắt giữ.

Trong lúc Ngư Thái Vi phủ định liên tiếp mấy phương án bắt giữ, nàng dần cảm nhận được sự thay đổi của môi trường xung quanh, khí tức u thâm, tiếng côn trùng kêu ít đi, chim ch.óc trên cây cũng không nhiều bằng khu rừng núi trước đó.

Ngư Thái Vi lập tức nhận ra, đi vào sâu hơn nữa thì không còn là nơi tu sĩ kỳ Luyện Khí có thể tùy ý thám hiểm nữa, dần dần biến thành sân nhà của tu sĩ Trúc Cơ.

Không thể tiếp tục nữa, Linh Đầu Điêu tuy tốt nhưng chưa đáng để nàng mặc kệ sự an nguy của bản thân.

Tức khắc, trong tay nàng xuất hiện vài tờ Bộc Liệt Phù.

Đã không có cách nào bắt được con nguyên vẹn thì g-iết ch-ết Linh Đầu Điêu để lấy yêu đan.

Đuổi theo lâu như vậy, không thể đi tay không về được.

Ngư Thái Vi đang định ném Bộc Liệt Phù về phía Linh Đầu Điêu thì đột nhiên phát hiện có điều không ổn.

Trong không trung hình như có thứ gì đó bay tới, nàng đột ngột ngẩng đầu, nhìn thấy một chiếc phi chu vượt qua nàng, bay đến phía trên Linh Đầu Điêu.

Ngay lúc này, từ trên phi chu quăng xuống một tấm linh võng, nhắm thẳng vào đầu Linh Đầu Điêu mà chụp xuống, gọn gàng linh hoạt giữ c.h.ặ.t khiến nó không thể động đậy.

Ngư Thái Vi vừa nhìn thấy linh võng đã đoán được người tới là ai, đợi một nhóm người từ phi chu đi xuống thì càng không còn nghi ngờ gì nữa.

“Lâm sư huynh công nhiên chặn đường nẫng tay trên như vậy, e là không hay đâu nhỉ!"

Ngư Thái Vi nhướng mày.

Lâm Chí Viễn, Trúc Cơ trung kỳ, hảo hữu của Tang Ly sư huynh nàng, là huyền tôn đồng thời là đại đệ t.ử của Kim Lâm Phong phong chủ Ngạn Tân chân quân.

Đi sát phía sau hắn là đường muội Lâm Tĩnh Nhi, con gái tộc trưởng Lâm gia, cũng bái dưới danh nghĩa Ngạn Tân chân quân.

Những người bảo vệ phía sau Lâm Tĩnh Nhi chắc hẳn đều là tộc nhân Lâm thị.

Lâm Chí Viễn phát ra tiếng cười sảng khoái:

“Hóa ra là Ngư sư muội, đúng là nữ đại thập bát biến, đều không dám nhận ra nữa rồi.

Ngư sư muội e là có chút hiểu lầm, con Linh Đầu Điêu này là do Tĩnh Nhi bọn họ phát hiện ở Phong Lâm Cốc, bao vây hồi lâu, không ngờ để con súc sinh này chạy thoát.

Nghĩ đến việc ta ở gần đây nên truyền âm cho ta, lúc này mới đuổi theo đến đây bắt lấy, chứ không hề có chuyện chặn đường nẫng tay trên gì cả."

“Đúng thế," Lâm Tĩnh Nhi từ sau lưng Lâm Chí Viễn bước ra, cằm hếch lên thật cao, có vẻ như rất khinh thường việc nói chuyện với Ngư Thái Vi, “Linh Đầu Điêu là do ta phát hiện, lại vừa vây vừa đuổi suốt nửa ngày trời rồi, ngươi có mặt mũi nào mà nói ta chặn đường nẫng tay trên.

Ta thấy là Ngư sư tỷ cố ý muốn cướp con mồi của ta thì có!"

Ngư Thái Vi học theo dáng vẻ của nàng ta, hừ nhẹ một tiếng:

“Các ngươi nói cái gì mà vừa vây vừa đuổi, ta đây đến nửa cái bóng người cũng không thấy.

Ta chỉ thấy một con Linh Đầu Điêu đang chạy, dọc đường đuổi theo, lại vô duyên vô cớ bị các ngươi bắt mất."

“Ngươi nói bậy, ta rõ ràng đã bảo Lâm Phương đi theo Linh Đầu Điêu, đúng rồi, Lâm Phương đâu?"

Lâm Tĩnh Nhi dường như cũng mới nhớ ra còn có người này.

Trong đám tộc nhân Lâm thị có người đáp lời:

“Lâm Phương truyền âm nói không cẩn thận bị thương ở chân, sắp đến nơi rồi.

Vừa nãy mải đuổi theo Linh Đầu Điêu nên ta chưa kịp nói."

Một tộc nhân Lâm thị khác tiếp lời:

“Không nhìn thấy Lâm Phương cũng không sao, trên người Linh Đầu Điêu vẫn còn phấn theo dõi do ta rắc."

“Đúng," Lâm Tĩnh Nhi đắc ý nhìn Ngư Thái Vi, “Chúng ta đã rắc phấn theo dõi lên người Linh Đầu Điêu, điều này đủ để chứng minh Linh Đầu Điêu là của chúng ta rồi chứ."

Ngư Thái Vi liếc nhìn Lâm Tĩnh Nhi, lạnh lùng nói:

“Cứ theo lời ngươi nói, ai rắc phấn theo dõi lên thì là của người đó, vậy ngày sau ta cũng mang theo phấn theo dõi, hễ thấy yêu thú là rắc, toàn bộ yêu thú ở nơi lịch luyện đều thuộc về ta rồi."

“Ngươi!"

Lâm Tĩnh Nhi chỉ tay vào Ngư Thái Vi, tức đến giậm chân.

Lâm Chí Viễn lúc đầu còn nhìn hai người cãi nhau một cách thích thú, giờ thấy Lâm Tĩnh Nhi không còn lời nào để nói mới lên tiếng:

“Cho dù chuyện trước đó không nhắc tới nữa, Ngư sư muội e rằng cũng không có cách nào bắt được Linh Đầu Điêu mà không làm hỏng bộ lông chứ."

Lâm Tĩnh Nhi nghe vậy thì phấn chấn hẳn lên:

“Đúng thế, bản lĩnh của Ngư sư tỷ ta đây còn lạ gì, muốn bắt Linh Đầu Điêu mà không mảy may sứt mẻ gì, một chữ là:

Khó; hai chữ là:

Rất khó."

Vì Lâm Chí Viễn và Tang Ly là hảo hữu, Ngư Thái Vi và Lâm Tĩnh Nhi cũng không xa lạ gì, trong lòng đều hiểu rõ thực lực của nhau.

Tuy Lâm Tĩnh Nhi vẫn giữ ấn tượng về Ngư Thái Vi từ hai năm trước, đ-ánh giá thấp thực lực của nàng, nhưng việc không có cách hay để bắt nguyên vẹn Linh Đầu Điêu là sự thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD