Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh - Chương 79

Cập nhật lúc: 04/03/2026 13:15

“Thôi bỏ đi, đi đoán mò suy nghĩ của người khác thực sự quá nhức đầu.

Bất kể Phượng Trường Ca muốn kéo gần quan hệ giữa hai người là thật lòng hay giả ý, chỉ cần Phượng Trường Ca không có ý hại nàng thì cứ tạm thời mặc kệ nàng ta vậy.”

Chương 43 Tỉnh ngộ

Ngư Thái Vi xoa xoa thái dương, đi tới tảng đ-á không xa bên cạnh ngồi thiền tĩnh tâm.

Hiện giờ trời vẫn còn sáng, muốn đi điều tra tình hình thì kiểu gì cũng phải đợi sau khi trời tối mới hành động được.

Tang Ly và Phượng Trường Ca thấy vậy cũng tự tìm một tảng đ-á phẳng, ngồi xếp bằng thiền định, tĩnh lặng chờ đợi thời gian tới.

Lúc này, Phượng Trường Ca lại bắt chuyện với Khung lão trong không gian:

“Khung lão, người xem trên người sư tỷ có những công cụ trữ vật nào?”

Nàng không thấy trên người Ngư Thái Vi treo thêm túi trữ vật nào khác, nàng muốn biết Ngư Thái Vi đã để túi trữ vật chứa Đồng Tinh vào trong vạt áo, hay là có pháp bảo trữ vật ẩn giấu, thậm chí nàng còn nghĩ xa hơn một bước:

liệu Ngư Thái Vi cũng có một không gian tùy thân nào đó không?

“Trên người nàng treo một cái túi trữ vật, bên hông giấu hai cái túi trữ vật, vạt áo trước có ba cái túi linh thú, chắc đều trống rỗng.

Trên tay trái còn đeo một cái nhẫn trữ vật, loại nhẫn trữ vật đó to nhất cũng chỉ chừng năm trượng vuông thôi.”

Khung lão phóng thần thức ra bên ngoài, chỉ điểm sơ qua, hoàn toàn không làm kinh động tới Ngư Thái Vi.

Phượng Trường Ca theo bản năng nhìn vào tay trái của mình, trên đó ẩn giấu một chiếc nhẫn trữ vật hình hoa lan, bên trong rộng bằng hai sân bóng rổ, chất đầy linh thạch, linh d.ư.ợ.c, trận bàn, nàng còn rất nhiều thứ quan trọng đều để trong ngọc bội không gian.

“Chỉ có túi trữ vật và nhẫn trữ vật thôi sao?”

Phượng Trường Ca hỏi.

Khung lão theo Phượng Trường Ca nhiều năm, làm sao không nghe ra ẩn ý trong lời nàng, không khỏi cười khẩy một tiếng:

“Ngọc bội không gian là tiên khí, ngươi tưởng ai cũng có thể có được sao?

Trên người Ngư Thái Vi không có d.a.o động không gian nào khác.”

Có được câu này của Khung lão, Phượng Trường Ca yên tâm rồi.

Cũng phải, trên đời làm gì có nhiều không gian tùy thân đến thế.

Không phải không có, mà là Khung lão không phát hiện ra được.

Những thứ tinh diệu trên đời nhiều vô kể, Khung lão cũng đâu phải vạn năng cái gì cũng biết.

Thực tế, Ngư Thái Vi vì an toàn nên đã sớm cất túi trữ vật chứa Đồng Tinh vào Hư Không Thạch, hai cái túi trữ vật giắt bên hông là nàng lấy được từ ba tên tán tu bị g-iết ở nơi rèn luyện, giờ đây lại vô tình trở thành vỏ bọc cho túi trữ vật chứa Đồng Tinh.

“Sư muội, Trường Ca, chúng ta đi thôi.”

Tang Ly nói khẽ, nhưng Ngư Thái Vi bỗng mở bừng mắt.

Hãy nghe cách xưng hô này xem:

một người là sư muội, một người là Trường Ca, thân sơ rõ rệt, sao trước kia nàng chưa từng chú ý tới nhỉ?

“Sư muội, muội kể lại tình hình muội thấy trong hang mỏ đi.”

Đến bên ngoài mỏ, ba người tìm một nơi vô cùng kín đáo để ẩn nấp.

Ngư Thái Vi hồi tưởng lại đoạn đường đã đi ban ngày:

“Sau khi vào trận là một lối đi dài khoảng mười lăm mười sáu trượng, rộng ba trượng.

Qua lối đi là một sảnh hang hình vòng cung, giống như bãi đất trũng trước động phủ của ta, bên cạnh có mở ra mấy căn phòng, ta chỉ vào phòng của Lã chủ sự, chính là căn phòng ở giữa nhất.

Bên cạnh có mấy hang mỏ bỏ hoang, đi sâu vào trong nữa là các hang mỏ ngang dọc bốn phương tám hướng, ta chỉ nhìn thấy lối vào chứ chưa vào bên trong xem thử.”

Ngư Thái Vi chỉ nhìn thấy dáng vẻ bên ngoài nhất, bên trong tình hình thế nào nàng cũng không biết, không cung cấp được bao nhiêu thông tin.

“Sư tỷ tới giao nhận quặng, không đi dạo trong hang mỏ tinh phẩm sao?

Đây là lệ thường của đệ t.ử làm nhiệm vụ bên ngoài mà.”

Phượng Trường Ca cảm thấy không đi thì có chút đáng tiếc.

Ngư Thái Vi thản nhiên nói:

“Trong hang mỏ vừa âm u vừa lộn xộn, ta chẳng thích vào đó chút nào.

Trên nhiệm vụ viết rõ ràng chỉ cần mang Đồng Tinh về tông môn là hoàn thành nhiệm vụ, việc vào hang mỏ gì đó thì miễn đi.

Ai bảo sư huynh lại nhận thêm nhiệm vụ điều tra, xem ra lần này không muốn vào cũng phải vào rồi.

Sư huynh, vào đó điều tra thế nào, huynh có kế hoạch gì chưa?”

“Đại khái có một phương hướng.

Trên mỏ nói Hứa chủ sự bị thương do áp chế âm khí bạo động, chúng ta vào đó trước tiên kiểm tra xem gần đây có dấu vết âm khí bạo động không, sau đó tìm xem Hứa chủ sự đang bế quan ở đâu, nơi huynh ấy bế quan có điểm gì khác thường không.”

Tang Ly đã suy tính xong trên đường đi, lúc này đang thầm tính toán làm sao để mở được trận phòng hộ mà không làm kinh động tới người bên trong.

Đúng như Ngư Thái Vi nghĩ, việc nhận nhiệm vụ điều tra này là do một tay Phượng Trường Ca thúc đẩy, nhưng nếu không phải có lòng tin vào trình độ trận pháp của mình thì Tang Ly cũng không dám tùy tiện nhận lời.

“Trận phòng hộ này do ba mươi sáu phó trận tổ hợp thành, có sáu mươi tư loại biến hóa, cứ cách hai canh giờ lại tổ hợp lại một lần.

Ta cần tìm ra hai phó trận quen thuộc mới có thể diễn tính ra cách phá trận.”

Phượng Trường Ca cười:

“Sư huynh, trận phòng hộ này không lợi hại lắm, huynh chắc chắn sẽ sớm phá được thôi.”

Tang Ly rõ ràng rất hưởng thụ lời Phượng Trường Ca nói, khẽ cười đáp lại:

“Ta phá trận, hai muội cứ dưỡng tinh dưỡng khí trước, đợi phá được trận là không còn thời gian ngồi yên đâu.”

Ngư Thái Vi ngồi phía sau, ngẩn ngơ nhìn Tang Ly đang chuyên chú diễn tính trận pháp phía trước.

Dáng vẻ tự tin, chuyên chú đó của huynh ấy từng là dáng vẻ nàng thích ngắm nhìn nhất.

“Sư tỷ đừng lo lắng, sư huynh đã là trận pháp sư ngũ phẩm rồi, trước kia đi rèn luyện gặp phải trận pháp đều do sư huynh phá, những trận lợi hại hơn cái này cũng không làm khó được huynh ấy đâu.”

Phượng Trường Ca vẻ mặt đầy tự hào, có vẻ rất tin phục Tang Ly, chợt nàng lại khẽ che miệng:

“Sư tỷ, xin lỗi, muội không cố ý nhắc tới chuyện đi rèn luyện trước kia.”

Ngư Thái Vi thu hồi tầm mắt, nhướng mi nhìn Phượng Trường Ca, giễu cợt nói:

“Nói năng như vậy thật chẳng giống muội chút nào.

Ta đã qua cái tuổi tranh phong ghen tuông rồi, sẽ không chấp nhặt với muội đâu.”

Phượng Trường Ca mặt hơi đỏ:

“Sư tỷ nói đùa rồi.

Thực ra hơn ba năm qua, muội và sư huynh không đi được bao nhiêu nơi, cả ngày không phải g-iết yêu thì cũng là đ-ánh quái, nói ra cũng khá nhàm chán.

Sư tỷ đi rèn luyện đã làm những gì?

Có gì thú vị không?”

Ngư Thái Vi lặp đi lặp lại những lời của Phượng Trường Ca trong đầu, cuối cùng cũng nếm ra được chút dư vị.

Thật thú vị, đây là đang dò xét nàng sao?

Trong lòng Ngư Thái Vi ngoài việc đột ngột đề cao cảnh giác, lại nảy sinh vài phần cảm xúc không nói rõ thành lời.

Phượng Trường Ca bỏ công sức thăm dò trải nghiệm của nàng, chắc chắn là do nàng đã ảnh hưởng tới Phượng Trường Ca ở phương diện nào đó, vì vậy Phượng Trường Ca mới có hành động như vậy.

Giống như trước kia, bất kể nàng làm gì, Phượng Trường Ca luôn giữ thái độ thản nhiên không bận tâm, nói trắng ra là không đặt nàng vào vị trí ngang hàng, nhiều chuyện không thèm chấp nhặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.