Từ Triều - 8
Cập nhật lúc: 29/08/2026 17:03
Về sau còn phải hỏi ta có đồng ý không.
Mấy lần đầu, hắn hỏi mà nghiến răng nghiến lợi.
Ta nghe thôi cũng muốn cười.
Nhưng hắn thật sự chậm rãi học được.
Có lúc ta từ chối.
Hắn cũng tức.
Tức xong tự mình bỏ đi.
Vài ngày sau lại tới.
Có một lần ta hỏi: “Điện hạ cứ giày vò mình như vậy, không mệt sao?”
Bùi Chiêu đang giúp ta bóc lạc.
Bóc đến lộn xộn hết cả.
Trước kia hắn nào từng làm loại chuyện này.
Nghe ta hỏi, tay hắn dừng lại.
“Mệt.”
Ta vui vẻ.
“Vậy thôi đi.”
Hắn nhét số lạc đã bóc vào tay ta.
“Đừng hòng.”
Ta ăn một hạt.
“Trước kia người cũng thích nói câu này.”
“Cô biết.”
Hắn cúi đầu.
“Trước kia nói câu này là muốn nhốt nàng lại.”
“Còn bây giờ?”
Bùi Chiêu ngẩng mặt.
“Bây giờ là cầu nàng cho cô thêm một cơ hội.”
Lời này nghe rất dễ chịu.
Ta cố ý để hắn chờ một thời gian.
Thật ra cũng chẳng phải chờ quá lâu.
Bởi vì lòng ta mềm.
Nhất là với người đẹp mắt mà còn chịu nhận sai.
Lại qua một thời gian, ta cùng hắn vào cung gặp Hoàng hậu.
Hoàng hậu thấy hai chúng ta sóng vai bước vào, nhìn ta trước.
Lại nhìn Bùi Chiêu.
Bà lập tức bật cười.
“Giày vò đủ rồi?”
Ta hơi chột dạ.
Bùi Chiêu mặt dày hơn.
“Để mẫu hậu phải nhọc lòng.”
Hoàng hậu cười lạnh.
“Bổn cung nhọc lòng gì chứ, hai tổ tông sống các ngươi bớt tới giày vò bổn cung, bổn cung đã phải thắp hương tạ trời rồi.”
Ta đứng bên cạnh nhịn cười.
Bùi Chiêu lén chạm vào tay ta.
Ta vỗ ra.
Hoàng hậu nhìn thấy.
Bà trợn mắt.
Sau đó chuyện hôn sự lại được nhắc tới.
Lần này Bùi Chiêu hỏi ta trước.
Hắn hỏi có chút căng thẳng.
“Nàng có bằng lòng không?”
Ta cố ý uống nửa chén trà.
Sau đó mới nói: “Nói trước cho rõ, ta muốn xuất cung thì xuất cung, muốn ăn gì cũng do ta tự quyết, người bớt phái người đi theo ta.”
Bùi Chiêu đồng ý.
“Còn gì nữa?”
“Người nổi giận thì được, muốn đập đồ thì đập đồ của mình, đừng tới giày vò ta.”
Hắn nhịn một lúc.
“Được.”
Ta tiếp tục ra điều kiện.
Nói đến sau cùng, thái dương hắn gần như sắp giật tung.
Nhưng vẫn nhịn.
Đợi ta nói xong, hắn hỏi: “Lần này có thể gả rồi chứ?”
Ta nghĩ một lát.
“Có thể thử.”
Bùi Chiêu nhắm mắt lại.
“Khương Vũ, thành thân còn có thể thử sao?”
Ta cười với hắn.
“Vậy người còn cưới không?”
Hắn lập tức đứng bật dậy.
“Cưới.”
Giọng lớn đến mức cung nhân bên ngoài cũng nghe thấy.
Ta cười hồi lâu.
Về sau ta mới biết một chuyện.
Thật ra năm đó, ngay từ lần đầu Bùi Chiêu hỏi ta ra khỏi cung rồi muốn làm gì, hắn đã nảy ý muốn giữ ta lại.
Chỉ là khi ấy hắn cảm thấy đây căn bản chẳng tính là chuyện gì lớn.
Hắn là Thái t.ử.
Hắn muốn giữ một nữ nhân, ai có thể ngăn cản.
Cho nên về sau mấy lần Hoàng hậu muốn thả người, hắn đều từng đi cầu xin.
Chờ thêm một chút.
Giữ lại thêm vài ngày.
Chờ nàng quen với Đông cung.
Hắn vẫn luôn nghĩ như vậy.
Ta nghe xong chỉ cảm thấy trước kia người này thật sự hỗn xược.
Bùi Chiêu cũng thừa nhận.
“Khi ấy cô quả thật rất hỗn xược.”
Ta hơi bất ngờ.
“Bây giờ người dễ nói chuyện đến vậy rồi sao?”
Hắn đang ôm đứa trẻ ngồi bên cạnh, nghe vậy sắc mặt lại đen xuống.
“Khương Vũ, nàng vừa phải thôi.”
Sau khi thành thân một thời gian, chúng ta có con.
Cuộc sống thật ra khác khá xa điều ta từng tưởng tượng.
Trước kia ta cảm thấy sống cùng Bùi Chiêu chắc chắn rất mệt.
Thật sự sống với nhau rồi, cũng có lúc cãi nhau.
Có khi cãi rất dữ.
Ta tức quá sẽ trực tiếp sang chỗ Hoàng hậu ở.
Ngày hôm sau Bùi Chiêu liền tới đón.
Lần đầu, hắn còn bày ra vẻ Thái t.ử.
Ta đóng sầm cửa ngay trước mặt hắn.
Lần thứ hai, hắn khôn ra.
Mang đồ ăn tới.
Lần thứ ba, đến đồ ăn cũng bỏ luôn.
Vừa vào cửa đã nhận sai trước.
Ta cảm thấy người này cuối cùng cũng có chút tiến bộ.
Đương nhiên, thỉnh thoảng hắn vẫn tái phạm tật cũ.
Có lần ta nói chuyện thêm mấy câu với một thị vệ gần cung môn.
Trở về rồi, hắn ghen bóng ghen gió suốt nửa ngày.
Đến tối nằm xuống vẫn hỏi người kia đã nói gì với ta.
Ta phiền đến mức lấy gối ném hắn.
Hắn ôm cái gối.
“Cô chỉ hỏi một câu.”
“Người hỏi nửa ngày rồi.”
“Vậy nàng trả lời một câu đi.”
Ta lười để ý hắn.
Xoay người đi ngủ.
Một lát sau, hắn từ phía sau ôm tới.
Ta đạp hắn một cái.
Hắn lập tức ngoan ngoãn.
Ta bỗng nhớ tới lời năm xưa từng nói với Lục cô nương.
Không nhịn được mà bật cười.
Bùi Chiêu hỏi ta cười gì.
Ta nói: “Năm đó ta thật sự không lừa nàng ấy, đạp hai lần quả nhiên có tác dụng.”
Hắn nói ta thiếu đức.
Ta thừa nhận.
Con người ta vốn cũng chẳng phải kiểu hiền thục gì cho cam.
Những năm ở Đông cung, vì muốn xuất cung, ta từng nhét nữ nhân cho hắn.
Từng phá hôn sự của hắn.
Từng mặc y phục của hắn chạy tới trước mặt Thái t.ử phi tương lai nói chuyện trên giường.
Bây giờ nghĩ lại, chuyện nào cũng đủ để Hoàng hậu mắng ta thêm nửa ngày.
Nhưng ta chưa từng hối hận.
Khi ấy ta thật sự bị nhốt đến không chịu nổi.
Ai còn lo nổi chuyện thể diện.
Về sau có một lần, Bùi Chiêu bỗng hỏi ta.
“Khương Vũ, khi ấy thật ra nàng đã sớm biết cô thích nàng rồi, đúng không?”
Ta đang ăn.
Nghe xong động tác khựng lại.
Người này thế mà cuối cùng cũng nhận ra.
Ta mơ hồ đáp: “Đại khái vậy.”
Mặt Bùi Chiêu lập tức xanh mét.
“Nàng biết?”
Ta vội nhét một miếng điểm tâm vào miệng.
“Biết một chút.”
“Vậy mà nàng còn đi?”
Ta nhai xong mới trả lời.
“Thích thì vẫn là thích thôi.”
Hắn nhìn ta chằm chằm không chớp mắt.
Chờ nửa câu sau.
Ta cười với hắn.
“Nhưng trước kia sống cùng người, ta thật sự chịu đủ rồi.”
Bùi Chiêu cứng họng.
Rất lâu sau, hắn cũng bật cười.
Cười xong liền cướp miếng điểm tâm còn lại của ta.
Ta cuống lên.
“Đó là của ta!”
Hắn c.ắ.n một miếng.
“Chịu đi.”
Ta nhào tới giành.
Đứa trẻ bên cạnh cười đến vỗ tay liên tục.
Cung nhân cũng cúi đầu nhịn cười.
Giằng co hồi lâu, cuối cùng ta cũng giành lại được phần còn thừa.
Đã bị hắn ăn mất hơn nửa.
Ta tức đến giẫm hắn một cái.
Bùi Chiêu kéo ta lại.
Lần này sức rất nhẹ.
Hắn hỏi: “Còn bây giờ?”
Ta biết hắn hỏi gì.
Ta cố tình giả ngốc.
“Bây giờ cái gì?”
Bùi Chiêu cũng cuống lên.
“Bây giờ sống cùng cô, nàng vẫn chịu đủ rồi sao?”
Ta nhìn hắn.
Lại nhìn phần đồ ăn ít ỏi còn lại trong tay.
Nghĩ nửa ngày.
“Hiện giờ cũng được.”
Khóe miệng hắn cuối cùng cong lên.
Ta lại bổ sung một câu.
“Sau này còn làm chuyện hồ đồ thì tính tiếp.”
Nụ cười Bùi Chiêu cứng lại.
Ta lập tức chạy.
Hắn đuổi theo phía sau.
Ta chạy ra rất xa, vẫn còn nghe Hoàng hậu mắng ngoài hành lang.
“Đã bao nhiêu tuổi rồi còn làm loạn! Con cái đều đang nhìn kia kìa!”
Ta cười đến đau bụng.
Bùi Chiêu đuổi kịp, cũng bật cười.
Thật ra về sau ta từng nghĩ.
Nếu năm đó thật sự xuất cung rồi không bao giờ quay đầu, đại khái ta vẫn có thể sống tốt.
Gả cho người khác cũng được.
Sống một mình cũng được.
Ngày tháng dù thế nào cũng có cách để sống.
Chỉ là về sau Bùi Chiêu đã học được cách mở cửa.
Ta cũng bằng lòng quay về thêm một lần.
Như vậy là đủ rồi.
HẾT
