Từ Tỳ Nữ Thử Hôn, Ta Trở Thành Mẫu Phu Của Nàng - 3

Cập nhật lúc: 19/08/2026 16:01

Trước khi đi, Vương ma ma dặn ta phải hầu hạ thế t.ử cho tốt, ta ngoan ngoãn vâng lời.

Một nha hoàn trong Hầu phủ bước tới.

“Cô nương, ta tên T.ử Yên, xin đi theo ta.”

Nàng đưa ta đến một gian sương phòng rồi rót cho ta chén trà.

“Cô cứ chờ ở đây một lát, thế t.ử còn đang xử lý công vụ, chưa về.”

Ta vẫn ngoan ngoãn đáp.

“Được.”

Nàng đi rồi, ta thấp thỏm bất an chờ đợi.

Lúc này, ta bỗng nghe bên ngoài có hai nha hoàn đang lén bàn tán.

“Ta nghe nói tối nay Thược Dược sẽ lén hạ t.h.u.ố.c Hầu gia, muốn xem có leo giường thành công, một bước thành Hầu phu nhân được không đấy!”

“Chỉ bằng nàng ta sao?”

“Cũng chẳng soi gương xem mình là thứ gì.”

“Từ sau khi phu nhân qua đời, Hầu gia giữ mình như ngọc, ai cũng không thể đến gần.”

“Bao nhiêu nha hoàn muốn leo giường đều bị đ.á.n.h đuổi ra ngoài!”

“Đúng thế, nếu không phải còn phải trực, ta thật muốn đứng ngoài cửa viện Hầu gia xem Thược Dược bị đuổi ra thế nào.”

“Ta cũng muốn đi!”

“Tỳ nữ thử hôn bên thế t.ử có gì đáng xem, sở thích của thế t.ử ai dám nhìn chứ.”

“Nếu thật sự phải chọn, ta thà làm thông phòng của Hầu gia còn hơn làm chính thê của thế t.ử.”

“Dù sao Hầu gia nổi danh ôn nhu như ngọc, là bậc quân t.ử, tuổi lại chưa lớn, còn vô cùng sủng thê.”

“Đúng thế, ta nằm mơ cũng muốn.”

Hai mắt ta lập tức sáng lên.

Hầu phủ đâu chỉ có một thế t.ử, phía trên còn có vị Trung Nghĩa Hầu góa vợ là Tạ Chính Uẩn.

Ta bước ra khỏi phòng, lễ phép hỏi hai nha hoàn kia.

“Xin hỏi nhà xí ở đâu?”

Bọn họ lơ đãng chỉ về một hướng rồi lại tiếp tục rì rầm bàn tán.

Ta xách váy chạy đi.

Ra khỏi viện, ta tùy tiện hỏi một tiểu tư vị trí viện của Tạ Chính Uẩn.

Khi chạy đến nơi, ta phát hiện đã có mấy nha hoàn trốn trong bóng tối nhìn chằm chằm cửa viện.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, một nha hoàn toàn thân chật vật chạy ra ngoài.

Mấy nha hoàn núp trong tối lập tức vui vẻ.

“Thược Dược quả nhiên bị đuổi ra rồi!”

“Không bị đuổi mới lạ.”

“Không biết Hầu gia có trúng t.h.u.ố.c không?”

“Ai biết được?”

“Giờ này ai dám qua đó chứ, chẳng phải tự tìm đường c.h.ế.t sao!”

“Đi đi đi, mau kéo Thược Dược đi, nếu bị Vương ma ma phát hiện thì xong đời.”

“Cũng chỉ có Hầu gia nhân từ mới còn chừa mạng cho nàng ta!”

Bọn họ lập tức xuất hiện trước mặt Thược Dược đang ngơ ngác, kéo nàng đi, chớp mắt đã biến mất không thấy bóng dáng.

Ta từ chỗ tối bước ra, hít sâu một hơi rồi nhanh ch.óng đi vào viện.

Vừa đến gần cửa phòng, ta đã nghe bên trong truyền ra tiếng thở dốc đầy khó chịu.

Tạ Chính Uẩn quả nhiên đã trúng t.h.u.ố.c sao?

Ta không do dự nữa, quyết định đ.á.n.h cược một phen, lập tức đẩy cửa bước vào rồi cài chốt lại.

Sau bình phong, từ phía bể tắm vang lên một tiếng quát giận dữ.

“Còn không cút?”

“Không muốn sống nữa sao?”

Nói thật, trong lòng ta rất sợ.

Nhưng nghĩ đến những ngày đáng sợ hơn đang chờ mình sau khi trở thành tỳ nữ thử hôn của Tạ Liễm, ta lại c.ắ.n răng chịu đựng.

Nếu tối nay ta cược thua, cùng lắm chỉ bị đuổi ra ngoài.

Ta thấy Thược Dược cũng chẳng làm sao cả.

Đến lúc đó cứ nói mình đi nhầm phòng là được.

Nghĩ vậy, lá gan ta bỗng lớn hơn hẳn.

Ta nhanh ch.óng vòng qua bình phong, bước đến gần bể tắm.

Người đàn ông trước mắt đang nhắm mắt chịu đựng, trán phủ đầy mồ hôi.

Rõ ràng là phụ thân của Tạ Liễm, nhưng nhìn qua lại như chưa đến ba mươi tuổi.

Nhìn kỹ mới thấy cả người hắn đang run rẩy, dường như đang cố hết sức kìm nén điều gì đó.

Hắn nhịn đến vô cùng khổ sở.

Ta cố ý tỏ vẻ mờ mịt, ngây thơ mà hỏi.

“Xin lỗi, đây là lần đầu ta đến Hầu phủ, vốn muốn tìm nhà xí nhưng không cẩn thận đi nhầm.”

“Ta đi ngay đây!”

Nghe vậy, hắn mở mắt liếc ta một cái.

Chỉ một cái nhìn ấy, đôi mắt hắn lập tức hơi nheo lại, đồng t.ử co rút.

Ta biết hôm nay mình đã cố ý trang điểm, dung mạo hẳn không tệ.

Nhưng vẫn còn thiếu một chút.

Ta nhìn mồ hôi trên trán hắn rồi lại cố tình hỏi.

“Ngài là ai vậy?”

“Vì sao lại ngâm mình ở đây, còn toát nhiều mồ hôi như thế?”

“Ngài không phải trúng độc đấy chứ?”

“Để ta xem giúp ngài!”

Vừa nói, ta vừa chạy về phía hắn, nhưng ngay lúc sắp chạm tới thì chân trượt, cả người rơi thẳng xuống bể tắm.

Ta sặc mấy ngụm nước rồi cố vùng vẫy bò lên.

Nhưng không thành.

Cuối cùng vẫn là hắn vớt ta dậy.

Lúc hắn kéo ta lên, ta nhân cơ hội ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn, cả người thu mình vào trong lòng hắn.

Ta trời sinh thân thể mềm mại, eo nhỏ mà đường cong đầy đặn.

Lúc này ở trong nước, ưu thế ấy càng lộ rõ, ta lập tức cảm nhận được hắn có gì đó khác thường.

Cả người hắn nóng rực, theo bản năng siết ta thật c.h.ặ.t vào lòng, như muốn nghiền ta vào xương cốt.

Toàn thân ta mềm nhũn.

Trong lúc hoảng loạn, môi ta bỗng bị hắn hôn lấy, đôi tay men dọc lưng ta.

Hơi thở đàn ông bao trùm lấy ta, khiến ta càng mềm người.

Hắn buông môi ta ra, hơi thở nóng rực lướt bên tai, giọng khàn đặc.

“Yêu tinh từ đâu chui ra vậy?”

“Muốn lấy mạng ta sao?”

Ta ngẩng mắt, tỏ vẻ vô tội nhìn hắn.

“Ta không phải, ta chỉ là một nha hoàn, ta đi nhầm phòng thôi.”

“Ta... ưm...”

Sau một hồi trời đất đảo lộn, ta bị hắn giữ bên thành bể.

Hắn đứng sau lưng, một tay vuốt qua cổ ta, cả người áp tới rồi hôn lên vành tai.

“Thủ đoạn của nàng không tệ.”

“Nhưng ta không ghét.”

“Tối nay, nàng trốn không thoát đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Từ Tỳ Nữ Thử Hôn, Ta Trở Thành Mẫu Phu Của Nàng - Chương 3: 3 | MonkeyD