Từ Xưa "hài Hước" Trị "bệnh Kiều" - 6

Cập nhật lúc: 25/07/2026 00:01

13

​Tôi ngồi trên sàn nhà, nghe hệ thống lải nhải càm ràm:

​Tôi biết ngay mà, ký chủ làm sao có thể thật sự biến thái đến mức đó chứ, hóa ra tất cả những điều này đều là thủ đoạn của cô!

​Tôi giật b.ắ.n mình:

​Cũng không cần phải tẩy trắng cho tao đâu, tao chính là một kẻ biến thái thuần túy đấy, người bình thường chẳng ai làm ra cái loại chuyện này đâu.

​Nụ cười trên mặt hệ thống đọng lại:

​Cô có cái chấp niệm gì với từ 'biến thái' vậy hả? Bỏ đi, để tôi đưa cô trở về thế giới ban đầu.

​Ơ?

​Lần này hệ thống thật sự hoang mang tột độ:

​Ký chủ, sao tôi lại không đo lường được thế giới ban đầu của cô vậy?

​Còn tôi lúc này vẫn đang hồi tưởng lại câu nói cuối cùng của Nam Gia Hữu, đôi hốc mắt anh đỏ bừng, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào tay tôi:

​Tiết Tô Diệu, em đã rời bỏ anh một lần rồi, chẳng lẽ còn muốn lại rời bỏ anh lần thứ hai sao?

​Hóa ra, cuối cùng anh vẫn nhận ra tôi.

​Thật ra, nguyên thân của tôi không phải con người, mà là một hệ thống đã về hưu.

​Sau khi về hưu được một năm, tôi rảnh rỗi đến phát chán nên tùy tiện chọn bước vào một tiểu thế giới.

​Thời điểm tôi mới xuyên tới đây, Nam Gia Hữu vừa vặn tan học trở về nhà, bốn mắt nhìn nhau chạm mặt với tôi.

​Tôi chủ động bắt chuyện, nói cho anh biết tôi tên là Tô Tô, là hàng xóm mới chuyển đến.

​Nam Gia Hữu là con người xinh đẹp đầu tiên tôi nhìn thấy ở thế giới này, mà tôi thì xưa nay luôn rất hứng thú với loài người, vì thế quyết định chuyên tâm nghiên cứu anh.

​Thế là tôi cố tình tiếp cận Nam Gia Hữu, sau đó liên tục thử nghiệm những biến động cảm xúc của anh, muốn thấu hiểu xem tình cảm của con người rốt cuộc là thứ gì, tại sao lại kỳ diệu đến thế.

​Về sau, mẹ kế của anh tìm đến tôi, muốn tôi ngáng chân gây khó dễ cho anh.

​Dĩ nhiên là tôi từ chối.

​Một ngày trước sinh nhật của Nam Gia Hữu, tôi cố tình cãi nhau với anh vì muốn xem xem tức giận là một loại cảm giác như thế nào để lấy thêm dữ liệu nghiên cứu mới.

​Kết quả tôi tính sai, do tiền hưu trí không đủ nên tôi lập tức bị đ.á.n.h văng ra khỏi thế giới này.

​Đến khi tôi gom đủ tiền quay trở lại, tôi mới phát hiện ra Nam Gia Hữu vì lo lắng cho tôi nên đã nửa đêm chạy ra ngoài tìm tôi, kết quả xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông, mà vụ t.a.i n.ạ.n đó lại chính là do bà mẹ kế cố tình dàn xếp.

​Sau đó, Nam Gia Hữu vĩnh viễn mất đi đôi chân, lại không thể tìm thấy tôi, tính cách anh trở nên hoàn toàn lạnh lùng u uất.

​Tôi tuy sốt ruột nhưng chẳng có cách nào khác, đành phải tiếp tục tích góp tiền hưu trí.

​Mười năm trôi qua, rốt cuộc tôi cũng có đủ tiền tài, vì vậy tôi ngụy trang thành hình dáng con người, đồng thời lựa chọn một hệ thống công lược để một lần nữa bước vào thế giới này.

​Ban đầu tôi tính chờ sau khi giải quyết xong xuôi đám người Nam gia này sẽ xóa sạch ký ức của Nam Gia Hữu, để anh không còn mối lo về sau và cũng hoàn toàn quên đi tôi.

​Thế nhưng, cuối cùng tôi vẫn không nỡ.

​Một hệ thống vốn dĩ lạnh lùng vô tình như tôi, hình như cũng đã hoàn toàn có được tình cảm của con người rồi.

14

​Tôi kiên định nói với hệ thống:

​Thống t.ử, tao muốn trở về thế giới ban đầu.

​Hệ thống sau khi nghe xong câu chuyện quá khứ của tôi thì hiếm hoi lắm mới chần chừ lên tiếng:

​Ký chủ, tôi vô cùng hiểu cho cô, nhưng lần trở về này tôi có lẽ không thể kiểm soát được mốc thời gian... Có thể là mười ngày sau, cũng có thể là 10 năm sau, thậm chí có thể là một trăm năm sau nữa.

​Nó hỏi tôi:

​Cô chắc chắn chứ?

​Tôi gật đầu:

​Tao không muốn để lại tiếc nuối lần thứ hai.

​Được rồi.

​Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống dần dần rời xa tôi:

​Tích —— Khởi động trở về, ký chủ, chúng ta có duyên gặp lại.

​Tôi nhắc lại một lần:

​Thống t.ử, có duyên gặp lại.

​Ý thức mờ ảo trong chốc lát.

​Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh trong bệnh viện.

​Bên cạnh truyền đến tiếng động sột soạt, tôi quay đầu sang thì phát hiện một người đàn ông mặc vest đang quay lưng về phía tôi gọt táo.

​Chặc chặc chặc, tôi phát hiện nhìn từ góc độ này càng làm nổi bật dáng người vai rộng eo thon chân dài của anh.

​Hơ, cho nên Nam Gia Hữu ngoại trừ trở nên thành thục hơn ra thì hình như chẳng có thay đổi nào khác cả.

​Tôi, Tiết Tô Diệu, rốt cuộc cũng cá cược thắng một lần rồi.

​Nam Gia Hữu gọt táo rất chăm chú, anh vừa cúi đầu vừa lẩm bẩm nhỏ dại:

​Tiết Tô Diệu, anh gọt một quả táo này, em có ăn không, ngọt lắm đấy?

​Chưa chờ tôi trả lời, anh lại bắt đầu tự nói một mình:

​Được rồi, em không ăn thì anh tự ăn vậy.

​Nghe vậy, tôi giương lên một nụ cười, tùy ý cất lời:

​Này, đại mỹ nhân, ai bảo là tôi không ăn hả?

​Tôi không những muốn ăn mà còn muốn anh tự tay đút tôi ăn nữa cơ.

​Đột nhiên nghe thấy tiếng của tôi, cả người Nam Gia Hữu ngẩn ngơ ra, quả táo vừa mới gọt xong trên tay anh lập tức rơi bộp xuống đất.

​Tôi từ trên giường bò dậy, dang rộng hai tay hướng về phía Nam Gia Hữu làm tư thế đòi ôm:

​Tôi về rồi đây, có bất ngờ không!

​Anh cuống quýt muốn tiến lại gần tôi, nhưng vì quá vội vàng nên cả người suýt chút nữa ngã văng khỏi xe lăn.

​Tôi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh, ấn c.h.ặ.t Nam Gia Hữu trở lại xe lăn.

​Anh không chớp mắt lấy một cái, nhìn tôi chằm chằm, nét mặt có phần cuống quýt vô xót:

​Tô Tô, em tỉnh rồi...

​Tôi véo lấy khuôn mặt mềm mại của Nam Gia Hữu, nở nụ cười fuffu tiêu chuẩn:

​Đúng vậy, tôi không nỡ bỏ lại anh.

​Trầm ngâm một chút, tôi lại hỏi anh:

​Anh phát hiện ra tôi chính là Tô Tô năm đó từ lúc nào thế?

​Nam Gia Hữu ôm c.h.ặ.t lấy tôi:

​Từ rất sớm, ngay từ khi em làm ra những hành động kỳ quái đó với anh, anh đã biết Tô Tô thuộc về anh đã trở về rồi.

​Tôi hôn nhẹ lên trán anh, hỏi ngược lại:

​Tô Tô của anh? Tôi gián tiếp hại anh mất đi đôi chân, anh không hận tôi sao?

​Nam Gia Hữu cực kỳ thành thật:

​Từng hận chứ, nhưng vẫn chẳng thể nào dứt bỏ được tình yêu dành cho em.

​Anh có chút căng thẳng tóm c.h.ặ.t lấy ống tay áo tôi:

​Tô Tô, em sẽ không lại một lần nữa rời bỏ anh chứ, giống như trước đây... chẳng màng đến điều gì liền biến mất biệt tăm.

​Tôi áp tay lên má Nam Gia Hữu, bốn mắt nhìn nhau, đưa ra lời hứa hẹn với anh:

​Sẽ không đâu, em yêu anh.

​Một giọt nước mắt trong suốt rơi bộp xuống lòng bàn tay tôi, tôi phát hiện Nam Gia Hữu lại khóc rồi.

​Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, lực siết mạnh đến mức như muốn đem tôi hòa tan vào trong xương m.á.u của anh.

​Nam Gia Hữu nức nở nói:

​Đồ biến thái nhỏ, sau này đừng rời xa anh nữa, anh sẽ phát điên mất.

​Anh một lần nữa đáp lại tôi:

​Anh cũng yêu em, rất yêu rất yêu em.

​Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chan hòa rót xuống thành từng mảng lớn, tôi cảm nhận được trước n.g.ự.c mình luôn luân chuyển một dòng chảy ấm áp đong đầy.

​Rất nhiều năm về trước, khoảnh khắc lần đầu tiên tôi nhìn thấy Nam Gia Hữu, cơ thể đã xuất hiện phản ứng này, mà khi ấy mới vừa từ hệ thống chuyển hóa thành con người, tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi loại cảm giác này là gì.

​Còn bây giờ, tôi đã biết rồi.

​Cảm giác này, được gọi là rung động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.