Tuế Ninh Hiểu Ý Tiêu Hành - 14

Cập nhật lúc: 05/08/2026 03:06

“Con đến rồi.”

“Ngồi đi.”

Ta ngồi sát bên cạnh người.

Thái hậu im lặng hồi lâu, sau đó mở miệng.

“Tuế Ninh, con có hận ai gia không?”

“Không hận.”

“Chuyện của Ngụy gia, ai gia thật sự không biết hắn đã làm những việc ấy. Ai gia chỉ biết hắn tham quyền, không biết hắn thông địch.”

“Con biết.”

“Con tin sao?”

“Tin.”

Thái hậu nhìn ta, như muốn tìm một chút không tin tưởng trên mặt ta.

Nhưng người không tìm thấy.

Bởi ta thật sự tin.

Thái hậu đã nuôi ta mười năm.

Người dạy ta quy củ, làm y phục cho ta, phạt ta chép sách, giải quyết hậu quả mỗi khi ta gây họa.

Người như vậy không thể là đồng phạm.

Người chỉ là một nữ nhân không muốn đối diện sự thật.

“Thái hậu.”

Ta nhẹ giọng nói.

“Người từng dạy con rằng làm người phải nhận lỗi nên nhận, gánh trách nhiệm nên gánh, sau đó đứng dậy bước tiếp.”

Thái hậu sững sờ.

“Đó là lời người nói khi dạy con quy củ năm đầu tiên. Con vẫn luôn ghi nhớ.”

Thái hậu quay mặt sang chỗ khác.

Rất lâu sau, người mới quay lại.

Vành mắt đã đỏ.

“Những năm qua, con chịu ấm ức rồi.”

“Không ấm ức.”

Ta cười.

“Y phục Thái hậu cho con đủ mặc đến tám mươi tuổi.”

Thái hậu bị ta chọc cười.

“Đứa trẻ này…”

Ta nhân cơ hội ghé sát, giống như khi còn nhỏ dựa vào người.

Thái hậu đưa tay vuốt tóc ta.

“Phụ thân con là một vị tướng tốt.”

“Vâng.”

“Ông ấy xứng đáng được đối xử tốt hơn.”

“Vâng.”

Thái hậu thở dài.

“Thay ai gia nói với ông ấy một tiếng xin lỗi.”

“Thái hậu hãy tự mình nói với phụ thân.”

Ta nắm tay người.

“Phụ thân sẽ ở kinh thành ba tháng. Mẫu thân và Vãn Vãn cũng sẽ vào thành. Ngày khác con dẫn bọn họ đến thỉnh an Thái hậu.”

Thái hậu do dự.

“Phụ thân con sẽ không oán ai gia sao?”

“Phụ thân con là người thô lỗ.”

Ta nghiêm túc nói.

“Ngay cả ai nợ mình bạc, ông cũng không nhớ rõ.”

Thái hậu cuối cùng cũng bật cười.

Ba ngày sau, mẫu thân và Vãn Vãn vào kinh thành.

Khi ta đón họ trước cửa phủ tướng quân, mẫu thân ôm ta khóc suốt một khắc.

Vãn Vãn đứng bên cạnh, khoanh tay chờ chúng ta khóc xong.

“Được rồi, được rồi.”

Nàng nói.

“Khóc nữa hàng xóm láng giềng sẽ đến xem trò cười.”

Ta buông mẫu thân, lập tức ôm lấy nàng.

“Ngươi cao như vậy từ khi nào?”

“Ăn thịt mà lớn. Trong cung ngươi ngày nào cũng ăn chay sao?”

“Ta ăn rất ngon.”

“Vậy vì sao còn thấp hơn ta nửa tấc?”

“Ta…”

Ta không có lời nào để nói.

Phụ thân từ trong phủ bước ra, mặc bộ y phục thường ngày sạch sẽ, hoàn toàn khác với dáng vẻ oai phong trên Thái Cực điện.

Ông nhìn ba người chúng ta náo loạn trước cửa, khóe môi khẽ cong.

“Vào nhà rồi nói.”

Đêm hôm ấy, bốn người một nhà chúng ta ngồi trong chính đường phủ tướng quân dùng một bữa cơm.

Bữa cơm đoàn tụ đầu tiên trong mười năm.

Thức ăn do mẫu thân nấu.

Tay nghề vẫn chỉ bình thường.

Nhưng ta cảm thấy ngon hơn thức ăn Ngự thiện phòng gấp vạn lần.

“An An.”

Mẫu thân gắp một miếng thịt vào bát ta.

“Những năm trong cung, con có khổ không?”

Ta nghĩ một lát.

“Không khổ. Thái hậu đối xử với con rất tốt. Ma ma cũng tốt. Tiêu Hành cũng…”

Ta dừng lại.

Phụ thân đặt đũa xuống.

Mẫu thân cũng đặt đũa xuống.

Vãn Vãn vẫn nhai cơm, nhìn phụ thân, lại nhìn ta.

“Có chuyện gì sao?”

Ta hỏi.

Phụ thân nói: “Hôm nay Hoàng thượng đã tìm ta.”

“Nói gì?”

Phụ thân và mẫu thân nhìn nhau.

“Người nói đợi con tròn mười sáu tuổi sẽ chính thức hạ chỉ.”

“Hạ chỉ gì?”

“Lập hậu.”

Đôi đũa trong tay ta rơi xuống bàn.

“Cái gì…”

“Người nói đã đợi mười năm.”

Đầu óc ta ong một tiếng.

Mười năm?

Mười năm nào?

Từ khi năm tuổi vào cung đến hiện giờ.

Người luôn mắng ta ngốc, chê ta không có tiền đồ, đặt tất cả món ngon trước mặt ta, thay ta giải quyết hậu quả không biết bao nhiêu lần, rõ ràng đã sắp xếp mọi thứ nhưng chưa bao giờ chịu nói một câu.

“Là hắn đích thân nói?”

“Đích thân nói.”

Ta ngồi ngẩn người rất lâu.

Vãn Vãn không nhìn nổi nữa, dùng đũa gõ bát ta.

“Khương Tuế Ninh, cơm của ngươi sắp nguội.”

“Ồ.”

Ta máy móc ăn hai miếng.

Thức ăn có mùi vị gì, ta đã không cảm nhận được.

Nhưng trái tim lại đập đặc biệt mạnh.

Đêm hôm ấy, ta nằm trong khuê phòng của mình.

Lần đầu tiên trong mười năm không ngủ ở trong cung.

Trần nhà bằng gỗ, không phải tranh màu như trong cung.

Chăn là mẫu thân mới đem phơi, có mùi nắng.

Ngoài cửa sổ vang tiếng ve.

Ta xoay người, vùi mặt vào gối.

“Đợi con tròn mười sáu tuổi sẽ chính thức hạ chỉ.”

“Người đã đợi mười năm.”

Ta đột nhiên nhớ lại.

Trước cuộc săn mùa thu, hắn hỏi ta có muốn ở lại bên cạnh hắn không.

Ta nói không muốn.

Hắn nói được thôi.

Hắn đã nói được thôi.

Khi ấy câu “được thôi” kia có ý gì?

Hắn thật sự định xử lý xong chuyện Ngụy tướng liền thả ta đi sao?

Nhưng hôm nay hắn lại nhờ phụ thân truyền lời rằng hắn đã đợi mười năm.

Chẳng phải vẫn muốn ta ở lại sao?

Ta lại xoay người.

Sau đó lại xoay thêm lần nữa.

Trằn trọc đến nửa đêm, ta bò dậy, khoác áo ngoài, nhẹ chân đi ra sân.

Trăng rất tròn, soi sân viện sáng rõ.

“Không ngủ được?”

Ta bị dọa giật mình.

Vãn Vãn ngồi trên bậc thềm dưới hành lang, trong tay cầm chén trà.

“Ngươi cũng không ngủ được?”

Nàng dịch sang một bên, nhường chỗ cho ta.

Ta ngồi xuống, dựa vào cột.

“Vãn Vãn.”

“Ừ?”

“Ngươi cảm thấy Tiêu Hành… là người tốt sao?”

Nàng nghiêng đầu.

“Hắn đối xử với ngươi rất tốt.”

“Làm sao ngươi biết?”

“Khi ngươi khóc gọi ta là Vãn Vãn trên trường săn, ánh mắt hắn nhìn ngươi đã nói cho ta biết.”

Ta không đáp.

Nàng lại nói: “Hơn nữa, ngươi gọi thẳng đại danh hắn, hắn thế mà không tức giận. Khắp thiên hạ chắc chỉ mình ngươi dám gọi thẳng danh húy Hoàng đế.”

“Hắn từng tức giận.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó… hắn cũng không làm gì ta.”

Vãn Vãn bật cười.

“Vậy chẳng phải được rồi sao?”

Ta im lặng một lát.

“Nhưng ta cũng không biết mình có thích hắn hay không.”

Vãn Vãn nâng chén trà nhấp một ngụm.

“Ngươi thử nghĩ xem. Nếu ngày mai hắn đột nhiên nói không lập ngươi làm hậu nữa, đổi thành cưới người khác, ngươi sẽ cảm thấy thế nào?”

Ta sững sờ.

Nghĩ một lát.

“Ta sẽ không vui.”

“Rất không vui?”

“Ừ.”

“Vậy chẳng phải là thích sao?”

Ta cạn lời nhìn nàng.

“Từ khi nào ngươi trở nên thấu hiểu như vậy?”

“Phụ thân nói. Ông bảo năm đó theo đuổi mẫu thân cũng dùng cách này. Đợi đối phương không vui, chứng tỏ có hy vọng.”

Ta bị chọc cười.

Dưới ánh trăng, hai tỷ muội chúng ta ngồi tựa vai nhau, giống như khi còn nhỏ ngồi trong sân nhà ngoại tổ phụ.

Chỉ là cả hai đều đã lớn.

Sáng hôm sau, ta trở về cung.

Đến trước Hàm Chương điện, Đức công công bước tới đón.

“Khương cô nương, Hoàng thượng đang ở bên trong.”

Ta chỉnh lại y phục, bước vào.

Tiêu Hành ngồi sau ngự án, vẫn như thường ngày đang xem tấu chương.

Nghe tiếng bước chân, hắn nâng mắt.

“Trở về rồi?”

“Ừ.”

Ta bước đến trước mặt hắn.

Hắn đặt b.út xuống, đợi ta nói.

“Ngươi… những lời ngươi nói với phụ thân ta…”

“Ừ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tuế Ninh Hiểu Ý Tiêu Hành - Chương 14: 14 | MonkeyD