Tuế Ninh Hiểu Ý Tiêu Hành - 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 03:05
“Tuế Ninh nói bên này có một đóa hoa nàng chưa từng nhìn thấy nở rồi, gọi trẫm đến xem.”
Thái hậu nhìn chúng ta, thở dài.
“Muộn như vậy đừng chạy lung tung. Con đưa nàng trở về.”
Sau đó Thái hậu rời đi.
Ta thở phào.
Trên đường trở về, Tiêu Hành hỏi: “Sợ mẫu hậu như vậy sao?”
“Cũng không phải. Chỉ sợ bị phạt chép sách.”
Hắn khẽ cười.
“Ta cũng sợ.”
Ta kể cho hắn nghe chuyện trèo cây lấy trứng chim.
Hắn lại mắng ta ngốc.
Ta nói lấy trứng chim rất vui.
Hắn nói ta trẻ con.
Khi sắp đến cửa tẩm điện, hắn đột nhiên hỏi: “Vừa rồi vì sao ngươi khóc?”
Ta không trả lời được.
Ta hỏi ngược lại hắn: “Ngày mai Lục Chiêu còn đến không?”
Hắn xoa đầu ta.
“Sẽ đến.”
Tiêu Hành nói sẽ thì nhất định sẽ.
Hắn chưa bao giờ lừa ta.
Ngày hôm sau ta đến học đường thật sớm, nhưng không thấy bóng dáng Lục Chiêu.
Đến khi phu t.ử tới, nàng vẫn chưa xuất hiện.
Phu t.ử thấy ta cứ nhìn chằm chằm chỗ ngồi trống, nói: “Lục tiểu thư chỉ bị cảm lạnh, xin nghỉ một ngày.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Ta được đằng chân lân đằng đầu.
“Vậy không thể để đồng môn bỏ lỡ bài học. Phu t.ử, hôm nay người kể chuyện cho con nghe đi.”
Phu t.ử trừng mắt nhìn ta, hồi lâu không nói gì.
Ngày thứ ba, Lục Chiêu quả nhiên xuất hiện.
Ta lao tới.
“Ngươi không sao chứ?”
Nàng phủi bụi trên người.
“Ngươi cũng có bản lĩnh đấy. Ta còn tưởng về nhà sẽ bị đ.á.n.h, kết quả chẳng có chuyện gì. Lần sau không lấy trứng chim nữa, chẳng vui chút nào.”
Nói xong, nàng tự bật cười.
Sau đó ta cũng cười theo, cười mãi không dừng lại được.
Đó là những ngày tháng vui vẻ nhất kể từ khi ta vào cung.
Sau này Lục Chiêu dẫn ta chèo thuyền hái hạt sen.
Chúng ta không chèo trở về được, lại là Tiêu Hành đến cứu.
Nàng dẫn ta thả diều.
Diều mắc trên cây, nàng lại trèo lên rồi không xuống được.
Nhưng lần này nàng bình tĩnh hơn nhiều, ôm thân cây gọi ta.
“Khương Tuế Ninh, ngươi lên đây xem! Từ chỗ này có thể nhìn thấy bên ngoài cung!”
Có thể nhìn thấy ngoài cung?
Ta hỏi nàng: “Có nhìn thấy phủ tướng quân không?”
Nàng nói không biết phủ tướng quân ở đâu, bảo ta tự trèo lên xem.
Ta nói mình không dám.
Nàng mắng ta là đồ nhát gan.
Sau đó vẫn là Tiêu Hành đến ôm nàng xuống.
Chúng ta cùng nhau gây ra rất nhiều chuyện.
Mỗi lần đều do Tiêu Hành giải quyết hậu quả.
Tiêu Hành và Lục Chiêu cũng dần trở nên thân thuộc.
Sau đó Thái hậu nhìn thấy trên đầu Lục Chiêu có một cây trâm ngọc.
Đó vốn là cây trâm Thái hậu tìm cho ta.
Sau buổi chầu sáng, khi dùng bữa, Thái hậu đặt đũa xuống hỏi:
“Cây trâm lần trước Hoàng thượng lấy từ chỗ ai gia, đã tặng cho ai?”
Tiêu Hành thản nhiên đáp: “Lục Chiêu.”
Ta nghe thấy tiếng Thái hậu đập đũa xuống bàn, lập tức âm thầm thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Thái hậu nói: “Đó là thứ ai gia tìm cho Tuế Ninh.”
Không thể thu nhỏ được nữa.
Tiêu Hành nhìn ta.
“Trẫm sẽ tìm cho nàng cây tốt hơn.”
Ta nhìn rõ tình thế, lập tức dính lấy Thái hậu làm nũng.
“Thái hậu đối xử với con tốt nhất. Trâm của con nhiều lắm rồi. Trước đây Hoàng thượng đã hỏi con, con đồng ý hắn mới tặng.”
Hắn quả thật đã hỏi ta.
Lục Chiêu bầu bạn với ta ba năm.
Sau đó nàng đột nhiên không đến nữa.
Thái hậu nói Lục Chiêu đã đến tuổi, phải ở nhà chuẩn bị hôn sự, không tiện tiếp tục vào cung.
Ta rất buồn, nhưng cũng không có cách nào.
Ta vừa định lấy túi thơm Lục Chiêu nhờ ta chuyển cho Tiêu Hành ra…
Đã bị Thái hậu chặn lại.
Sau đó ta lại bị trách mắng, còn bị phạt chép sách ba ngày.
Kể từ đó ta chuyển trở về Hàm Chương điện.
Tiêu Hành ngồi sau ngự án bên trên xem tấu chương.
Thái hậu và ta mỗi người có một chiếc án nhỏ ở phía dưới.
Nhưng hiện giờ ta không thể ngồi lâu, bởi Thái hậu và Tiêu Hành cãi nhau ngày càng thường xuyên.
Thông thường ta vừa ngồi đến phát chán, bọn họ liền bắt đầu tranh cãi.
Ban đầu Thái hậu còn bảo ta trở về trước.
Hiện giờ chỉ cần nhìn sắc mặt bọn họ không ổn, ta sẽ tự giác lén rời đi.
Cứ cãi nhau như vậy hơn nửa năm, Thái hậu không còn lâm triều nữa.
Năm ta mười bốn tuổi, Tiêu Hành mười sáu tuổi, hắn nắm toàn bộ thực quyền.
Ta không còn đến Hàm Chương điện đọc sách viết chữ nữa.
Nhưng còn chưa vui được hai ngày, ta đã bị Thái hậu kéo đi học quản lý hậu cung.
Thái hậu dạy vô cùng nghiêm túc, ta học vô cùng chậm chạp.
Một buổi chiều, ta từ cung Thái hậu đi ra, trở về Trường Xuân cung.
Trên con đường đã đi không biết bao nhiêu lần, ta gặp Tiêu Hành, người đã nhiều ngày không thấy.
Hắn bảo tiểu thái giám đến bẩm báo với Thái hậu rằng lát nữa hắn mới đến thỉnh an.
Sau đó hắn đi bên cạnh ta, cùng ta bước về phía trước.
Đi rất lâu, không ai nói gì.
Ta đột nhiên lên tiếng: “Ngươi nói xem, vì sao phụ hoàng ngươi không tin phụ thân ta? Ngươi cảm thấy phụ thân ta sẽ phản quốc sao?”
Hắn dừng bước.
“Khương Tuế Ninh, ngươi không muốn ở lại bên cạnh ta sao?”
“Không muốn.”
Hắn nhìn ta, im lặng thật lâu.
Sau đó nói: “Được thôi.”
Ta muốn nói với hắn rằng ta nhớ mẫu thân, nhớ Vãn Vãn.
Quy củ trong cung quá nhiều, quá nhiều, ta học không nổi.
Nhưng ta còn chưa mở miệng, hắn đã rời đi.
Khi lá ngân hạnh trong cung chuyển vàng, triều đình sẽ tổ chức săn mùa thu.
Những năm Tiêu Hành tại vị, chưa từng tổ chức săn mùa thu.
Hắn nói săn b.ắ.n là thịnh hội của võ tướng, bảo ta hãy mong chờ.
Ta có gì để mong chờ?
Ta không biết cưỡi ngựa, cũng không biết b.ắ.n cung.
Ta nghi ngờ hắn đang châm chọc mình.
Ta đem nghi ngờ này nói với hắn, hắn lại mắng ta ngốc.
Sau đó ta đơn phương tuyệt giao với hắn mấy lần.
Cách tuyệt giao gồm nhưng không giới hạn ở việc nhân lúc Thái hậu và người khác không có mặt thì trợn mắt với hắn, đi phía sau giẫm gót giày hắn.
Hôm ấy ta đang ăn thịt khô Vương ma ma mới làm ở cung Thái hậu, Đức công công đến truyền lời, nói Tiêu Hành đang đợi ta ở chuồng ngựa để chọn ngựa.
