Tuế Tuế Bình An - Chương 1
Cập nhật lúc: 01/07/2026 14:04
Tôi dắt Hứa Vọng Niên, bàn tay nhỏ bé của thằng bé nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.
Lúc này, trước mắt lại hiện lên những dòng bình luận:
【Không hổ là con của nam nữ chính, mới có mấy tuổi mà đã đẹp trai thế này rồi!】
【Nhưng nữ phụ đã nuôi đứa trẻ này lâu như vậy, khi nào mới trả lại đây?】
【Đúng vậy.
Lúc trước là do quan hệ của nam nữ chính không tốt, mới đưa cho nữ phụ nuôi tạm, nhưng bây giờ nam nữ chính đã ở bên nhau rồi.】
Bàn tay tôi đang nắm lấy Hứa Vọng Niên bất giác siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy ạ?”
Thằng bé ngẩng đầu lên, cất giọng non nớt hỏi.
“Không có gì đâu.”
Tôi ngồi xổm xuống, nhéo nhéo má thằng bé, “Con có muốn ăn gì không?
Khoai tây chiên, hamburger, kem?”
Thằng bé nghiêm túc lắc đầu:
“Mẹ ơi, ăn mấy thứ này không tốt cho sức khỏe đâu.”
Tôi:
“...”
Thằng bé lại hỏi:
“Mẹ muốn ăn ạ?”
Tôi:
“Muốn.”
Hứa Vọng Niên bày ra vẻ mặt như thể không làm gì được tôi, thằng bé dắt tôi đi về phía dãy cửa hàng bên kia.
Bà chủ quán nhanh ch.óng bỏ khoai tây vào chảo chiên, bà ấy vừa làm vừa tán gẫu với vị khách bên cạnh:
“Đúng vậy, tôi cũng nhìn thấy rồi, hoành tráng lắm.”
“Nhìn một cái là biết gia đình có điều kiện rồi, chụp ảnh cưới mà mang theo nhiều người thế không biết.”
“Nhưng mà chú rể đẹp trai, cô dâu xinh gái, nhìn cũng thật xứng đôi.”
Hứa Vứa Vọng Niên im lặng đứng bên cạnh tôi.
Từ nhỏ thằng bé đã thông minh, tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện của bố nó, và thằng bé cũng không bao giờ hỏi.
Sau khi khoai tây chiên xong, Hứa Vọng Niên giúp tôi đón lấy túi khoai, “Bây giờ đang nóng, đợi nguội chút rồi ăn mẹ nhé.”
Tôi bất lực:
“Mẹ biết rồi.”
Gió biển từng đợt thổi vào, mang theo một chút cảm giác dễ chịu.
Cho đến khi tôi nhìn thấy hiện trường chụp ảnh cưới hoành tráng ở phía trước, bước chân tôi khựng lại.
Hứa Vọng Niên nhỏ giọng nói:
“Bãi biển này đâu phải của riêng họ, dựa vào cái gì mà bao trọn một khoảng lớn như vậy chứ?”
Tôi tán thành gật đầu:
“Đúng vậy.”
Lời tôi vừa dứt, chú rể đang được một nhóm người vây quanh bỗng thản nhiên quay đầu lại.
Người đàn ông mặc một bộ âu phục chỉn chu, một tay đút túi quần dáng vẻ bất cần, ánh mắt tùy ý quét qua xung quanh.
Gần như ngay lập tức, tôi quay người đi.
Hứa Vọng Niên ngẩn ra, “Sao vậy mẹ?”
Đúng lúc này, tôi nghe thấy giọng nói của nhiếp ảnh gia ở cách đó không xa:
“Nào, anh Tạ, cô Lương, nhìn vào ống kính đây nào——”
Thấy tôi đứng cứng đờ, Hứa Vọng Niên kéo kéo áo tôi, “Mẹ có quen họ không ạ?”
Quen sao?
Đâu chỉ là quen biết, họ chính là bố mẹ ruột của con đấy.
Tôi âm thầm lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng nói, “Không quen, mẹ dẫn con sang bên kia chơi.”
Đột nhiên, vai tôi bị ai đó vỗ nhẹ một cái, một người trông giống như trợ lý nói:
“Chào chị, chuyện là thế này, bên chúng tôi đang chụp ảnh cưới.
Có thể mượn con của chị một chút được không?
Có một chủ đề cần một bé nhỏ làm thiên thần rải hoa.”
Tôi ngước mắt lên:
“Không tiện.”
Người đó lộ vẻ khó xử, “Khuôn mặt của con chị sau này khi lên ảnh sẽ được làm mờ đi ạ.”
Tôi lặp lại một lần nữa:
“Không tiện.”
“Chậc, mượn đứa trẻ để chụp một tấm ảnh thôi mà, có gì mà khó khăn thế?
Chúng tôi có thể trả tiền mà.”
Người phụ nữ mặc váy cưới mất kiên nhẫn đi tới, “Cô muốn bao nhiêu tiền?”
Chưa kịp để tôi phản ứng, người phụ nữ đã đi đến trước mặt tôi.
Lương Sơ Nguyệt nhìn thấy khuôn mặt của tôi, theo bản năng lùi lại một bước.
Sau đó cô ta cúi đầu xuống, đối mắt với Hứa Vọng Niên.
Không khí có một khoảnh khắc ngưng trệ.
Cho đến khi phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc, trầm thấp và tùy ý:
“Người ta đã không muốn thì thôi vậy.”
Lương Sơ Nguyệt lúc này mới hoàn hồn lại, cô ta liên tục lùi lại vài bước, rồi nhanh ch.óng quay người đi.
“Triệu Lâm, chúng ta đổi chủ đề khác chụp đi.”
Cô ta nói với tốc độ cực nhanh.
Từ đầu đến cuối, tôi đều không quay đầu lại.
Nhưng những dòng bình luận lại điên cuồng nhảy lên:
【Sao nữ chính lại không nhận con mình thế?】
【Cũng bình thường thôi mà...
Năm đó nữ chính cãi nhau với nam chính, tiện tay ném đứa trẻ cho nữ phụ nuôi.
Chuyện này mà để nam chính biết được thì anh ấy không nổi trận lôi đình mới lạ.】
【Nhưng dù sao cũng là con của hai người họ, không thể cứ để nữ phụ nuôi mãi được chứ?】
【Đúng vậy, đáng lẽ là cậu ấm nhà hào môn, bây giờ lại phải sống một cuộc sống bình thường thế này.】
Tôi nhìn những dòng bình luận này mà có chút thẫn thờ, sau đó tôi nghiêm túc hỏi Hứa Vọng Niên:
“Nếu có một cơ hội, con có thể trở thành một cậu ấm nhà hào môn, con có nguyện ý không?”
Thằng bé nhíu mũi, “Con sắp có bố rồi ạ?”
Tôi:
“...
Không phải.”
Hứa Vọng Niên trầm tư một lát, nghiêm túc nói:
“Nếu không có mẹ ở đó, thì con không nguyện ý đâu.”
Tôi bị thằng bé chọc cười, xoa xoa đầu nó.
Bầu không khí ngưng trọng lập tức tan biến.
Ngay khi chúng tôi định đi ra xa, giọng nói quen thuộc kia lại một lần nữa vang lên.
Giọng điệu của người đàn ông không còn vẻ thản nhiên như lúc nãy nữa, ngược lại còn trầm xuống rất nhiều:
“Giữ họ lại.
Tôi muốn xem thử, kẻ nào mà cho tiền cũng không chịu chụp.”
2.
