Từng Bước Tính Kế - Chương 7
Cập nhật lúc: 05/08/2026 11:02
Dù không muốn đi đến bước đường đổ vỡ với cậu ấy nhưng sự rạn nứt là điều không thể tránh khỏi.
Có lẽ Lý Tây Xuyên nói đúng.
Chính vì lần tỏ tình đó mới khiến mối quan hệ này dần đi đến bờ vực đổ vỡ.
Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, tôi lại chẳng thấy hối hận lắm.
Tôi không so sánh được tình bạn hơn mười năm và tình yêu mười mấy ngày cái nào nặng nhẹ hơn nhưng người tôi muốn liên lạc lúc này thực sự là Quý Sùng Ngôn.
Muốn nghe anh nói chuyện.
Nói gì cũng được.
Tôi gọi điện cho anh, bên kia đầu dây có tiếng chim hót.
Tôi nhắm mắt hỏi: "Anh đang bận gì thế?"
"Bà ngoại nhặt được một chú chim nhỏ bị thương ở cánh trong núi, anh đang giúp nó băng bó."
"Khó làm lắm à?"
"Cũng tạm, chỉ là chú chim không hợp tác, cứ đòi mổ anh."
Khóe miệng tôi tự nhiên cong lên.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng anh lầm bầm khe khẽ.
Anh đang dỗ dành chú chim nhỏ ngoan ngoãn xòe cánh, giọng điệu dịu dàng hết mực.
Tôi đột nhiên lên tiếng: "Lần đó em nói không muốn để người khác biết mối quan hệ giữa em và anh, anh có thấy tủi thân không?"
"Khi đó anh còn tưởng em muốn công khai đi lại với thanh mai trúc mã, còn anh chỉ là kẻ vụng trộm, trong lòng thực sự có chút tủi thân."
"Vậy còn sau đó thì sao?"
"Sau đó phát hiện ra từ đầu đến cuối chỉ có mình anh, nên chẳng dám tủi thân chút nào nữa."
Chú chim nhỏ có lẽ lại mổ anh một cái.
Tôi nghe thấy Quý Sùng Ngôn khẽ "xì" một tiếng.
Anh thuận miệng hỏi: "Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"
Tôi không trả lời, chỉ nói: "Ngày mai em cũng tới xem chú chim nhỏ nhé."
11
Đối với việc tôi định đến biệt thự thăm chú chim nhỏ, Quý Sùng Ngôn tỏ ra rất phấn khích nhưng nghe nói bà ngoại của anh còn phấn khích hơn cả anh.
Theo lời anh kể, bà đã biết đến tôi từ năm học lớp 11 vì hồi đó mỗi ngày anh đều bảo tài xế đi đường vòng để ngắm tôi, tài xế báo cáo lại là ngày nào cũng đi vòng nên bà đã sớm tò mò về tôi rồi.
Tôi đột nhiên cảm thấy xấu hổ, áp lực cũng ập đến, vội vàng xin tha: [Ngày mai em có thể chọn không đi được không?]
Quý Sùng Ngôn chẳng nói gì, trực tiếp gửi cho tôi bức ảnh chú chim nhỏ bị thương.
Thật ra thì đã chẳng còn nhìn ra dáng vẻ chim ch.óc gì nữa rồi.
Đôi cánh đã bị anh băng bó lại như một xác ướp Ai Cập.
Quý Sùng Ngôn áy náy nói: [Anh không chăm sóc tốt cho nó được.]
Dù biết thừa anh đang cố tình làm khổ nhục kế nhưng tôi vẫn cứ mềm lòng.
Tôi đành đổi ý: [Ngày mai 9 giờ.]
Nói là 9 giờ nhưng tôi vẫn đến sớm vài phút.
Nhưng Quý Sùng Ngôn còn đến sớm hơn tôi.
Anh hai tay nâng niu chú chim nhỏ, đã đợi sẵn ở phía chốt bảo vệ từ lâu.
Cảnh tượng này nhìn qua lại thấy có chút ngoan ngoãn.
Tôi ngại không dám nhìn thẳng anh, đành chuyển ánh mắt sang chú chim nhỏ có cái đầu đỏ và bộ lông vàng kia: "Chờ lâu lắm rồi hả? Nhìn nó có vẻ hơi lờ đờ rồi này."
"Làm gì có! Lúc nãy nó ăn sáng của bác bảo vệ ngon lành lắm!" Quý Sùng Ngôn nói xong thì ghé sát đầu nhìn kỹ: "Chẳng lẽ nó bị say xe à?"
Tôi cố nhịn cười, cùng anh sánh vai đi về phía khu biệt thự.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng tôi và anh đang yêu nhau nhưng tôi cứ thấy như bây giờ mới là thời kỳ mập mờ muộn màng của cả hai vậy.
Tôi không dám nhìn thẳng anh nhưng lại không kìm được mà muốn lén nhìn anh.
Quý Sùng Ngôn nâng niu chú chim nhỏ đưa đến trước mặt tôi: "Có phải em muốn bế nó không?"
Được rồi, bế chim nhỏ cũng coi như là bế vậy.
Thế là tôi thản nhiên đón lấy, nâng niu trong lòng bàn tay, không quên sai bảo Quý Sùng Ngôn: "Giúp em chụp một tấm ảnh, chụp cho đẹp vào nhé."
Anh nghe vậy thì lấy điện thoại ra.
Sau khi điều chỉnh góc độ nhiều lần, anh chụp cho tôi một bức ảnh đứng trước bức tường hoa trong khi đang nâng chú chim nhỏ trên tay.
Trong ảnh, tôi toát lên vẻ đẹp đầy trầm tĩnh và dịu dàng.
Thế là tôi rộng lượng lên tiếng: "Đăng lên vòng bạn bè đi, khoe chim của anh và... Bạn gái của anh đi."
Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Anh vẫn không hỏi thêm điều gì, giống như một đứa trẻ nhận được kẹo liền lập tức bỏ vào túi rồi bắt đầu soạn bài đăng lên vòng bạn bè.
Tôi tò mò, ghé sát vào xem nhưng Quý Sùng Ngôn cao quá, chân cũng dài quá.
Anh giơ điện thoại lên cao, nhất quyết không để tôi nhìn thấy dù chỉ là một chút nội dung trên màn hình.
Ngay sau đó, bà ngoại anh bước ra đón chúng tôi.
Cụ bà thực sự rất hiếu khách.
Bà nắm lấy tay tôi, tiếng một câu lại "Tiểu Dư", gọi rất thân tình.
Bà nghe tin tôi hứng thú với vườn rau của bà, còn đặc biệt dẫn tôi ra vườn hái rau củ quả tươi.
Bữa trưa hôm đó chính là làm từ những nguyên liệu tươi ngon này.
Đợi đến khi tôi có thể cầm điện thoại lên xem bài đăng của Quý Sùng Ngôn thì đã qua hơn nửa ngày rồi.
Dòng trạng thái anh đăng thực ra rất mộc mạc: [Chú chim nhỏ bị thương đã tìm được nơi chốn bình yên, tôi cũng vậy.]
Nhưng có lẽ vì có đính kèm ảnh nên dư luận bùng nổ còn dữ dội hơn lần trước.
Cô bạn thân Văn Tân Hạ thậm chí phát điên lên: [Được lắm Chung Dư!]
[Thế mà lặng lẽ làm nên chuyện lớn, lạy chúa tôi!]
[Nói xem sao hai người tiến triển nhanh vậy? Sao nam thần trường lại c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt cậu rồi?]
[Á á á, cậu nói xem giờ tớ chạy ra thư viện bắt đại một người để tỏ tình liệu có kịp không?]
Quý Sùng Ngôn lúc này đang bước về phía tôi.
Tôi nhanh ch.óng trả lời: [Được chứ, nếu cậu giành được chỗ ngồi thành công thì nhớ báo tớ một tiếng.]
Cô bạn thân ở đầu dây bên kia bất lực gào thét, gửi oanh tạc cho tôi một đống nhãn dán biểu cảm đầy giận dữ.
Tôi mỉm cười cất điện thoại đi.
Khi Quý Sùng Ngôn đến gần, tôi trêu chọc: "Đến rồi à, nơi chốn bình yên."
Biểu cảm anh khựng lại, xoay người bước ngược trở về.
Tôi không nhịn được mà cười lớn.
